Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 41: Thành lập Tiểu đội Diêm La

Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:16:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Thừa hoảng loạn, hét lớn: “Cứu mạng, cứu mạng, ai ở đó ? Mau cứu với.”

 

Hét bao lâu, cửa tầng hầm mở , ánh nắng theo kẽ hở len lỏi trong.

 

Mấy đàn ông lượt đến mặt , cầm đầu là một gã cao kều ngoài 30 tuổi, đeo kính trông thư sinh.

 

Trương Thừa nhận bọn họ, bốn mặt chính là thành viên trong tiểu đội của .

 

Trương Thừa : “Mau giúp tháo xích sắt , chuyện ? Chân còn cảm giác gì thế .”

 

Cả bốn đều cử động.

 

Gã đeo kính tên Tô Trường Vũ, nhạo: “Chân của ? Đã tàn phế .”

 

Trương Thừa ngẩn , lúc cuối cùng cũng hiểu tình cảnh của , màng đến chuyện cái chân nữa: “Các ý gì?”

 

Người đàn ông bên Tô Trường Vũ : “Trương Thừa, bỏ rơi em một chạy trốn, còn tư cách đại ca của bọn nữa , bây giờ bọn đều theo Vũ.”

 

Anh Vũ, chính là Tô Trường Vũ.

 

Trương Thừa trợn tròn mắt, đầy vẻ thể tin nổi: “Chính tao là tập hợp từng đứa tụi mày , cũng là tao bình thường nuôi tụi mày ăn uống, nếu tao, tụi mày c.h.ế.t từ lâu . Nói cách khác, mạng của tụi mày đều là của tao, lúc nguy cấp tao hy sinh vài thì ? Tụi mày dựa cái gì mà đối xử với tao như ?”

 

“Phì, tính là cái thá gì chứ, vật tư phân phát đều là do em chúng góp nhặt về.”

 

Một khác vô cùng phẫn nộ, bước lên phía đá mạnh một phát vai , động chạm đến vết thương , cơn đau khiến tỉnh táo .

 

Tô Trường Vũ bước tới, xuống từ cao: “Trương Thừa, là một phế nhân , sẽ ai đến cứu . Theo lý mà , bỏ rơi đồng đội, đáng lẽ ném ngoài cho zombie ăn, nhưng nể tình xưa nghĩa cũ, thể cho một cơ hội.”

 

Gã túm lấy tóc Trương Thừa, dùng sức kéo , ép ngửa đầu , hỏi: “Chìa khóa kho lương ở ?”

 

Vật tư của đội đều để trong kho, chìa khóa Trương Thừa giấu .

 

Mấy ngày nay, trong tiểu đội gần như lật tung cả biệt thự lên mà vẫn tìm thấy chìa khóa.

 

Trương Thừa chằm chằm gã, hận thù tích tụ.

 

Một lát , bật : “Nói cho các chìa khóa, tao mới c.h.ế.t đúng ?”

 

Ngón tay đang túm tóc khựng .

 

Trương Thừa : “Tô Trường Vũ, mày thật sự tưởng tao ngu ? Trong cái mạt thế , vật tư mới tư cách lên tiếng. Mày tạm thời thu phục bọn nó, nhưng nếu mãi lấy vật tư, mày cũng sẽ phản bội giống như tao thôi.”

 

Tô Trường Vũ tỏ bình tĩnh, gã đẩy gọng kính vàng, : “Anh thật sự nghĩ rằng chìa khóa là thể sống sót đấy chứ?”

 

“Chúng thừa thời gian, thể phá cửa, thể đập tường, sở dĩ bây giờ hỏi chẳng qua là lãng phí sức . Đã cứng đầu như thì thôi .”

 

Gã buông Trương Thừa , với đám đàn em phía : “Chăm sóc cựu đội trưởng cho , bịt miệng nhưng đừng để c.h.ế.t, tận mắt thấy lấy vật tư, kế thừa tiểu đội của .”

 

Trương Thừa quỳ mặt đất, sự hoảng loạn tràn ngập tâm trí.

 

Một tên tay sai bên cạnh lấy một chiếc roi ngâm qua nước, từng bước một về phía .

 

, ổ khóa thể cạy , tường thể đập vỡ, nơi họ tạm trú chỉ là chỗ ở tạm thời, khả năng phòng thủ mạnh đến thế.

 

Trương Thừa sợ , lớn tiếng cầu xin: “Anh Vũ, Vũ, sai , bây giờ sẽ cho vị trí chìa khóa, cầu xin cho một con đường sống, chìa khóa ở, ưm, ưm ưm...”

 

Lời hết, tên tay sai lấy một chiếc tất thối bịt miệng .

 

Hắn suýt chút nữa mùi thối cho ngất xỉu, chiếc roi quất mạnh lên .

 

Chiếc roi ngấm nước độ dẻo dai cao, quất lên khiến da thịt nát bét.

 

Hai ở trong tầng hầm hành hạ Trương Thừa, đ.á.n.h ngất , dùng nước muối dội cho tỉnh .

 

Những ngày tiếp theo, sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.

 

Mèo Dịch Truyện

Ngày thứ 65 của mạt thế, ngày 8 tháng 12.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tay-cam-muoi-tan-vang-trong-sinh-truoc-mat-the-mot-thang/chuong-41-thanh-lap-tieu-doi-diem-la.html.]

 

Một tiếng nổ lớn vang lên tại biệt thự 15, bức tường kho lương đục một lỗ, mở thành công.

 

Những còn trong đội đều bên ngoài, từng một .

 

Họ Trương Thừa tích trữ nhiều vật tư, nhưng ngờ nhiều đến .

 

Những bao gạo mì chất thành núi, bánh mì xúc xích và các loại đồ ăn vặt xếp thành từng thùng, nồi niêu xoong chảo, d.a.o kéo dây thừng, t.h.u.ố.c khử trùng t.h.u.ố.c giảm đau, băng cá nhân gạc cồn hộp cứu thương...

 

Số vật tư đều là do cùng gom góp .

 

Cộng thêm những cướp bóc thời gian qua, vật tư tích trữ hiện tại thể cung cấp cho cả tiểu đội sinh hoạt trong một hai tháng.

 

Cố Kỳ khoác tay Tô Trường Vũ, dịu dàng chúc mừng: “Anh Vũ, bây giờ vật tư đều là của .”

 

Tô Trường Vũ nhạt, đẩy kính: “Không, là của tất cả chúng .”

 

Gã đối diện với các đồng đội, ý định của : “ dự định chỉnh đốn đội ngũ, lấy tên là Tiểu đội Diêm La. Tất cả những mặt ở đây, đều là nguyên lão của đội, quyền cùng quyết định việc phân chia vật tư.”

 

Kết cục t.h.ả.m hại của Trương Thừa khiến Tô Trường Vũ hiểu một đạo lý, chuyên quyền độc đoán lợi lộc gì, hiện tại thế lực của họ còn nhỏ, càng nên hợp tác với .

 

Chiều hôm đó, Tiểu đội Diêm La chính thức thành lập.

 

Tô Trường Vũ sử dụng máy bay lái để xin Nhan Tiếu và đưa lời chiêu mộ.

 

Gã rút kinh nghiệm từ Trương Thừa, đặc biệt mở lá thư đó , đưa qua cửa sổ cho Nhan Tiếu xem.

 

Nhan Tiếu quả thực thấy.

 

Cô khẽ nhíu mày, trong lòng vẫn kinh ngạc, ngờ rằng nhóm từng tấn công biệt thự nhà chính là Tiểu đội Diêm La lẫy lừng .

 

Nhan Tiếu nhớ mang máng, đội trưởng quả thực tên là Tô Trường Vũ, kẻ là một nhân vật lợi hại, dẫn theo một nhóm hoành hành bá đạo trong mạt thế, độc chiếm tài nguyên một phương, đối đầu với căn cứ dị năng giả.

 

Tiểu đội thứ ba do cô dẫn đầu cũng từng giao chiến với bọn chúng nhiều .

 

Sống một đời, Nhan Tiếu căn cứ dị năng giả nữa, nhưng cũng sẽ gia nhập Diêm La.

 

Đám g.i.ế.c phóng hỏa, việc ác nào , trong mạt thế chẳng khác gì đám zombie.

 

Nghĩ đến những việc ác bọn chúng ở kiếp , cô thậm chí nảy sinh ý định chiến đấu.

 

Dị năng của Tô Trường Vũ hình như cũng khá .

 

Cô kéo rèm cửa sổ , trong lòng nảy ý định. Đang mải suy nghĩ sâu xa, khi để ý, đập ngay trán cằm của Lộc Trạch. Cảm giác đau nhức rõ rệt khiến lý trí của cô trở .

 

Lộc Trạch ôm cái ly , chớp chớp mắt, giơ tay dùng đầu ngón tay lạnh lẽo chạm cái trán đỏ của cô.

 

Hắn ngẩng đầu, đôi môi xanh đen mấp máy, luồng khí lạnh lẽo phả từ miệng, thổi nhè nhẹ lên trán cô.

 

Làn gió mát lành xua tan cơn đau, khiến cô gái nhỏ đỏ mặt tim đập thình thịch, nhất thời ngẩn ngơ.

 

Giống như một chú zombie nhỏ đang b.ắ.n pháo hoa trong lòng cô, rực rỡ muôn màu.

 

Nhan Tiếu hồn, đỏ mặt gõ nhẹ đầu : "Không nhé."

 

Cô cầm lấy cái ly , về phía nhà bếp.

 

Hắn túm lấy cái đuôi tiểu ác quỷ của cô, giống như một cái đuôi nhỏ, từng bước một theo bếp.

 

Nhan Tiếu nhóm lửa đun nước , vặn vòi nước .

 

Dòng nước tuôn mượt mà như ngày, mà vài giây, bên trong vòi nước phát tiếng kêu "ục ục".

 

Lại qua vài giây nữa.

 

Một dòng nước đục ngầu, vàng phun , b.ắ.n xuống bồn rửa văng lên nhiều hạt bùn cát vàng mịn.

 

 

Loading...