Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 107: Lộc Tiểu Trạch vứt bỏ nón xanh ---

Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:18:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trường học cách nơi xa, cộng thêm trời tuyết nên đường xá dễ .

 

Nhan Tiếu và Lộc Trạch xuất phát lúc bảy giờ, đến hơn ba giờ chiều mới tới phạm vi của Đại học Ninh Thành. Cô đậu xe góc tường một tòa nhà dân cư khá xa phía trường học, ăn trưa xe mới xuống, thu xe gian.

 

Cô mặc cho Lộc Trạch áo chống đạn và mũ bảo hiểm chống đạn, đeo thêm khẩu trang, che chắn kín kẽ các đặc điểm của zombie.

 

Khoảng cách đường chim bay đến trường còn bốn năm trăm mét. Gió lớn tuyết dày, mũ bảo hiểm gió tuyết thổi phát những tiếng động nhẹ.

 

Lộc Trạch theo một đoạn, cảm thấy đầu óc cứ ong ong.

 

Tiếu Tiếu chẳng thèm đội cái mũ bảo hiểm nặng .

 

Gã cũng đội nữa.

 

Thế là thừa lúc Nhan Tiếu chú ý, đại bảo bối zombie lén đưa tay cởi dây buộc cố định mũ bảo hiểm.

 

Gió lớn thổi qua, gã "vô tình" đẩy một cái.

 

Chiếc mũ bảo hiểm màu xanh lục đến đau mắt đó "choảng" một tiếng rơi xuống đất.

 

May mà gần đây là một khu công trường, tầm trống trải ngoài.

 

Nhan Tiếu dừng bước, đầu liền thấy đôi mắt xám vô tội của con zombie nào đó và chiếc mũ bảo hiểm lăn mấy vòng mặt đất.

 

Dựa sự thấu hiểu bạn trai, cô nhanh ch.óng đoán sự thật, đôi mắt hạnh chớp lấy một cái chằm chằm gã.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

Chưa đầy ba giây , Lộc Trạch cúi đầu, tự giác nhặt mũ bảo hiểm.

 

Lăn một vòng trong tuyết, cái mũ bẩn thỉu.

 

Vẻ mặt gã đầy sự chê bai, vất vả lắm mới xong công tác tư tưởng để đội cái nón xanh xí đó lên đầu.

 

˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ )‧º·˚

 

Nhan Tiếu "phụt" một tiếng thành tiếng, xoa xoa chiếc mũ của gã.

 

Ngăn cách qua lớp mũ bảo hiểm, cảm giác xoa đầu dịu dàng đó cũng trở nên mờ nhạt.

 

Lộc Trạch tỏ ý gã thích mũ bảo hiểm, cực kỳ thích.

 

Anh bạn trai zombie cúi gầm mặt, uất ức dùng áo lau lau tay cho sạch tuyết, đưa tay nắm lấy ngón tay Nhan Tiếu, khẽ bóp bóp.

 

Ánh mắt gã u ám, thực sự cái thứ nữa, vụng về thương lượng: "Anh sẽ... tự bảo vệ... ..."

 

Làm gì con zombie nào đội mũ bảo hiểm chống đạn chứ.

 

Mèo Dịch Truyện

đội nón xanh.

 

Nhan Tiếu khá bất lực, vẻ mặt nghiêm thì chiếc mũ bảo hiểm xanh mặt bỗng nhiên cọ tới, dùng phần ch.óp tròn màu xanh cọ cọ vai cô.

 

Vô tình, nó cọ trúng tai cô.

 

Lạnh lẽo vô cùng, còn lạnh hơn cả zombie.

 

Nhan Tiếu rùng một cái, cọ chỉ thấy lạnh, cuối cùng cũng hiểu cảm giác của gã.

 

Nhìn chiếc mũ bảo hiểm màu xanh mà kiếp thường đội nhất, bỗng nhiên cô thấy mắt chút nào, đúng là thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tay-cam-muoi-tan-vang-trong-sinh-truoc-mat-the-mot-thang/chuong-107-loc-tieu-trach-vut-bo-non-xanh.html.]

 

Một phút , Lộc Trạch dựa nỗ lực của chính gỡ chiếc nón xanh xuống. Sợ Nhan Tiếu hối hận, gã nhét hết trong gian.

 

Gã thấy vui vẻ, ghé sát hôn Nhan Tiếu, kết quả quên mất đang đeo khẩu trang, trao cho cô một nụ hôn khẩu trang đầy dịu dàng.

 

như thì con ngươi xám trắng của zombie sẽ lộ .

 

Nhan Tiếu khác thấy, cô cố gắng suy nghĩ.

 

Vì sắp đối mặt với chiến đấu, cô cho Lộc Trạch đeo kính râm vì sẽ ảnh hưởng đến thị giác. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô nhớ trong gian hình như thứ gã dùng .

 

Cô quan sát xung quanh, tìm một tiệm mì thịt bò rách nát, đưa Lộc Trạch trong, khi đóng cửa liền nhanh nhẹn chui gian.

 

Cô đưa Lộc Trạch đến khu vực vật tư của Tô Trường Vũ thu thập đó.

 

Nội thất của đàn ông đều gu, Nhan Tiếu vẫn vứt . Cô ấn Lộc Trạch xuống sofa bắt đầu lục lọi tủ kệ.

 

Dưới tủ sách, cô tìm thấy một món đồ nhỏ thần kỳ.

 

—— Nguyên một ngăn bàn chứa đầy kính áp tròng màu đen độ.

 

Loại đồ nhỏ niêm phong kỹ, thương hiệu cũng đều , lo giở trò gì.

 

Nhan Tiếu mở một hộp, đặc biệt kiểm tra kỹ lưỡng mới lấy kính áp tròng , đến mặt Lộc Trạch.

 

Cô đặt hộp kính lên sofa, dùng kẹp nhỏ gắp một chiếc lên, ngón tay ấn mắt Lộc Trạch, chậm rãi và dịu dàng đeo cho gã.

 

Lộc Trạch tuy thắc mắc nhưng hề vùng vẫy, ngoan ngoãn để cô đeo , đồng t.ử liền chuyển sang màu đen.

 

Nhan Tiếu hỏi: "Anh cảm thấy thế nào? Có chỗ nào thoải mái ?"

 

Gã nghiêng đầu cô, chất lượng kính áp tròng , đặt trong mắt cảm giác cộm.

 

Nhan Tiếu thấy liền yên tâm, đeo chiếc kính còn cho gã, xổm mặt, ngước đại bảo bối zombie độc quyền của .

 

Phải công nhận là Tô Trường Vũ cũng những món đồ thật.

 

Dáng mắt của Lộc Trạch vốn , khi đeo kính áp tròng, đồng t.ử đen láy như đá obsidian rực rỡ.

 

Nhan Tiếu nhất thời đến ngẩn ngơ.

 

Chỉ là đôi mắt gã đến mức thiếu thực tế, nếu kỹ vẫn sẽ nhận là đeo kính áp tròng.

 

nhận , chỉ cần tháo xuống thì cũng ai phát hiện bên trong là đồng t.ử màu xám của zombie.

 

Nhìn gã che giấu hảo đặc điểm quan trọng nhất của zombie, Nhan Tiếu chút xuất thần.

 

Hồi tưởng việc Tô Trường Vũ đ.á.n.h cũng c.h.ế.t, nghĩ đến kính áp tròng và kính gọng vàng trong bàn của , trong lòng cô khỏi nảy sinh vài suy nghĩ kỳ quái.

 

Tô Trường Vũ lẽ cũng là zombie chứ?

 

zombie đ.á.n.h đầu cũng sẽ c.h.ế.t mà!

 

Nhan Tiếu cúi đầu trầm tư.

 

Trong tư thế xổm đó, Lộc Trạch đưa tay xoa xoa đầu cô. Tóc của thiếu nữ cứng, chất tóc cực , xoa thấy thoải mái.

 

Gã cũng cúi đầu, vô tình thấy trong khe hở gầm sofa một chiếc hộp nhỏ màu hồng.

 

Lộc Trạch thấy nó ba , ấn tượng vẫn khá sâu sắc. Với những kiến thức học hiện nay, cuối cùng gã cũng thể mấy chữ ở mặt .

 

"Ba dòng chữ nhỏ phía xem

Loading...