Tận thế thiên tai: Tôi tích trữ khối hàng trăm tỷ, nhàn nhã dẫn theo con nhỏ sống qua ngày. - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-11 09:53:13
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ thể chứa những món đồ nhỏ, nếu bỏ đồ quá lớn sẽ đè nát bét khu lâm viên non bộ bên trong. Xem , bắt buộc thăng cấp để gian rộng thì mới thể tích trữ nhiều vật tư hơn.

 

Không lãng phí dù chỉ một giây, Tô Nghiên lập tức đặt lịch hẹn sáng ngày mai tới ngân hàng để mua vàng.

 

Cô dự định mắt sẽ nâng gian lên cấp 4. Cô tính toán kỹ lưỡng, với giá vàng hiện tại, thăng lên cấp 5 thì cần tới hơn 5 tỷ tệ tiền mua vàng, tiêu sạch sành sanh tiền đang cũng đủ, đó là kể còn chừa tiền để mua sắm vật tư nữa.

 

Cân nhắc vốn đang trong tay, nhớ về quãng thời gian 6 năm sống lay lắt qua các đợt thiên tai ở kiếp , Tô Nghiên bỗng cảm thấy hoảng hốt. Lòng cô yên tâm về hai đứa nhỏ, cứ túc trực bên nôi em bé mãi, canh chừng đến tận đêm khuya chịu nổi nữa mới .

 

Vừa chìm giấc ngủ thì mơ. Cô mơ thấy kiếp của , vì những kẻ mang danh nhà mà cô dốc hết tâm can trâu ngựa, gánh vác việc nhà và hầu hạ bọn họ ngày ba bữa cơm suốt 6 năm trời đằng đẵng khi thiên tai ập đến!

 

Lại mơ thấy chạy nạn trong một trận đại địa chấn, cô cùng Tô Kiều, cặp ba và ông cặn bã lạc mất . Trong lúc hoảng loạn tháo chạy, chỉ cô và Tô Kiều chạy đến một khe nứt sâu thấy đáy, Tô Kiều thẳng tay xô xuống.

 

Khi đó, cô bám c.h.ặ.t lấy một nhánh cây mọc chênh vênh bên miệng vực, gào lên chất vấn Tô Kiều tại . Tô Kiều duyên dáng trả lời: "Ba giờ chẳng cần cô gì nữa, giữ cô chỉ tổ tốn thêm lương thực. Vì giúp ba giải quyết rắc rối, đương nhiên là cố tình thế . Nói cho cô thêm một chuyện nữa nhé, hai đứa con hoang của cô là do tự tay bóp c.h.ế.t ném xuống đấy. Ba và các thấy ồn ào quá, mở miệng vứt là họ đồng ý ngay.

 

À còn nữa, chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con hoang, cũng là do bỏ tiền thuê chuốc t.h.u.ố.c mê cô ném phòng khách sạn. Hahaha, cảm giác một lão ăn mày ngủ cùng chắc sướng lắm nhỉ? tin mà, kìa, ba cùng cả hai đang ở đằng kìa. Sau họ cũng chuyện là do , nhưng tất cả đều giúp giấu nhẹm .

 

Năm đó cô nước ngoài sinh đứa con hoang , đồ vật chú hai để cho cô cũng rơi hết tay . Thấy ? Chiếc nhẫn , nó là một cái gian đấy..."

 

Tô Kiều lải nhải, động tác lấy từ trung một chai nước uống mấy ngụm cất .

 

Nhìn theo hướng ngón tay của Tô Kiều, cô ngẩng đầu lên, cặp ba và hai trai mà cô từng gọi là ruột thịt đang về phía . Khoảng cách gần như , giọng rõ mồn một, nhưng bọn họ mặc kệ cho Tô Kiều xằng bậy.

 

Sự thật rành rành ngay mắt, chẳng cần cũng hiểu.

 

Cô hận lắm, cô hối hận tột cùng, tại giao con cho bọn họ chăm sóc, tại sớm thấu tâm can độc ác của bọn họ.

 

"Các ... thật quá tàn nhẫn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-5.html.]

 

Tô Nghiên rít lên từng chữ một, đó buông lơi bàn tay, mặc cho cơ thể rơi tự do xuống vực sâu vạn trượng.

 

"Cô vẫn , mới là con ruột của ba , còn cô thì . Cô chỉ là đứa ăn cắp phận thiên kim thật của suốt 18 năm qua..."

 

Những lời về con ruột con nuôi của Tô Kiều phía , Tô Nghiên còn rõ nữa.

 

Bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, trong lòng Tô Nghiên vẫn còn dư âm hoảng loạn.

 

Đây đều là những trải nghiệm thật ở kiếp của cô, giấc mơ giúp cô tua chuyện một nữa, cô nhớ tất cả .

 

Trời vẫn sáng, xuống cũng tài nào ngủ tiếp , Tô Nghiên bèn mở hộp trang sức , tính toán xem nên đổi đống tiền mặt bằng cách nào.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cô cẩn thận xem xét từng món một, là cực phẩm, tùy tiện lấy một món cũng giá từ bảy chữ trở lên.

 

Ơ? Dưới đáy hộp thế mà một bức thư.

 

Tô Nghiên cầm bức thư lên mở xem, nhận đây là thư chú hai để cho .

 

Bức thư khá dài, nội dung về thế thật sự của cô. Hóa , cô mới chính là cô thiên kim giả của nhà họ Tô!

 

18 năm , Tô Kiến Quốc tham gia nhiệm vụ hộ tống một nhân vật trọng yếu cùng gia quyến về nước. Trên đường thì phục kích, lúc đó nhiệm vụ chính của ông là bảo vệ an cho một và một đứa trẻ sơ sinh.

 

Không may là tiếng của đứa bé lộ vị trí ẩn nấp. Người hứng đạn để bảo vệ đứa trẻ và t.ử vong. Trước lúc lâm chung, bà gửi gắm đứa bé cho ông, dặn dò Tô Kiến Quốc mang đứa trẻ về thủ đô giao cho bất kỳ ai, xin ông hãy nuôi nấng đứa bé nên , hoặc nuôi một thời gian gửi trại trẻ mồ côi cũng . Đại ý là nghĩ rằng đứa trẻ cũng c.h.ế.t, đồng thời giao nốt chiếc túi chứa đầy trang sức đắt tiền bà cho ông.

 

 

 

 

Loading...