“Đi cháu, chuyện bọn trẻ đừng lo.”
“Cháu cảm ơn bà ngoại!”
Chín đứa trẻ chỗ Anh T.ử tin Tô Nghiên sắp đến ngóng trông mỏi mắt ở khu hầm trú ẩn cách màn mưa.
Cho đến khi thấy một chiếc trực thăng hạ cánh, một mặc đồ bảo hộ kín mít bước xuống, bọn trẻ mới nhảy cẫng lên sung sướng.
Tô Nghiên chào đón nồng nhiệt trong giữa những tiếng gọi "Tô tỷ tỷ".
“Anh T.ử cao lên mà cũng trổ mã , giờ thành thiếu nữ xinh .”
“Tô tỷ tỷ mới ạ.”
Anh T.ử bẽn lẽn mỉm . Mái tóc cắt ngắn, hai má lúm đồng tiền trông thật sự đáng yêu. là cô bé phổng phao hơn nhiều, da dẻ cũng trắng trẻo, bớt đen nhẻm hơn . Thiếu nữ tuổi dậy thì đúng là mỗi ngày một khác.
Tô Nghiên mỉm với Anh Tử, đó sang khen ngợi mấy đứa nhỏ đang ôm lấy chân : Thất Ấu, Đại Minh, Cam Cam, Thư Mễ, Tiểu Tĩnh…
Cô suýt thì lạc lối trong cơn mưa lời khen "Tô tỷ tỷ nhất" của bọn trẻ.
“Các em đây ăn kẹo nào, là kẹo mừng của chị và Tần đó nha ~”
“Oa ~”
“Oa oa oa!”
Chín đứa trẻ đúng là tầm thường. Từ lớn đến bé, giờ quen với Tô Nghiên nên dám ôm chân, dám reo hò, dám đòi khen ngợi.
Trong lúc đám trẻ đủ lứa tuổi đang mải mê ăn kẹo, Anh T.ử khẽ kéo vạt áo Tô Nghiên.
“Tô tỷ tỷ, chị… chị theo em một lát ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Hửm? Được thôi.”
Tô Nghiên Anh T.ử dẫn gần cửa bếp. Sau khi chắc chắn bọn trẻ thấy, Anh T.ử mới lí nhí hỏi:
“Tô tỷ tỷ, chị cái… cái đó ? Cho em xin một ít.”
“Cái nào cơ?”
“Là cái… lúc đến tháng ạ, để lót ở .”
Hiểu , đúng là thiếu nữ tuổi dậy thì, 13-14 tuổi thì chắc chắn là đến kỳ .
“Chị , để chị lấy cho em.”
Cô giả vờ lục balo, thực chất là lấy từ trong gian , hết bịch đến bịch khác.
“Đủ ạ, Tô tỷ tỷ, đừng lấy nữa chị ơi.”
“Mấy thứ càng nhiều càng ít, em tích trữ chứ, tháng nào cũng dùng mà. Nhớ , giữ vệ sinh, thường xuyên , đừng tiếc của. Dùng hết bảo chị. Em đau bụng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-347.html.]
“Hơi đau một chút ạ, nhưng em chịu .”
“Lúc nào tới tháng thì pha chút nước đường đỏ uống cho đỡ đau nhé.”
Tô Nghiên lấy hai túi đường đỏ từ chiếc túi thần kỳ của , đưa cho Anh Tử.
Anh T.ử ôm một đống đồ, cứ như sợ khác thấy vật thể lạ, lén lút như kẻ trộm ôm về giường, nhét rương đựng quần áo ở đầu giường. Vẫn cảm thấy an , cô bé còn tìm một cái ổ khóa để khóa c.h.ặ.t rương .
Thấy bọn trẻ ăn kẹo thỏa thích, Tô Nghiên bắt đầu kiểm tra thành quả tập luyện của chúng trong thời gian qua.
“Bắt đầu kiểm tra nào, tập hợp.”
“Vâng ạ! Tô tỷ tỷ, em thi !” Thất Ấu nhanh nhảu giơ tay.
“Được, em lên .” Tô Nghiên gọi bé lên: “Em dùng hết sức đ.á.n.h chị xem nào, để chị xem lúc tập luyện em lười biếng .”
Giữa đất trống trong động, Thất Ấu trụ dăm ba chiêu tay Tô Nghiên. Rất khá.
Xong đứa tiếp đứa khác. Thi võ thuật xong thì chuyển sang kiểm tra văn hóa.
Kiểm tra hai môn cho chín đứa trẻ, vèo cái trôi qua hai, ba tiếng đồng hồ.
Bữa trưa, Tô Nghiên ở ăn cùng . Ăn xong, tám đứa nhỏ nghỉ ngơi, Tô Nghiên trò chuyện cùng Anh Tử.
“Anh T.ử , chị chuyển đến một nơi khác. Nơi đó đông hơn, kèm cặp các em mỗi ngày. Một lý do nữa là, ở căn cứ sắp tới sẽ động đất, nhưng cụ thể là ngày nào thì chị rõ. Lúc xảy động đất mà ở trong động thì nguy hiểm.”
Giống như trận mưa axit , ứng nghiệm sớm hơn nhiều. Cái vụ động đất, va chạm nọ, ai mà ngày nào nó dở chứng ập đến cơ chứ.
Dòng thời gian cô giờ còn chính xác nữa .
“Bọn em đều theo sự sắp xếp của Tô tỷ tỷ.”
“Em thèm hỏi xem chuyển ? Lỡ chị bán các em thì ?”
“Tô tỷ tỷ bán thì cứ bán, Tô tỷ tỷ gì cũng . Em và các em đều thề , Tô tỷ tỷ bảo hướng đông, bọn em tuyệt đối hướng tây.”
“……” Cạn lời luôn.
Nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc của Anh T.ử kìa, còn trịnh trọng thế nữa chứ?
Còn thề thốt? Mới tí tuổi đầu, cần đến mức ?
Thật đám trẻ bình thường ngoài lúc học tập và rèn luyện thì tụ tập với bàn tán những chuyện gì.
Sắp tới chuyển đến căn cứ A Nhĩ Sơn, Tô Nghiên dự định đưa chín đứa trẻ qua đó . Ở đó huấn luyện viên chuyên nghiệp. Dù thì Trương Viễn và La Phục An cũng quen với việc hướng dẫn , cứ để hai họ chỉ bảo thêm là nhất.
Tô Nghiên dùng chiếc vòng tay nhắn tin nhóm nhỏ để bàn bạc.
Trương Viễn: “Hoàn vấn đề gì.”