"Các t.h.u.ố.c, tự cứu , dựa mà cho rằng thể? Lại dựa mà chắc chắn rằng cần giúp, tin rằng các đủ sức giúp ?"
Du học sinh thì cũng chỉ là học sinh. Dù ba con trai lớn tuổi hơn cô, nhưng so về kinh nghiệm lăn lộn giữa thời mạt thế, Tô Nghiên bỏ xa họ, cô đơn thuần như họ nghĩ. Dẫu , cô cũng nắm bắt nhu cầu của ba .
"Cô dám một ngoài ban đêm, phát hiện vẫn thể lặng lẽ rời , chắc chắn là bản lĩnh. Thực tế chứng minh suy đoán của chúng sai. Chúng chắc giúp gì nhiều cho cô Tô, chỉ là cố gắng giành lấy cơ hội cô giúp đỡ mà thôi."
"Anh cũng thành thật đấy."
"Người nhà lừa nhà mà."
Giữa mày Tô Nghiên hiện lên một nụ nhạt. Nể tình câu " nhà lừa nhà", đổi cho họ ít t.h.u.ố.c men cũng chẳng , cô cũng thiệt thòi gì. Ánh mắt cô dịu lọt tầm mắt của ba Vi Tiểu Đao, cả ba đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. May quá, đ.á.n.h cược đúng chỗ !
"Các cần t.h.u.ố.c gì? đổi lấy vàng bạc, châu báu, đồ cổ, ngọc ngà... mấy thứ đó, các ?"
"Thuốc hạ sốt, t.h.u.ố.c kháng sinh, cả các loại t.h.u.ố.c bổ sung dinh dưỡng nữa. Có, chúng đồ để đổi."
Vi Tiểu Đao - phụ trách đàm phán - dứt lời liền lập tức tháo balo xuống lục lọi. Hai đồng đội phía cũng vội vàng lôi balo , lôi từng món một bày ngoài.
Thời điểm hiện tại, vàng bạc châu báu gì giá trị bằng một ổ bánh mì. Chỉ thế thôi ?
Ba họ sợ Tô Nghiên đổi ý, lôi hết thứ thể chất thành một đống.
"Cô Tô, chỗ đủ. Chúng sẽ tiếp tục tìm đồ cho cô. Cô thể đưa t.h.u.ố.c cho chúng mang về ? Tình hình khẩn cấp lắm ."
"Được."
Mấy loại t.h.u.ố.c đó với cô chẳng đáng là bao. Tô Nghiên dứt khoát, mượn balo bình phong che chắn, lấy t.h.u.ố.c chống nhiễm trùng, t.h.u.ố.c hạ sốt, thêm mấy chai dịch truyền glucose, xi lanh và các dụng cụ sát trùng, băng bó vết thương.
"Mấy thứ các cứ cầm về . Tối nay 9 giờ hẹn gặp ở đây, các thu thập đồ giúp ."
"Được! Cảm ơn cô Tô! Cảm ơn cô! Chúng nhất định sẽ chuẩn đủ."
Cả ba ngờ sự việc suôn sẻ đến thế, t.h.u.ố.c men còn chuẩn đầy đủ. Mừng rỡ tột độ, ba đôi tay chia vơ lấy đống đồ bỏ gọn balo.
"Cứu như cứu hỏa, các mau về ."
"Vâng, cô Tô, hẹn gặp tối nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-324.html.]
Ba cúi gập chào Tô Nghiên, lưng bước vội vài bước cắm đầu cắm cổ chạy.
Đợi họ khuất, Tô Nghiên mới nhặt những món đồ nhỏ nhặt đất lên. Đa phần là những món đồ trang sức nhỏ đính kim cương, ngọc trai đá quý đủ màu. Không nhặt từ tiệm kim thì cũng là lột từ x.á.c c.h.ế.t xuống. Chẳng quan trọng, Tô Nghiên thu gian quét qua hệ thống giao dịch, kiếm mười mấy kg vàng.
Để xem tối nay ba đến thuê đúng hẹn .
Đã ngoài thì cô về sớm thế. Tô Nghiên dắt hai con ch.ó tìm chỗ mót đồ tiếp. Sợ bà ngoại lo lắng, cô ghé gian báo một tiếng. Bà ngoại cũng ngoài theo.
Nơi trò chuyện ban nãy, xung quanh để ý, nên Tô Nghiên dùng phi thuyền nữa. Cô tìm một chỗ an lấy chiếc xe địa hình, hai hai ch.ó cùng leo lên xe.
"Tiếng động cơ ồn, liệu gây chú ý cháu?"
"Dân cư ở đây vốn ít, t.h.ả.m họa xảy chắc cũng c.h.ế.t kha khá . Căn cứ trong thành phố, nên khu gần như là thành phố ma, ồn cũng chẳng sợ."
Giờ mà xông thì còn ai cướp của ai .
Lái xe nửa tiếng, họ đến một ngân hàng khác mà Hòa Hòa đ.á.n.h dấu. Thật may, kho tiền ở đây nổ tung tành. Đang định chuyển sang mục tiêu tiếp theo thì vòng tay của Tô Nghiên sáng lên. Cô nhận cuộc gọi.
"Nghiên Nghiên, bao giờ em về Giang Thành?"
Nhìn thấy Tô Nghiên đang xe, bên cạnh là bà ngoại, Tần Dực gửi lời chào hỏi bà.
"Chắc hai ngày nữa. Đã đến đây mà. Anh việc xong ?"
"Anh xong, nhưng em mau về . Chuyện vàng bạc cứ để tính, em ở ngoài lo lắm, ông ngoại ở nhà cũng sẽ lo cho bà ngoại."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Biết vợ chủ kiến riêng, dễ gì lời , Tần Dực bèn lôi hai vị trưởng bối lý do.
"Bà và Tiểu Nghiên đang mà."
" , em và bà đều , đừng lo lắng thái quá, lo nghỉ ngơi ."
"Hai ngày nữa nhất định về nhé. Bà ngoại, Nghiên Nghiên, nhớ kỹ an là hết. Còn mấy ngày nữa là đến Tết , nhớ đấy."