Tô Nghiên, Tần Dực và La Phục An theo thói quen xoa đầu từng đứa trẻ, mỗi đứa xoa hai cái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chỉ riêng Anh T.ử là né tránh: “Chị Tô Nghiên, các , em mười ba tuổi đấy! Không con nít mà xoa đầu!” Tuy miệng nhưng Anh T.ử lén lút chọc chọc bàn tay nhỏ xíu của hai đứa bé nhà Tô Nghiên, vẻ mặt thích thú y hệt một chú mèo nhỏ ăn trộm món ngon.
La Phục An tinh ý bắt hành động nhỏ đó của Anh Tử, nổi hứng trêu chọc cô bé. Cậu xoa rối tung mái tóc ngắn của cô, sảng khoái, tót lên xe.
“Anh... ...”
Xe từ từ lăn bánh, Anh T.ử chỉ đó dậm chân tức tối.
Qua gương chiếu hậu, Tô Nghiên thấy một cô bé tóc ngắn với hai chiếc răng khểnh duyên dáng, dẫn theo năm đứa trẻ sàn sàn tuổi , chạy theo chiếc xe vẫy tay chào.
Rời khỏi ngôi làng, đến một nơi bóng , họ mới thu chiếc ô tô và đổi sang phi thuyền.
"Chúng Hồng Thành luôn ?" La Phục An hỏi.
"Không về Hồng Thành chẳng lẽ về căn cứ Ánh Rạng Đông ở thủ đô? Muốn bỏ đây ?"
"Thôi, em ."
Cậu lão đại bỏ rơi , mặc dù thể tự lái trực thăng bay về, nhưng trực thăng mà ngầu và xịn xò bằng phi thuyền .
Dù đầu tiên phi thuyền, nhưng vẫn cảm thấy thèm.
Tô Nghiên dặn Hòa Hòa bay với tốc độ chậm nhất. Cô đang chỉ cho hai đứa nhỏ nhận mây trắng trời, đất đen đất và những chú chim bay lượn ở giữa trung.
Không thể đề nghị của Tần Dực là chính xác. Hai đứa nhỏ cần tiếp xúc nhiều hơn với thế giới thực tế. Cuối cùng thì chúng cũng sống trong thế giới , tiếp xúc càng sớm, giáo d.ụ.c càng sớm thì càng cho chúng. Không thể mãi giam lỏng chúng trong ngôi nhà kính ở gian .
Chỉ trong nửa ngày, hai đứa nhỏ sự đổi rõ rệt, trở nên hoạt bát hơn và ngày càng tò mò về thứ xung quanh.
Khi họ về đến khu biệt thự Tinh Hoa Hào Viên gần căn cứ Miền Trung ở Hồng Thành thì hơn bốn giờ chiều.
Dương Kính Huy vẫn về, Trần Định Sơn và Trương Viễn đang bận rộn trao đổi vật tư với hai lạ. Thấy đội cứu viện trở về, cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Họ luôn lo lắng sẽ định giá sai lệch giá trị của các món đồ, thực đó là do họ quá thận trọng thôi.
Tô Nghiên dạy họ , nếu chắc chắn thì cứ việc ép giá xuống mức thấp nhất là . Thà để khác chịu thiệt chứ thể để chịu thiệt. Thế nhưng mấy bộ đội gốc gác chính quy vẫn quen với việc đó, đúng hơn là họ vượt qua rào cản tâm lý của bản .
“Đây là Tần, còn đây là cô Tô. Để cô Tô trao đổi trực tiếp với hai vị nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-229.html.]
Mấy đàn ông liền dạt sang một bên chơi với bọn trẻ, nhường sàn diễn.
Tô Nghiên nhập cuộc, giải quyết gọn gàng chỉ trong vài ba câu. Đồ vật mang đến cũng là đồ , nhưng là tranh chữ. Cô lý do để nghi ngờ những chỉ tống khứ những món khó bảo quản , còn những món khác thì vẫn giấu nhẹm nỡ mang .
Tiễn hai khách , xem ngày đầu tiên quân vớ bở mối ăn lớn nào.
Giao hai đứa nhỏ cho Tô Thanh trông nom, Tô Nghiên lấy hai quả sầu riêng Musang King cỡ lớn cho La Phục An: “Bổ , ăn họp bàn.”
“Rõ! Thưa chị dâu!” La Phục An rút con d.a.o găm quân dụng đa năng , múa vài đường cơ bản, thoắt cái bổ đôi quả sầu riêng nhanh như chớp.
Trương Viễn vẻ ghê tởm: “Chị dâu, con d.a.o của Lão La từng g.i.ế.c đấy.”
“Không , sợ.”
“Hahaha, Lão Trương, chị dâu bình thường . Chị mà thèm sợ con d.a.o g.i.ế.c ? Nực !”
Tần Dực lườm La Phục An mấy cái. Thằng em khẩu vị mặn thật, thì chả khoái sầu riêng chút nào.
“Vợ ơi, cho xin quả dừa.”
“Chị dâu, em cũng dừa.”
“Chị dâu, cho em thêm một quả dừa nữa.”
"..."
“ chuyện , đào mấy cái cây còn đang tươi ở đằng mang về. mà đào cả gốc rễ để mang trồng . Các xem, cách nào thì tiện nhất?”
“Chị dâu, chị cứ lấy cho em cái máy xúc, em đảm bảo trong một ngày sẽ đào xong hết cho chị, chị chỉ việc chuyển gian là xong.”
“Cậu não ? Cây to thế , dùng máy xúc dễ hỏng rễ lắm, đem trồng khó mà sống .”
“Chúng cứ khảo sát địa hình , xem chất đất ở đó dễ đào .”
“Hay là căn cứ hô hào một tiếng, cần đào cây, trả công bằng vật tư theo ngày. Em nghĩ sẽ khối tranh đến đấy.”