Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 67: Đêm Tuyết, Phóng Hỏa, Bắn Nát Đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:22:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nụ của Thời Mạn, kết thúc khi cuộc gọi liên lạc của Tống Yến đến.

 

“Cậu đến nhanh một chút.”

 

“Chúng hiện tại di chuyển đến nhà ăn 3, hơn sáu mươi đang chặn bên ngoài.”

 

Thời Mạn nhíu mày một cái, bỏ một câu: “Hai mươi phút.” Cô liền cúp máy liên lạc.

 

Thời Mạn thầm mắng một câu đen đủi!

 

Tống Yến chính là “máy dò Hỏa Chủng” quan trọng của cô, thể cứ thế mà toi mạng .

 

Còn Hách Kiến Thiết và đám hạt giống nông học , Thời Mạn còn trông cậy bọn họ trồng trọt đấy!

 

Cũng trách đám xui xẻo, Thời Mạn lúc đầu chắc chắn nhiệm vụ thành viên nâng cấp nữa , cộng thêm lúc đó nhà Chu Phỉ Phỉ chiếm lượng đầu , Thời Mạn mới lập tức lấp đầy nhân .

 

Theo kế hoạch ban đầu, Tống Yến đại chiêu “liệu pháp sốc điện” , ai dám lội nước đến gần tòa nhà thí nghiệm.

 

Ai ngờ , đột nhiên băng phong giáng xuống chứ?

 

“Đều về chỗ cho kỹ, thắt dây an !”

 

Thời Mạn quát trầm một tiếng, Chu Phỉ Phỉ, Mạnh Tiểu Đao lập tức về chỗ, ngay khoảnh khắc thắt dây an , bọn họ hất văng tại chỗ, nháy mắt dây an kéo bật trở ghế .

 

Hai nắm c.h.ặ.t dây an và tay vịn an bên cạnh, đồng t.ử trợn tròn.

 

Mạnh Tiểu Đao: “Vua xe… vua xe đường đèo a…”

 

“Chị Mạn Mạn! Ngầu!!”

 

 

Nhà ăn Đại học Nông nghiệp Nam.

 

Vốn dĩ kiến trúc nhà ăn cao ba tầng cộng thêm gác xép kho hàng tầng thượng.

 

Trước đó ba tầng nước ngập, chỉ gác xép nhô cái ch.óp lên, bây giờ khi đóng băng, gác xép thành “mặt đất bằng phẳng”.

 

Giờ phút , nhóm Tống Yến đều trốn trong kho hàng, cửa chống trộm đập rầm rầm.

 

Cửa sổ hai bên cũng đập vỡ, may mắn bên ngoài cửa sổ khung bảo vệ bằng hợp kim nhôm, ngăn chặn nguy cơ phá cửa sổ.

 

Bàn ghế chặn cửa chống trộm, trong kho hàng, đám Hoàng Tuấn đều thần sắc ngưng trọng và căng thẳng.

 

Tống Yến bưng s.ú.n.g b.ắ.n đinh, bên cửa sổ, vết thương băng bó ban ngày nứt , giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống bệ cửa sổ, nháy mắt ngưng kết thành băng.

 

Tay bưng s.ú.n.g của Tống Yến chút sứt mẻ, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đen kịt dọa .

 

Đột nhiên, tay rời s.ú.n.g, rút ống tiêm trong tay áo đ.â.m mạnh về phía xéo cửa sổ.

 

“A!!!”

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết bỗng vang lên, một đàn ông mặc áo lông vũ dán tường thò đầu , mũi kim của ống tiêm hung hăng đ.â.m nhãn cầu gã.

 

Người đàn ông đau đớn lăn lộn đầy đất, hoảng hốt chạy.

 

Đoàng!

 

Dù góc độ xảo quyệt, viên bi thép trong s.ú.n.g b.ắ.n đinh vẫn b.ắ.n ống tai đàn ông, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã im bặt, mặt băng co giật ngừng, m.á.u từ trong lỗ tai rỉ , bốc nóng hầm hập, nhanh m.á.u đông thành cặn băng m.á.u, động tác co giật của đàn ông cũng ngày càng yếu ớt.

 

Tống Yến mặt cảm xúc tiếp tục nạp đạn bi thép.

 

Tiếng va chạm ở cửa chống trộm biến mất, ánh lửa từ phía xéo mặt di chuyển tới, xua tan bóng tối bên cửa sổ.

 

Một đám lạnh đến mũi đỏ mắt thẳng, nóng thở suýt tụ thành sương mù, ánh đuốc, là từng khuôn mặt chật vật, bọn họ khoác áo lông vũ hoặc áo bông dày, áo dày, mặc chồng mấy cái áo hoodie, như cái bang đang họp đại hội.

 

Điểm thống nhất là, ánh mắt đám tràn đầy lệ khí.

 

Tống Yến liếc mắt một cái là nhận ngay, đám tay đều dính m.á.u.

 

Người sống trong thế giới trật tự, một khi trật tự phá vỡ, khi tay nhuốm m.á.u, ranh giới cuối cùng phá vỡ, ý chí mạnh mẽ còn thể giữ vững bản tâm, mà đa đều sẽ lựa chọn nước chảy bèo trôi, dễ một chút, gọi là thích giả sinh tồn.

 

“Người em, đủ tàn nhẫn.” Người đàn ông cầm đầu cũng thèm đồng bọn mặt đất, chằm chằm s.ú.n.g b.ắ.n đinh trong tay Tống Yến, giơ ngón tay cái lên.

 

Gã da ngăm đen, thể tráng rắn chắc, trán hai vết sẹo, dáng vẻ hơn bốn mươi tuổi.

 

Tống Yến đối phương, đây thuộc phòng bảo vệ trường học, hình như tên là Trần Xuân, còn là một tiểu đội trưởng.

 

theo Trần Xuân đồng nghiệp phòng bảo vệ cũ, nhiều hơn thì là sinh viên.

 

Lúc lũ lụt, gã trốn tòa nhà ký túc xá, đó nhanh chiếm lĩnh một tòa nhà xưng vương xưng bá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-67-dem-tuyet-phong-hoa-ban-nat-dau.html.]

Mấy kẻ đó thừa dịp ban đêm lặn tòa nhà thí nghiệm, thương Tống Yến chính là do gã phái .

 

“Đại học Nông nghiệp Nam đúng là ngọa hổ tàng long, nghiên cứu viên Tống những học thuật giỏi, bản lĩnh tay cũng nhỏ a.” Trần Xuân hư tình giả ý, xong, thấy Tống Yến phản ứng, trong lòng gã c.h.ử.i nó.

 

Lúc lạnh c.h.ế.t, gã thật sự nhảm với Tống Yến, nếu chỗ kiêng kị, gã thật trực tiếp phóng hỏa.

 

Ánh mắt Tống Yến khẽ động, chủ động mở miệng: “Làm thì cần thiết , đàm phán cái gì?”

 

“Sảng khoái!” Trần Xuân hít nước mũi, vốn định toét miệng một cái, nại hà quá lạnh, lạnh đến mức răng gã đ.á.n.h : “Chiếc xe ban ngày lái tới , là gọi tới?”

 

“Bọn họ là nào?”

 

Tống Yến hề bất ngờ, Trần Xuân dẫn vây khốn bọn họ ở đây, tự nhiên là moi tin tức từ bọn họ.

 

“Không gọi tới, là cứu viện giáo sư Hách mời tới.”

 

Nghe thấy hai chữ “cứu viện”, sắc mặt đám Trần Xuân đổi.

 

“Là của chính phủ?”

 

Tống Yến lắc đầu: “Đội cứu hộ dân gian.”

 

Trong lòng Trần Xuân thở phào nhẹ nhõm, thời kỳ lũ lụt bọn họ g.i.ế.c quá nhiều , những khác lẽ mong chờ đội cứu hộ chính phủ, nhưng bọn họ thì dám.

 

Đặc biệt là, đối phương còn tiếp xúc với nhóm Tống Yến, chừng những việc của bọn họ trong thời kỳ lũ lụt thì ?

 

Đại học Nông nghiệp Nam ai giáo sư Hách Ái Quốc, quan hệ của đối phương, trong thời kỳ đặc biệt mời đội cứu hộ cũng khiến kỳ quái.

 

Không ít trong lòng nảy sinh bất bình, ánh mắt nhóm Tống Yến tràn đầy ghen tị.

 

Chỉ vì là nghiên cứu sinh của Hách Ái Quốc, trong tận thế đều thể quan tâm đặc biệt, dựa cái gì chứ!

 

Trần Xuân là kẻ giảo hoạt, gã hỏi: “Đã là đến cứu các , trực tiếp đưa các ? Cậu đang lừa đấy chứ?”

 

“Tòa nhà thí nghiệm cần chỉnh lý quá nhiều tài liệu nghiên cứu khoa học.” Tống Yến lắc đầu, liếc sang bên cạnh, Hách Kiến Thiết hiểu ý, lập tức tới: “ là Hách Kiến Thiết, Tiểu Tống nó dối.”

 

“Trần Xuân, mau đầu là bờ …”

 

Quay đầu là bờ? Trần Xuân lạnh, nhưng sự xuất hiện của Hách Kiến Thiết, ngược khiến sự nghi ngờ của gã giảm vài phần.

 

“Trần Xuân, chiếc xe buýt .” Tống Yến đột nhiên mở miệng: “Anh cũng nên sự đặc biệt của chiếc xe đó , cảm thấy, dựa những của các , thể chặn chiếc xe đó ?”

 

“Anh tha cho trong kho hàng, và thầy Hách phối hợp với , đợi xe mở cửa xe, của xông cướp xe, mới càng phần thắng ?”

 

Tống Yến nâng s.ú.n.g b.ắ.n đinh trong tay lên, “Đối phương v.ũ k.h.í đấy.”

 

Khóe mắt Trần Xuân giật giật, lạnh: “Mấy kẻ học thuật đúng là tâm bẩn, coi ông đây là Nhật Bản mà lừa . Cậu và lão họ Hách phối hợp với ? Hai trực tiếp theo xe chạy mất thì thế nào?”

 

Tống Yến lạnh lùng chằm chằm gã: “Anh sẽ lấy và thầy Hách con tin ? Còn cần dạy ?”

 

Trần Xuân: “…”

 

Những khác trong kho hàng: “…”

 

Trong lòng Tống Yến thầm tính thời gian, khi vòng tay liên lạc cổ tay rung lên, vặn đúng hai mươi phút.

 

“Dạy cũng học , c.h.ế.t .”

 

Súng b.ắ.n đinh nhắm Trần Xuân, trực tiếp nổ s.ú.n.g.

 

Cạch cạch cạch, từng tiếng s.ú.n.g b.ắ.n đinh vang lên liên tiếp.

 

Trần Xuân tránh thoát bi thép, c.h.ử.i ầm lên: “Mẹ kiếp, phóng hỏa thiêu c.h.ế.t nó cho ông!”

 

Bên ngoài kho hàng sớm tạt chất trợ cháy hóa học, từng cây đuốc ném về phía kho hàng.

 

Tống Yến sớm rời khỏi cửa sổ, nhanh: “Dọn hết bàn ghế , chuẩn xông ngoài!”

 

Khi theo lệnh điều động dọn bàn ghế, bên ngoài truyền đến tiếng gầm rú cực lớn.

 

Cùng với từng tiếng s.ú.n.g nổ khiến da đầu tê dại.

 

Mọi tăng tốc độ, bàn ghế dời , khoảnh khắc cửa chống trộm mở , bọn họ xông ngoài.

 

Hai luồng đèn pha mãnh liệt chiếu tới.

 

Một đám kinh hãi mặt băng, kho hàng lưng đang bốc cháy, cách đó xa đám Trần Xuân chạy trốn tán loạn.

 

Chiếc xe RV giống như xe buýt tựa như cự thú thức tỉnh băng nguyên, cường thế nghiền ép tới, trong buồng lái, thiếu nữ áo đen nhoài nửa khỏi ghế lái, mắt như chim ưng, họng s.ú.n.g nhắm từng cái đầu đang chạy trốn, dứt khoát bóp cò.

 

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

 

 

Loading...