Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 63: Cái Mạt Thế Chết Tiệt
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:21:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cửa, Chu Hùng thấy tiếng chất vấn của Chu Phỉ Phỉ, mặt lộ vẻ hoảng loạn.
Vợ gã cũng nắm c.h.ặ.t d.a.o phay, nhỏ: “Trấn an cô , hỏi xem cô mấy , đồ ăn ?”
Ngoài cửa tối đen như mực, chuông cửa hình sớm mất điện, Chu Hùng phán đoán bên cạnh Chu Phỉ Phỉ khác .
Gã nén căng thẳng, trả lời: “Bố sốt, vẫn luôn hôn mê ngủ li bì. Phỉ Phỉ, mở cửa cho em , em về một ?”
“Hai là em ruột, em đừng hại , chị dâu và cháu em cũng đang ở đây đấy.”
Chu Phỉ Phỉ càng , trái tim càng chìm xuống đáy vực.
Tay cô nắm c.h.ặ.t đến mức kêu răng rắc, giọng điệu vẻ như chuyện gì: “Em đội cứu hộ dân gian đưa về, bọn họ còn cho em đồ ăn. Anh, mau mở cửa.”
Vừa thấy đồ ăn, Chu Hùng suýt chút nữa thì mất lý trí.
gã chuyển ý nghĩ, đúng!
“Động tĩnh là ? Anh như tiếng cưa điện ? Em thật sự chỉ một ?”
Hai mắt Chu Phỉ Phỉ sắp sung huyết.
Thời Mạn kéo cô , nhắm ổ khóa b.ắ.n liền hai phát s.ú.n.g.
Đoàng! Đoàng!
Tiếng hét ch.ói tai bên trong vang lên cùng lúc Chu Phỉ Phỉ đạp tung cửa.
Kỳ Hạo trực tiếp bật đèn pin cường độ mạnh ở phía , hai vợ chồng Chu Hùng kinh hãi xong ch.ói đến mức mở nổi mắt. Chu Phỉ Phỉ ngược sáng ảnh hưởng, động tác quyền mượt mà vô cùng, một cú móc trái một cú móc trực tiếp đ.á.n.h ngã hai vợ chồng.
Chu Phỉ Phỉ cưỡi lên Chu Hùng, túm lấy cổ áo gã, gầm lên: “Bố !”
“Sao cô đ.á.n.h bố cháu! Cô là , đều đáng c.h.ế.t!!”
Con trai Chu Hùng nhặt con d.a.o nó rơi mặt đất, định lao c.h.é.m Chu Phỉ Phỉ.
Thời Mạn đoạt lấy d.a.o, một cước đá văng thằng nhóc gấu con .
Vợ Chu Hùng thấy con trai đ.á.n.h, bản còn đang hoa mắt ch.óng mặt, bò dậy hét ch.ói tai định liều mạng với Thời Mạn.
Thời Mạn trở tay tát một cái, giá trị sức mạnh hiện tại của cô, một cái tát thể trực tiếp đ.á.n.h văng não , cái tát vẫn là thu lực, vợ Chu Hùng trực tiếp ngã xuống đất, bò dậy nổi nữa.
Chu Phỉ Phỉ đối với Chu Hùng cũng là đ.ấ.m thùm thụp mấy quyền: “Bố ở ! Mày ! Còn tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”
“Tao … đừng đ.á.n.h nữa… em đừng đ.á.n.h nữa…”
Chu Hùng thực sự đ.á.n.h sợ , gã Chu Phỉ Phỉ đ.á.n.h lợi hại thế nào, từ khi cô bắt đầu tập quyền , gã dám chọc cô.
“Bố … bố bọn họ ngoài tìm đồ ăn… đó… đó thấy về…”
“Phỉ Phỉ em đừng đ.á.n.h … thừa nhận là chăm sóc cho bố , họ cũng là bố mà…” Chu Hùng lóc t.h.ả.m thiết: “Anh cũng buồn, cũng đau lòng lắm chứ…”
Chu Phỉ Phỉ chỉ cảm thấy lạnh toát, cả khống chế mà run rẩy.
“Trước khi lũ lụt đến… mày đang ở nhà mà…”
“Tại mày đưa vợ con mày đến nhà tao?”
“Bố ngoài tìm đồ ăn… Ha ha, Chu Hùng… mày tàn phế ?”
Giọng Chu Phỉ Phỉ run rẩy.
Lời dối của Chu Hùng, trẻ con ba tuổi cũng tin!
Chu Hùng thể giảo biện, chỉ thể ngừng lóc cầu xin tha thứ.
Thời Mạn và Kỳ Hạo bên cạnh, hai đều ý định can thiệp.
Thời Mạn cũng chẳng bất ngờ, mạt thế đến, đôi khi đáng sợ nhất lạ, mà chừng là bên cạnh.
Kiếp cô chứng kiến đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-63-cai-mat-the-chet-tiet.html.]
Kỳ Hạo nhịn phỉ nhổ một tiếng.
Nhìn cái dạng trung khí mười phần của Chu Hùng , là đói bụng, tình huống mà còn để bố lội nước ngoài tìm đồ ăn?
Đây là ép hai ông bà c.h.ế.t !
Giọng Chu Phỉ Phỉ khàn đặc: “Chu Hùng, mày căn bản nhớ, bơi…”
Tiếng của Chu Hùng ngưng bặt, gã bắt đầu run rẩy.
Giây tiếp theo, Chu Phỉ Phỉ đ.ấ.m từng quyền thật mạnh mặt gã.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tiếng cầu xin của Chu Hùng dần dần trở nên đứt quãng, nhanh gã ngay cả cũng lời.
Vợ Chu Hùng lúc cũng tỉnh , nhưng cái tát của Thời Mạn ít nhất cũng đ.á.n.h cho mụ chấn động não, lúc mụ chỉ thể bò về bên cạnh con trai, ôm lấy con, ngay cả cầu xin cũng dám.
Ngược là con trai mụ, xé gan xé phổi, cứ vùng vẫy đến cứu bố , miệng ngừng c.h.ử.i rủa Chu Phỉ Phỉ.
Chu Phỉ Phỉ dậy, về phía hai con.
“Chu Phỉ Phỉ cô gì! Cô đừng động con trai a a… liều mạng với cô”
Chu Phỉ Phỉ lôi thằng cháu , tiên là đạp mạnh cho vợ Chu Hùng một cước, đó tát thẳng mặt thằng nhóc gấu con một cái.
“Ông bà nội thương mày nhất,” Mắt Chu Phỉ Phỉ sung huyết, “Bố mày để ông bà nội c.h.ế.t, mày gào cho ông bà một tiếng nào !”
“Đồ bạch nhãn lang!”
Chu Phỉ Phỉ ném thằng cháu xuống đất, chân giẫm lên lưng vợ Chu Hùng, túm lấy hai cánh tay mụ bẻ ngược lên .
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương vang lên, cô trực tiếp phế bỏ đôi tay của đối phương.
Bên phía Chu Hùng cũng tương tự, là bác sĩ khoa xương, Chu Phỉ Phỉ quá rõ thế nào để đập nát xương .
Làm xong tất cả những việc , Chu Phỉ Phỉ với nhóm Thời Mạn: “Phiền cho mượn cái đèn pin, đợi thêm 2 phút nữa.”
Thời Mạn đưa đèn pin qua.
Chu Phỉ Phỉ nhận lấy, nhanh ch.óng thư phòng của . Cô tiên nhét tấm ảnh chụp chung với bố bàn túi, đó nhanh ch.óng mở két sắt.
Cô thói quen mua vàng, những năm mua ít thỏi vàng nhỏ tích trữ, còn một trang sức vàng bạc, những thứ ích cho Tịnh Thổ, đều mang theo.
Sau khi lấy tất cả trang sức vàng, Chu Phỉ Phỉ nhanh ch.óng , cũng thèm gia đình ba mặt đất.
“Đi thôi.”
Giọng Chu Phỉ Phỉ lạnh băng: “Trong nhà lương thực, sẽ đến tiễn bọn chúng lên đường.”
Thời Mạn và Kỳ Hạo đều gì, động tĩnh nhà họ Chu quá lớn, cho dù Mạnh Tiểu Đao ở thuyền cũng rõ mồn một.
Đợi ba Thời Mạn trở thuyền, lập tức khởi động động cơ.
Mười phút , bốn trở xe RV.
Hai ông bà Dương thấy chỉ bốn bọn họ trở về, cũng đều ý thức tình hình.
Trên xe nhất thời yên tĩnh tiếng động.
Thời Mạn hiệu cho bố y tá Dương trực tiếp lái xe, về phía nam là , đổi chỗ nghỉ ngơi, đợi trời sáng đến trường học của em trai Cố Thiến Thiến.
Một đường trầm mặc.
Chu Phỉ Phỉ đến khu nghỉ ngơi phía , ai quấy rầy.
Xe RV tìm một vị trí vật che chắn dừng . Trước khi ngủ, Thời Mạn mở sân thượng mở rộng ở tầng cùng, cô dựa bên ngoài khu nghỉ ngơi, giống như lẩm bẩm một , giống như đang với ai đó: “Sân thượng tầng hai cũng thể ngủ, kính cách âm, yên tĩnh.”
Nói xong, cô xoay rời , leo lên phòng nghỉ ở khu vực lái xe.
Không qua bao lâu, loáng thoáng tiếng truyền đến từ phía .
Thời Mạn lật , nhắm mắt : “Cái mạt thế c.h.ế.t tiệt.”