Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 45: Vào Bệnh Viện!
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:21:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Lưu Ly Ly trầm xuống.
Đối phương rõ ràng ý , là đến lấy vật đổi vật, chi bằng là đến ngóng tình hình.
"Không chấp nhận mặc cả, việc ăn của nữa, ."
Sắc mặt đàn ông đổi, âm trầm chằm chằm Lưu Ly Ly một lúc, mặt lập tức lộ nụ nịnh nọt: "Em gái nhỏ tính tình đừng nóng nảy thế chứ, trai đùa với em tưởng thật ."
Người đàn ông xong lấy từ trong n.g.ự.c một cái túi đeo hông căng phồng, định nhét trong cửa sổ, "Ây da, cửa sổ của em nhỏ quá, nhét lọt, em gái các em cửa sổ nào lớn hơn chút ?"
Lưu Ly Ly lạnh lùng đối phương, trực tiếp dậy rời phòng nghỉ, đóng cửa .
Người đàn ông thấy cô mắc lừa, trong miệng c.h.ử.i bới vài câu sạch sẽ, quan sát một lúc thấy Lưu Ly Ly dấu hiệu .
Gã thử dùng tay cạy cửa sổ kính, xem độ dày, đó vươn cổ cẩn thận đ.á.n.h giá môi trường trong quầy.
Đợi xác nhận gần xong , đàn ông mới chèo nước rời .
Điều gã là, Lưu Ly Ly đang trong phòng nghỉ camera giám sát, thu hết nhất cử nhất động của gã mắt.
Vòng tay liên lạc chỉ thể gọi điện định vị, còn thể gọi video chụp ảnh, Lưu Ly Ly trực tiếp chụp dáng vẻ của đối phương từ camera giám sát, gửi cho Kỳ Hạo, hỏi quen .
Phạm vi tìm kiếm của Kỳ Hạo và Mạnh Tiểu Đao mở rộng ngoài năm km, hôm qua bọn họ phát hiện trung tâm tập kết chuyển phát nhanh cỡ lớn, nhưng mang dụng cụ phá cửa, bây giờ cưa máy, trong tiện hơn nhiều.
Hai đang tháo kiện hàng trong khu nhà kho vui đến quên cả trời đất, Kỳ Hạo khi nhận tin nhắn của Lưu Ly Ly, sắc mặt liền khó coi.
"Thế mà là tên khốn nạn !"
Mạnh Tiểu Đao cũng sán xem, nhíu mày : "Cái phao bơi hình chim hồng hạc lòe loẹt cái dùng đây ?"
Kỳ Hạo gật đầu: "Tên ở tầng 10, đến nhà cướp bóc , xem đám đ.á.n.h chủ ý lên Tịnh Thổ ."
Trong mắt Mạnh Tiểu Đao dâng lên lệ khí: "Chúng còn sợ bọn chúng chắc, chỉ cần bọn chúng dám đến, một tên cũng tha."
Kỳ Hạo nghĩ nhiều hơn một chút: "Trên đường chúng về chú ý chút, vẫn thể tự mãn, đừng để lật thuyền trong mương."
Nghĩ nghĩ, Kỳ Hạo cũng gửi tin nhắn cho bên phía Thời Mạn.
Hai vội vàng tiếp tục tháo kiện hàng.
Bên , Thời Mạn khi thấy tin nhắn thì với bác sĩ Lưu một chút, hai đối với việc đều bất ngờ.
Tịnh Thổ nhắm là chuyện quá bình thường.
Cô và bác sĩ Lưu tiến phạm vi bệnh viện, khi , Thời Mạn lấy hai bộ áo mưa dài, kính bảo hộ, khẩu trang, bao giày, găng tay cao su y tế, hai đều bọc kín mít.
Không vì lý do gì khác, x.á.c c.h.ế.t trôi nổi mặt nước quá nhiều.
Rất nhiều cái đều ngâm đến trương phình biến dạng, hiện vẻ khổng lồ bò đầy giòi bọ, thuyền mới lái tới, mùi hôi thối hun nôn mửa.
Ngay cả bác sĩ Lưu cũng ghê tởm đến suýt nữa nôn , tinh thần đả kích nhỏ, vốn còn lo lắng cho Thời Mạn, thấy cô mặt đổi sắc, vững như bàn thạch.
Bác sĩ Lưu nữa khâm phục tố chất tâm lý của Thời Mạn.
Thật Thời Mạn cũng ghê tởm, tuy rằng kiếp cô gặp qua cảnh tượng còn ghê tởm m.á.u me hơn, nhưng ghê tởm chính là ghê tởm, cái thứ ngưỡng tinh thần cao đến , cũng thể biến ghê tởm thành tao nhã .
Cô cũng biến thái, còn thể x.á.c c.h.ế.t mà hưng phấn chắc.
Thuyền cao su lái đến vị trí kho d.ư.ợ.c phẩm, tình hình ở đây quả nhiên giống như bác sĩ Lưu dự đoán, vì tầng một nâng cao nền nên nước chỉ vặn ngập đến cửa sổ tầng ba.
Thuyền cao su vòng nửa vòng, Thời Mạn bọn họ liền tìm cửa sổ thể .
Chỉ là cửa sổ rõ ràng dấu vết phá từ bên ngoài, kính ở mép cửa sổ rõ ràng xử lý nhân tạo, thuận tiện cho .
Thời Mạn và bác sĩ Lưu trao đổi ánh mắt, cả hai bên đều hiểu, bọn họ .
Là bệnh nhân nhà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-45-vao-benh-vien.html.]
Hay là y bác sĩ và nhân viên trong bệnh viện?
Hay là bên ngoài?
Bất kể là ai, đối phương còn ở đây , hai đều nâng cao cảnh giác.
Bác sĩ Lưu đeo s.ú.n.g b.ắ.n đinh n.g.ự.c, tay xách gậy bóng chày, Thời Mạn đợi khi , mới nhảy lên cửa sổ, quanh xung quanh và phía , xác nhận bên là góc c.h.ế.t tầm xong, thu thuyền cao su .
Bác sĩ Lưu thấy, biểu cảm nứt toác trong nháy mắt, liền khôi phục tự nhiên.
Cảnh tượng nhỏ, bình tĩnh, la lối om sòm thì bất lịch sự quá, bây giờ chính là chủ quản nhân sự kiêm chủ quản hành chính của Tịnh Thổ, chín chắn!
Chỗ thần kỳ Thời Mạn, các thành viên Tịnh Thổ đều rõ trong lòng, nhưng chỉ cần Thời Mạn rõ, bọn họ cũng sẽ giả vờ .
Mà giờ khắc , trong lòng bác sĩ Lưu lấp đầy bởi cảm giác tin tưởng nồng đậm, cảm động nên lời.
Thời Mạn đầu liền bắt gặp ánh mắt cảm động của .
Thời Mạn: "..."
Cô hiệu im lặng với bác sĩ Lưu, đó cẩn thận lắng động tĩnh trong tòa nhà.
Hiện tại trong tòa nhà yên tĩnh, thể xác định liệu còn khác , hoặc là, đối phương phát hiện bọn họ , trốn .
Thời Mạn: "Anh dẫn đường, chúng tranh thủ thời gian."
"Được!"
Kho d.ư.ợ.c phẩm chiếm diện tích năm trăm mét vuông, tổng cộng năm tầng.
Tầng 2, 3 chủ yếu là nơi lưu trữ một loại t.h.u.ố.c kê đơn thông thường, tầng 4 là khu bảo quản lạnh, tầng 5 là khu vực tồn tại một thiết y tế.
Phân bố khu vực mỗi tầng đều gần giống , một hành lang, trái chia hai kho hàng, cuối đường là nhà vệ sinh, chỗ thang máy và hành lang là phòng nghỉ.
Vị trí Thời Mạn bọn họ lên cạnh nhà vệ sinh, hai đến kho hàng bên trái , vốn tưởng cửa kho hàng sẽ đóng, ngờ cửa mở, bên trong bốn dãy kệ hàng dọc cao 1.8 mét, hai dãy kệ hàng đổ, t.h.u.ố.c men rơi vãi đầy đất.
Bác sĩ Lưu canh cửa, Thời Mạn phụ trách thu thập.
Căn bản cần xem những loại t.h.u.ố.c nào, mang hết là .
Thời Mạn cùng với những kệ hàng , bộ thu trong ba lô, một vòng xuống, cô chỉ mất năm phút đồng hồ.
"Đi, sang kho hàng bên ."
Hai chuyển sang bên , cũng là năm phút, Thời Mạn thu thập bộ.
Chỉ là khi thu xong dãy kệ hàng cuối cùng, Thời Mạn thấy tiếng động truyền đến từ đầu.
Cô lập tức với bác sĩ Lưu: "Trên lầu !"
Bác sĩ Lưu lập tức nắm c.h.ặ.t s.ú.n.g b.ắ.n đinh, Thời Mạn hiệu cho đề phòng phía , tự ở phía nhất, đèn pin kèm vòng tay quét về phía , nòng s.ú.n.g b.ắ.n đinh gác cánh tay, Thời Mạn cảnh giác về phía cầu thang, chùm sáng chiếu lên .
Thời Mạn thấy hai gương mặt hoảng hốt lo sợ.
Đối phương dọa sợ, trong miệng phát tiếng hét ngắn ngủi, hoảng loạn lùi về phía .
Tầng ba lên tầng bốn còn một cái cửa sắt, Thời Mạn ở huyền quan, cách song sắt thấy, phía hai còn tám , tổng cộng 10 .
Bọn họ vẻ mặt hoảng hốt, trong tay cầm d.a.o phẫu thuật, xách một cái rìu chữa cháy, những còn trong tay hoặc là cầm cây lau nhà, hoặc là cầm chân bàn bẻ từ .
Thời Mạn rõ áo blouse trắng đám .
Phía , vang lên tiếng hô thấp của bác sĩ Lưu: "Tiểu Thiến?"
Trong 10 , một cô gái vóc dáng thấp bé mắt tròn xoe cũng rõ lưng Thời Mạn, "Thầy... thầy Lưu?!"