Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 12: Đánh Rụng Một Cái Răng, Ta Cho Một Miếng Thịt
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:20:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm ?
Ba chữ đả kích một đám ma đói.
Long ca và những khác đói hai ngày , mùi thịt quyến rũ khiến bụng kêu ùng ục, nước bọt tiết điên cuồng.
Khó khăn dời tầm mắt khỏi những đĩa thịt đầy ắp, Long ca trong lòng bực bội, khuôn mặt tươi của Thời Mạn, trong lòng nảy sinh chút mong đợi.
“Người , nhiều thịt thế , một em ăn hết nhỉ? Lãng phí thì , đây bụng, giúp em chia sẻ một chút nhé?”
“Thời Mạn!” Thời Ngải Tuyết chịu nổi sự cám dỗ của mùi thơm, cũng theo , vốn đang ở phía , nhưng khi thấy bàn ăn đầy ắp của Thời Mạn, cô chịu nổi nữa.
“Nhà mày mà còn nhiều đồ ăn thế ! Mày đúng là đồ gì, vì mày mà hai ngày nay tao và ba tao sống những ngày tháng gì mày ?!”
Thời Ngải Tuyết hét lên một cách cuồng loạn, tức giận phẫn nộ: “Chúng tao đói bụng, còn mày thì ăn ngon mặc , mày hổ !”
“Tao đếm đến ba, mau mang đĩa bít tết và sườn qua đây cho tao.”
Con d.a.o cắt bít tết trong tay Thời Mạn ma sát đĩa ăn tạo âm thanh ch.ói tai, nàng dùng mũi d.a.o xiên một miếng thịt, nhét miệng, lạnh lùng chằm chằm Thời Ngải Tuyết, nhếch môi :
“Ai đ.á.n.h nát miệng cô , cho đó thức ăn.”
Thời Ngải Tuyết tức giận kiềm chế , miệng phát tiếng gầm gừ sắc nhọn: “Thời Mạn mày sống nữa , đ.á.n.h tao? Mày coi những khác là ch.ó ? Mày cho một miếng thịt, khác liền lời mày?”
Lời , những vốn ý định tay sắc mặt liền trở nên khó coi, nhưng cũng dập tắt ý định đó.
Mặc dù đói hai ngày khổ sở, nhưng cũng đến mức vì một miếng ăn mà ch.ó cho khác.
Long ca Thời Mạn với ánh mắt thiện cảm: “Người , thế là em đúng , vì em mà mới kẹt ở đây về nhà , Chu Phúc cũng vì em mà c.h.ế.t.”
“Long ca đây là lý lẽ nhất, em mang thức ăn chia cho , đợi lũ rút, cảnh sát đến nhà, chúng cũng thể giúp em vài lời, nếu tội danh hại c.h.ế.t đủ để em tù cả đời đấy!”
Long ca thấy Thời Mạn mặt non choẹt, cộng thêm mấy ngày nay Chu đại nương tiết lộ hết gia cảnh nhà Thời Mạn, đối phương chỉ là một sinh viên đại học ngây thơ và ngu ngốc.
Sinh viên đại học dễ đối phó bao! Gã dỗ dọa, tin Thời Mạn sợ, đó là án mạng đấy!
Thời Đại Hải đều đang công kích Thời Mạn, cũng dám chen :
“Thời Mạn, mày tự giác mang thức ăn qua đây, tao xem xét tình nghĩa họ hàng, còn thể mời luật sư cho mày, nếu mày l.ừ.a đ.ả.o g.i.ế.c , ăn kẹo đồng là cái chắc!”
Thời Mạn cảm xúc cực kỳ định, mũi d.a.o chỉ Thời Đại Hải: “Đánh rụng một cái răng của ông , cho một miếng thịt.”
Thái độ của nàng khiến hai cha con Thời Đại Hải tức điên.
Long ca và những khác cũng cảm thấy sỉ nhục.
Con nhỏ thật sự coi họ là ch.ó ?
“Mẹ kiếp! Lão t.ử nhịn nữa, con ranh con đúng là thiếu đòn, mày thật sự nghĩ lão t.ử trèo qua đ.á.n.h mày ?!”
Long ca vốn đói đến mờ mắt, kích động, lập tức ném chuyện Chu Phúc c.h.ế.t thế nào đầu, chuẩn trèo cửa sổ nhảy sang nhà Thời Mạn, trực tiếp tay.
gã cũng chút tính toán, học theo Chu Phúc mà trực tiếp bước qua.
Gã đạp lên mép cửa sổ ban công, một tay bám khung nhôm bên ngoài của cửa sổ, nghiêng về phía , dùng tay để nắm lấy lan can ban công nhà Thời Mạn.
Tay gã duỗi mạnh về phía , lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy lan can sắt.
Nắm !
Long ca trong lòng vui mừng.
Giây tiếp theo, gã thấy tiếng hét của những khác phía :
“A a a!!”
“Cẩn thận!!!”
“Đậu má!!!”
Long ca dự cảm lành, ngẩng đầu lên thì mắt hoa lên, kịp rõ, bàn tay đang nắm lan can ban công nhà Thời Mạn truyền đến một cảm giác tê dại, cơn đau trì hoãn hai giây mới ập đến.
“A!!!!” Long ca hét lên t.h.ả.m thiết.
Ngay , Thời Mạn vung một cây gậy bóng chày từ chân lên đập thẳng tay gã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-theo-chi-dai-an-ngon-mac-dep/chuong-12-danh-rung-mot-cai-rang-ta-cho-mot-mieng-thit.html.]
Tay của Long ca lập tức đau đến mất cảm giác, miệng gã tuôn những câu c.h.ử.i thề về thực vật, bộ dạng hung tợn như xé xác Thời Mạn thành từng mảnh.
Thời Mạn nhướng mày.
Giới thiệu khi nâng cấp sức mạnh là, nàng chỉ cần một đ.ấ.m là thể đ.á.n.h ngất một đàn ông trưởng thành, cho nên cú gậy nàng chỉ dùng ba phần sức.
Ngón tay của Long ca lập tức tụ m.á.u sưng đỏ, mất cảm giác.
Thấy tay đối phương vẫn nắm c.h.ặ.t buông, Thời Mạn nhếch mép, Long ca thấy nụ mặt nàng, trong lòng “lộp bộp” một tiếng, lưng toát đầy mồ hôi lạnh.
Dưới con mắt của .
Thời Mạn vung cao gậy bóng chày, đập mạnh xuống cẳng tay của Long ca.
Tiếng xương gãy “rắc” một tiếng, thậm chí còn truyền qua cả da thịt, khiến tất cả tê dại da đầu.
Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Long ca vang lên cuồng loạn, cẳng tay của gã Thời Mạn đập gãy, cơn đau dữ dội khiến cơ thể gã mất sức, vững liền ngã xuống, tay trái gã may mắn bám cửa sổ, nhưng cơn đau khiến gã thể dùng thêm chút sức lực nào.
Vị đại ca xã hội lúc giờ đây gãy một cánh tay, như một con ch.ó c.h.ế.t treo nửa ngoài cửa sổ, lóc t.h.ả.m thiết: “Cứu … a a a a… cứu với… mau kéo trong…”
“Nhanh… nhanh lên!!!”
Những khác vội vàng kéo gã nhà.
“A a!! Tay gãy , tay gãy hu hu hu—”
“Bác sĩ! cần bác sĩ, mau gọi 120 !!”
“Đau c.h.ế.t —”
Tiếng lóc la hét khiến tê dại da đầu, tất cả đều lạnh sống lưng, cũng vội vàng thử gọi 120, nhưng ngoài dự đoán, gọi đến vẫn là tiếng bận.
“Đều là do Thời Mạn! Cô cố ý gây thương tích! Mọi mau qua đó bắt cô !”
Đến lúc , Thời Ngải Tuyết vẫn còn xúi giục khác đối phó với Thời Mạn.
Thời Mạn khẩy, thản nhiên về chỗ , tiếp tục ăn bữa trưa của , ăn hứng thú thưởng thức những khuôn mặt hoảng sợ đối diện, nàng hỏi:
“120 ai máy ? Cơm trong nhà còn đủ ăn ?”
“Chỉ uống nước, thể cầm cự sáu bảy ngày, các hai ngày ăn cơm ?”
Thời Mạn gặm sườn, thật sự quá thơm, thơm đến mức mắt nàng híp .
Đối diện, mặc dù Long ca la hét t.h.ả.m thiết, nhưng những khác thấy dáng vẻ ăn uống ngon lành của Thời Mạn, vẫn nhịn mà nuốt nước bọt.
Đau ở khác, đói ở bụng mà.
Thời Mạn ném mẩu xương gặm sạch sẽ, còn một chút thịt nào về phía đối diện, mẩu xương rơi chính xác ban công nhà Chu đại nương.
Thời Mạn nở một nụ thể gọi là độc ác:
“Các nghĩ xem, trong năm ngày, là lũ rút , cứu viện đến , là… các c.h.ế.t đói ?”
C.h.ế.t đói?
Hai chữ như một trò đùa.
giống như một lời tiên tri, khiến ít đối diện rùng .
Hai ngày , ai thể ngờ một trận mưa to thể gây lũ lụt?
Chỉ là lũ lụt thôi, ai thể ngờ khắp nơi thế giới đều thiên tai, các thành phố ven biển lượt nhấn chìm?
Hai chữ tận thế, dường như là một trò đùa, giống như một trò đùa.
Thời Mạn khuôn mặt trắng bệch của hai cha con Thời Đại Hải, tung một đòn nặng ký tiếp theo:
“Điều kiện đưa đó đổi.”
“Một cái răng của Thời Đại Hải đổi lấy một miếng thịt.”
“Đánh nát miệng Thời Ngải Tuyết, đổi lấy một miếng bánh quy.”