Tận Thế Sinh Tồn: Tôi Sống Cạnh Nhà Nhân Vật Chính - Chương 205: Nhiệm Vụ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:28:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu Phong gần đây khá bận rộn, hôm nay hiếm khi thời gian, quyết định tổ chức tiệc nướng trong sân.

 

Đã là nướng thịt thì xiên thịt cừu là món thể thiếu, Thẩm Nam Thanh lấy từ gian một tảng thịt cừu. Vu Phong nhận lấy, khi thái thịt thành từng miếng nhỏ thì bảo xiên thịt , còn luộc ít lạc và đậu nành.

 

Thẩm Nam Thanh hỏi : “Rau củ ăn gì?”

 

“Nấm kim châm nướng!”

 

“Cà tím nướng!”

 

“Hẹ và đậu đũa nướng.”

 

Thẩm Nam Thanh lấy tất cả những thứ để Vu Văn Văn rửa, bản lôi từ gian một ít hàu sống và miến, chuẩn món hàu nướng mỡ hành.

 

Phụ trách xiên thịt cừu là hai em họ Chu và Trương Lam Thần, Chu Trạch Đình là đại thiếu gia, cơ bản từng việc nặng nhọc gì, xiên thịt cũng than vãn ngừng.

 

Chu Trạch Vũ vô cùng ghét bỏ , nhưng ngại vì đó giận dỗi gây họa nên cũng tiện gì.

 

Khi mẻ thịt cừu đầu tiên nướng chín thì Tần Thạc trở về.

 

“Ây da! Viện trưởng Tần đây là canh đúng giờ cơm mà về đấy ?” Chu Trạch Đình đôi tay đầy dầu mỡ của , nhịn trêu chọc Tần Thạc một câu.

 

Tần Thạc để ý đến , nhận lấy xiên thịt Thẩm Nam Thanh đưa, c.ắ.n một miếng, dùng hành động để trả lời câu hỏi của .

 

Hàu thu thập ở Yên Vũ Đường, tươi ngon béo ngậy, phối với miến tỏi ớt, đều ăn mỗi một con, nướng kịp ăn.

 

Cơm no rượu say, Tần Thạc lấy từ trong túi một xấp ảnh, định chuyện thì Thẩm Nam Thanh ngăn :

 

“Vừa ăn xong, lát nữa hãy chuyện công việc ? Nếu dễ khó tiêu lắm.”

 

đấy! đấy! Mọi nghỉ ngơi một chút ?” Vu Văn Văn cũng vẻ mặt cạn lời.

 

Tần Thạc giơ tay đầu hàng: “Được , là của , nữa.”

 

Mọi thảnh thơi trong sân một lúc, đợi bớt no mới bắt đầu thu dọn đồ đạc trong sân.

 

Sau khi dọn dẹp xong, trở phòng khách, Tần Thạc lấy xấp ảnh :

 

“Bây giờ ?”

 

Thẩm Nam Thanh gật đầu: “Nói .”

 

Tần Thạc lúc mới phát ảnh cho : “Đây là những bức ảnh flycam chụp ở các nơi khi độc vụ tan , trong ảnh đều là những thực vật biến dị sống sót qua độc vụ, chúng ngoại lệ đều là những thực vật hương hoa, bức ảnh còn chụp động vật biến dị di chuyển bên trong thực vật biến dị.”

 

Thẩm Nam Thanh: “Giống như rết và hoa đào?”

 

.”

 

Thẩm Nam Thanh tìm trong xấp ảnh một tấm màu vàng:

 

“Đây là hoa gì?”

 

“Đây là hoa quế, nhưng lớp màu vàng bên hoa quế, là ong mật.”

 

“Ong mật!” Mọi thốt lên kinh ngạc.

 

Tần Thạc nhận lấy bức ảnh từ tay Thẩm Nam Thanh, giới thiệu: “Đây là một khu chung cư cũ ở thành phố Liễu, khu chung cư cây hoa quế nhấn chìm, mà bên hoa quế còn bao phủ một lớp ong mật, chỉ cần chim bay ngang qua sẽ ong mật săn mồi, chúng húc rơi hai chiếc flycam mới chụp chúng.”

 

Vẻ mặt trở nên nghiêm túc, truyền tay xem bức ảnh một lượt.

 

Vu Văn Văn quả thực dám tin tai : “Ong mật hút mật mà ăn chim?”

 

“Không chỉ ong mật, còn chụp cả bọ cạp và rắn. Còn nhiều loài thực vật thường gặp trong cuộc sống, ví dụ như cây hòe, hoa bìm bìm, hoa nhài.” Tần Thạc lôi vài tấm ảnh đưa cho .

 

“Tuy nhiên hiện tại rừng hoa quế là khu vực diện tích lớn nhất ngoại trừ cây hoa đào, Viện nghiên cứu dự định bắt đầu từ hoa quế.”

 

Tần Thạc lấy máy tính bảng , phát một đoạn video.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-sinh-ton-toi-song-canh-nha-nhan-vat-chinh/chuong-205-nhiem-vu.html.]

Trong video, flycam bay đến bầu trời phía cây hoa quế, mảng màu vàng bên giống như vô hạt bụi nhỏ, tất cả đều bay lên.

 

Chu Trạch Đình nhịn c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp! To thế á!”

 

Chỉ trong vài giây, ong mật bay đến flycam, kích thước to bằng quả bóng đá, một cái chân cũng thể che khuất cả ống kính.

 

Sau đó flycam tối đen, bởi vì ong mật bao vây kín mít flycam .

 

Video kết thúc, đều im lặng, bầu khí còn vẻ thoải mái nãy nữa.

 

Thẩm Nam Thanh là đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Động vật biến dị bay, chúng chỉ mới g.i.ế.c quạ biến dị, hơn nữa còn là ở trong nhà kho. Bây giờ những con ong biến dị , là ở môi trường lộ thiên, chỉ to xác mà còn độc, cảm thấy rủi ro lớn.”

 

Tần Thạc gật đầu: “Rủi ro đúng là lớn, nhưng lợi ích cũng cao, nhiệm vụ là nhiệm vụ cấp S, phần thưởng hậu hĩnh.”

 

Mọi đều tiếp lời, rõ ràng là kính nhi viễn chi với nhiệm vụ .

 

Phần thưởng hậu hĩnh đến cũng mạng mà tiêu chứ!

 

Thấy đều lên tiếng, Tần Thạc tiếp tục : “Viện nghiên cứu sẽ đưa một phương án khả thi, đến lúc đó thể căn cứ tình hình phương án mà quyết định nhận nhiệm vụ .”

 

Mọi vẫn lên tiếng, rõ ràng gạch bỏ nhiệm vụ trong lòng .

 

Mọi bắt đầu chọn nhiệm vụ khác từ trong đống ảnh, Tần Thạc cũng khuyên nữa.

 

Nói thêm vài câu là dựa phận Viện trưởng Viện nghiên cứu 4 của , nhưng ở góc độ yêu và bạn bè, nhiệm vụ quả thực quá nguy hiểm.

 

Chu Trạch Đình cầm lấy một tấm ảnh bàn: “Cây hòe …”

 

Tần Thạc: “Chính là cây hòe ở thành phố Tín, cây mà các thu thập mẫu vật .”

 

Chu Trạch Đình bất giác sờ bụng, lúc đó nếu năng lực chữa trị của Thẩm Nam Thanh, c.h.ế.t .

 

Trương Lam Thần cũng nhíu mày: “Cây hòe sức tấn công cực mạnh.”

 

, hiện tại cây hòe biến dị chỉ sức tấn công mạnh mẽ mà còn phát tán khí độc. Hơn nữa chiều cao của nó cũng sắp vượt qua một trăm mét , bên Viện nghiên cứu ước tính, vài nghìn mét xung quanh cây hòe thể đều là rễ của nó, dị năng giả hệ Thổ thể tùy tiện đốn ngã .”

 

“Cho nên nếu đến mức vạn bất đắc dĩ, Viện nghiên cứu sẽ tay với nó.” Tần Thạc bổ sung.

 

Chu Trạch Đình ném tấm ảnh sang một bên: “Cái cũng pass.”

 

“Còn cái nào khác ?” Vu Văn Văn tiếp tục bới trong đống ảnh.

 

“Những cái khác đều là thực vật biến dị diện tích nhỏ, cấp thấp, phần thưởng ít.”

 

Thẩm Nam Thanh mở lời: “Vậy cứ nghỉ ngơi hai ngày tính tiếp.”

 

“Được.”

 

Mọi cũng gật đầu tán thành.

 

lúc , điện thoại của Tần Thạc vang lên, Viện nghiên cứu thông báo về họp khẩn cấp.

 

Tần Thạc vội vàng dậy ngoài, : “Tối nay nghỉ ở Viện nghiên cứu luôn, cần để cửa cho .”

 

Thẩm Nam Thanh lấy từ gian mấy gói cà phê hòa tan ném cho : “Dùng để tỉnh táo.”

 

“Được, cảm ơn em.”

 

Tần Thạc , cũng về phòng nghỉ ngơi.

 

Ngày hôm Tần Thạc mang đến cho một tin tức, tháng Căn cứ Hắc Tỉnh sẽ bắt đầu vận chuyển đến Căn cứ Tạng Tỉnh.

 

“Sớm ?”

 

Trên mặt Tần Thạc đầy vẻ mệt mỏi, ngón tay thỉnh thoảng day day mi tâm:

 

“Vốn dĩ đợi ba tháng , bởi vì môi trường ở Căn cứ Tạng Tỉnh , muộn lúc nào lúc . hiện tại vì độc vụ tan đúng hạn, Viện nghiên cứu lo lắng sóng thần cũng khả năng sẽ đến sớm, cho nên sớm hơn hai tháng, sơ tán hết Căn cứ Hắc Tỉnh.”

 

 

Loading...