Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 469: Thế giới sương mù (12)
Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:21:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Babbitt đợi Lâm Sơ võ đài sẵn.
Ngay khi Lâm Sơ và Babbitt thực hiện nghi thức bắt tay hữu nghị, cô chợt thấy giọng cố tình hạ thấp của vang lên đỉnh đầu: “Tỷ lệ cược chốt , hy vọng trận tới thể nghiêm túc đấu với một trận.”
Lâm Sơ ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt màu xanh lục đậm.
Trong khoảnh khắc , cô chợt nhớ đến đôi mắt nâu đầy vẻ uất ức của Sandy lúc nãy.
Cũng chính giây phút , Lâm Sơ đột nhiên nhận …
Dù là Sandy, Babbitt Mondel, họ đều sinh để chiến đấu. Chiến đấu chính là sứ mệnh của họ.
Họ đối xử cực kỳ nghiêm túc với mỗi trận đấu, nên họ cũng mong đối thủ của thể điều tương tự.
Nếu như lúc đầu Lâm Sơ đến đây chỉ với mục đích kiếm tiền nhanh, thì lúc , khi tinh thần võ đấu của Babette lây nhiễm, cô bỗng đổi ý định.
Cô quyết định sẽ dùng chính những kỹ năng chiến đấu mà khổ luyện mỗi ngày suốt bao nhiêu năm qua để đ.á.n.h với một trận trò.
“Nhất Đao! Nhất Đao! Một chiêu hạ gục!”
“Nhất Đao, bà đây đặt hết gia sản , thắng đấy nhé!”
“Babbitt, tẩn c.h.ế.t nó !”
“Babbitt! Babbitt!”
“Babbitt, đặt cược ông giữ vững ngôi chủ đài hôm nay đấy, đừng để thất vọng!”
Khán giả đài gào rách cả họng về phía hai . Trong khi đó, trong mắt Lâm Sơ và Babbitt lúc chỉ còn hình bóng của đối phương.
Vừa dứt lệnh của trọng tài, cả hai đồng loạt quân.
“Xì, cái thằng Nhất Đao chỉ giỏi né...” Chữ “né” còn kịp thốt , thấy Lâm Sơ lách sang bên sườn Babbitt, tung một cú đ.ấ.m đầy uy lực.
Babbitt cũng hổ danh là máy công nhân đời mới nhất.
Dù kinh ngạc lối đòn khác biệt với hai trận của Lâm Sơ, nhưng nắm đ.ấ.m to gần bằng cái đầu cô vẫn chút do dự, trực diện đ.á.n.h về phía mặt cô.
Chỉ trong một chạm trán, hai phô bày trình độ chiến đấu đỉnh cao.
Từng chiêu từng thức khiến khán giả bên chỉ reo hò vì sung sướng.
“Đây mới là ý nghĩa của việc chúng đến đây chứ!”
“Máu nóng sôi trào! Quá !”
“Ghê thật, thằng nhóc Nhất Đao thủ cỡ đó ! cứ tưởng nó chỉ ăn may thôi chứ.”
“Babbitt đúng là gặp đối thủ xứng tầm , đ.á.n.h mắt thật.”
“Mọi thấy , Babbitt hình như còn mạnh hơn trận nữa!”
“Ông thừa, Nhất Đao cũng mạnh hơn trận bao nhiêu đấy thôi!”
Trong tiếng bàn tán xôn xao của đám đông, Lâm Sơ và Babbitt chớp mắt trao đổi hàng chục chiêu thức.
Ở hai trận , Lâm Sơ đều dùng tốc độ và sức mạnh tuyệt đối để giành chiến thắng chớp nhoáng.
Lần cô tĩnh tâm để đấu với Babbitt, bấy giờ mới nhận sự tinh diệu của các máy công nhân.
Họ cấy ghép một lượng lớn kỹ thuật chiến đấu, cộng thêm cơ thể cải tạo đặc biệt, thể dung hợp hảo từng chiêu thức một.
Đây chẳng khác nào những thầy dạy võ nhất.
Rất nhiều chiêu thức đây Lâm Sơ chỉ xem qua video, thể lĩnh hội tinh túy, nhưng qua quá trình thực chiến với Babbitt, những kỹ thuật ghi nhớ đó dần trở nên thông suốt và hòa một.
Trận đấu kéo dài gần nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng, khi Lâm Sơ thở dốc quật ngã Babbitt xuống sàn, mặt cả hai đều nở một nụ mệt mỏi nhưng thỏa mãn.
Tiếng la hét, tiếng than vãn vang lên khắp nơi.
“Nhất Đao!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-469-the-gioi-suong-mu-12.html.]
“Thắng !!! Nhất Đao thắng !!! Phen phát tài ha ha ha!! Quả nhiên đặt sai mà!”
“Xong đời , tất tay cho Babbitt, giờ thì trắng tay thật !”
“Quá ! Trận trình độ cao thật sự, thể dùng giáo trình dạy võ!”
Lâm Sơ đỡ Babbitt đang đất dậy, vỗ vỗ vai xoay về phía bàn đăng ký.
Số chip của cô tăng lên đến 2509.5.
Đổi tinh tệ là 25.095.
Tinh tệ nạp trực tiếp quang não, mà đổi thành một chiếc thẻ tinh tệ, chỉ cần quét qua quang não là thể kiểm tra dư và chuyển khoản.
“Cậu định đổi thêm ít chip để đặt cho khác ?”
Đối mặt với sự nghi hoặc của Damu, Lâm Sơ lắc đầu: “Cháu con bạc, cháu chỉ tin chính thôi.”
Nụ mặt Damu từng tắt. Ông việc ở tầng hầm quán bar bao nhiêu năm, qua bao nhiêu hạng .
Một thằng nhóc thiếu tiền đến mức dám dốc sạch túi đặt cược cho chính thắng như thế là chuyện hiếm gặp.
Vì , ngay từ trận đầu tiên, ông cũng bỏ chút tiền lẻ đặt theo Nhất Đao, giờ thì đúng là kiếm một khoản bộn tiền.
Đổi xong chip, Lina tới bên cạnh cô, tay bưng một chiếc khay.
“Ngài Nhất Đao, đây là tiền thưởng của ngài.”
Đó là một chiếc thẻ khác cũng chứa tinh tệ. Lâm Sơ quét qua quang não, thấy dư bên trong là 2 vạn tinh tệ, gấp đôi so với thỏa thuận ban đầu.
“Quán trưởng của chúng , vì tối nay ngài cống hiến một trận đấu vô cùng đặc sắc, nên phần dư là tiền thưởng thêm cho ngài. Không ngài Nhất Đao sẵn lòng trong uống chén với quán trưởng chúng ?”
Lâm Sơ ngẩng đầu lên căn phòng bao phía . Chỉ thấy một phụ nữ tóc đỏ đeo mặt nạ nửa mặt đang ở cửa về phía . Lâm Sơ khẽ gật đầu chào phụ nữ đó.
“Hôm nay việc, hẹn dịp khác .”
Lina cũng ép uổng, ngược còn tiễn cô tận cửa quán bar.
“Ngài Nhất Đao, quán trưởng ngài tới, chỉ cần đưa chiếc mặt nạ sẽ thu phí cửa.”
Cánh cửa quán bar đóng lưng Lâm Sơ, cô kéo thấp vành mũ, xoay thẳng trong hẻm nhỏ. Ngay khi cô rời lâu, vài bóng xuất hiện từ cửa quán bar, đuổi theo hướng cô .
Đụng loại ngành công nghiệp xám , Lâm Sơ đương nhiên tính kỹ đường lui từ .
Ngay khi bỏ mấy cái “đuôi nhỏ” lưng, cô bắt gặp một bóng dáng quen thuộc ở cách quán bar xa.
Cái bóng dáng quen thuộc đó đang rướn cổ ngó nghiêng khắp nơi, miệng còn ngừng lẩm bẩm: “Rõ ràng thấy thằng nhóc đó lối mà, mất dấu ?”
“Chắc chắn lầm, cái tên Nhất Đao đó chính là Lam Thiên.”
Lê Dương đang giữa phố ngó nghiêng tứ phía, đột nhiên một bàn tay từ trong hẻm thò , túm lấy lôi tuột trong bóng tối.
“Cứu với... ưm...”
Lê Dương định hét lên nhưng bịt c.h.ặ.t miệng.
Quay đầu , mới phát hiện kéo chính là Lam Thiên mà đang khổ công tìm kiếm nãy giờ.
Lúc Lâm Sơ bộ đồ thể thao xám , mặc một chiếc áo gió màu xanh thẫm, chiếc mũ lưỡi trai đầu cũng biến mất. Lê Dương vẫn một mực khẳng định Nhất Đao mà thấy ở võ đài ngầm chính là cô.
“Lam Thiên, khá lắm nhóc, giấu nghề kỹ thật đấy!”
“Có sợ giao việc nên mới cố tình giả vờ nhát gan ? cho , đối phó với mấy tên máy khó nhằn , tiên phong đấy!”
“Dù gì chúng cũng là đồng nghiệp, xem luyện tập thế nào ?”
Khác với những gì Lâm Sơ tưởng tượng, Lê Dương khi khẳng định chắc nịch cô là Nhất Đao thì đổi hẳn thái độ hống hách với Lam Thiên ban sáng, trong mắt giờ đây là sự sùng bái.
Cũng chính lúc , Lâm Sơ mới Lê Dương vốn là khách quen của võ đài ngầm đó. Anh là kẻ sùng bái sức mạnh.
Lâm Sơ nới lỏng lọ nước uống lãng quên trong tay, nhớ phần ghi chú về Lê Dương trong quang não của Lam Thiên, cô nặn một nụ .
“Luyện cái bí quyết cả đấy. Muốn dạy cũng , nhưng trao đổi một điều kiện.”