Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 458: Thế giới sương mù (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:38:17
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sương mù đặc quánh, mang sắc vàng đục pha lẫn xanh lục nhợt nhạt.

Lâm Sơ đưa tay mặt. Năm ngón tay chìm trong làn sương, mờ ảo đến mức đưa sát gần mặt mới thể rõ. Tầm hạn chế nghiêm trọng.

Tuy nhiên, ngoài việc che khuất thị giác, màn sương dường như gây ảnh hưởng gì khác.

Lâm Sơ đoán lẽ là nhờ bộ đồ bảo hộ cô đang mặc.

Trước khi rời khỏi nơi trú ẩn, cô dặn dò Tiểu Tam và Tiểu Tứ, hai đứa vốn nghịch ngợm nhất, tuyệt đối ngoài, đồng thời tự nâng cao cảnh giác, chú ý lắng động tĩnh xung quanh.

Theo kinh nghiệm đây, khi nhiệm vụ bắt đầu, khả năng sẽ những nhiệm vụ giả khác thả xuống cùng khu vực. Trong điều kiện tầm hạn chế như thế , đây chính là thời điểm thích hợp để “thừa nước đục thả câu”.

Lâm Sơ yên tại chỗ hơn một phút, nhưng xung quanh tĩnh lặng. Không tiếng bước chân, thở, thậm chí bất kỳ dấu hiệu của sự sống nào.

Cả gian rộng lớn dường như chỉ còn một cô.

Chẳng lẽ sương mù tác dụng tạo ảo giác?

Ý nghĩ xuất hiện cô nhanh ch.óng phủ nhận.

Không vì sương mù thể gây ảo giác, mà vì trong tình trạng bảo hộ kín kẽ thế , nó gần như khả năng xâm nhập cơ thể cô.

Vậy thì chỉ một khả năng đó là xung quanh thực sự ai. Hoặc chí ít, ai thả xuống cùng vị trí với cô.  

Cô liếc bảng thông báo hệ thống.

[Ký chủ thả Thế giới Sương mù.]

[Nhiệm vụ chính tuyến: Trong vòng 120 phút, tìm một cánh cửa còn nguyên vẹn để bố trí nơi trú ẩn.]

[Phần thưởng: Rương ngẫu nhiên ×1]

[Thất bại: Không thể bố trí nơi trú ẩn tại thế giới .]

[Thời gian đếm ngược: 01:58:21]

Lâm Sơ tiếp tục yên thêm vài phút để quan sát. Sau khi xác nhận xung quanh thực sự động tĩnh, mới bắt đầu cẩn thận tiến về phía .

Thế giới sương mù là thế giới cấp S.

So với hai thế giới cấp S đây, sự yên tĩnh của nơi khiến cô càng thêm đề phòng. Một thế giới cấp S… thật sự thể yên bình đến ?

Cô chậm rãi tiến về phía , từng bước một chìm trong màn sương vàng lục đặc quánh.

Thời gian trôi qua, gian xung quanh vẫn hề đổi. Cô gần một tiếng, nhưng ngoài sương mù thì chẳng thấy gì khác.

Nếu chiếc la bàn trong tay, e rằng cô sớm vòng tròn mà hề .

Xem trong thời gian ngắn, khó mà rời khỏi khu vực .

Sau khi xác nhận xung quanh sinh vật sống, Lâm Sơ lấy lều đơn trong ba lô , dựng ngay tại chỗ.

Thời gian bố trí nơi trú ẩn đang trôi , cô quyết định ưu tiên bảo đảm đường lui mới tính tiếp.

Cánh cửa vô hạn đặt xuống đất, một tiếng động khe khẽ bỗng vang lên từ hướng Đông Nam.

Lâm Sơ lập tức xác nhận bố trí nơi trú ẩn. Thân hình cô lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện bên trong gian an .

Hàng loạt thông báo hệ thống nối tiếp vang lên, nhưng cô tâm trí để kiểm tra. Dù ở trong nơi trú ẩn, nhưng lều và cánh cửa vô hạn vẫn đang giữa làn sương đầy rẫy nguy hiểm bên ngoài.

Mục tiêu của cô khi đến thế giới chỉ một, đó là tìm Lâm Hoành Phú để báo thù.

Nghĩ đến gương mặt đáng ghét , ánh mắt Lâm Sơ lạnh . Cô kích hoạt kỹ năng truy vết từ tập chép.

Rất nhanh, bản đồ truy vết chuyên dụng hiện lên bảng điều khiển. Ở phía đông, một chấm đỏ nổi bật, đó chính là vị trí của Lâm Hoành Phú. Khoảng cách hiển thị là hơn 800 km.

Quá xa.

Hơn nữa, cô tiến độ nhiệm vụ của ông tại thế giới đến . Nếu chậm trễ, thể sẽ bỏ lỡ cơ hội .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-458-the-gioi-suong-mu-1.html.]

Lâm Sơ lập tức xoay mở cửa, nữa bước màn sương mù. Lần , nơi trú ẩn bố trí xong, cô còn áp lực thời gian đè nặng.

Tiếng động khe khẽ ban nãy càng lúc càng rõ. Cô thu cánh cửa vô hạn, cất lều ba lô, chậm rãi tiến về phía phát âm thanh.

Mọi thứ trong sương mù đều mơ hồ, thể đoán định. Cô chỉ thể dựa những âm thanh manh mối.

Càng đến gần, tiếng động càng rõ. Đó là những bước chân hỗn loạn, xen lẫn tiếng lẩm bẩm rời rạc, cùng vài âm thanh kỳ quái khó tả.

Khi cách thu hẹp, cô dần rõ nội dung những lời lẩm bẩm .

“Ngứa quá… ngứa thế …”

“Đừng c.ắ.n … đừng c.ắ.n… xin đấy…”

“Cút … cút hết …”

Âm thanh vang lên lẫn lộn, trôi nổi trong sương mù, thể phân biệt là bao nhiêu đang . Chỉ rằng lượng ít, và tất cả đều đang cơn ngứa hành hạ đến phát điên.

Nghe lâu, Lâm Sơ bỗng cảm thấy da đầu tê rần.

Ban đầu cô nghĩ chỉ là ảo giác. khi vô thức đưa tay gãi, cô lập tức nhận gì đó .

ảnh hưởng.

Những âm thanh chỉ lọt tai, mà dường như còn trực tiếp kích thích thần kinh, truyền cảm giác ngứa ngáy sang cô.

Lâm Sơ lập tức rùng , cưỡng ép đè nén phản xạ, nhanh ch.óng lấy một cặp nút bịt tai đeo .

Sau khi tách khỏi âm thanh quỷ dị đó, cảm giác như hàng ngàn con kiến bò mới dần dịu xuống.

yên một lúc, để Tiểu Tam liên tục chuyện trong đầu, ép ý thức trở trạng thái tỉnh táo. Khi những tiếng kêu ghê rợn biến mất, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

mất thính giác cũng đồng nghĩa với việc cô thể xác định phương hướng của nguồn âm thanh.

“Tiểu Tam, em thấy họ ?” cô hỏi trong đầu.

Tiểu Tam im lặng hai giây đáp , giọng đầy bối rối: “Tiếng gì ạ? Chủ nhân, em thấy gì cả.”

Bước chân Lâm Sơ khựng . Cô nhanh ch.óng kiểm tra bộ đồ bảo hộ, xác nhận khe hở nào, mới khẽ thở .

lúc , Tiểu Tam lên tiếng: “Chủ nhân, em hỏi Tiểu Nhị và Tiểu Tứ . Anh Tiểu Nhị thấy một chút âm thanh.”

xa, rõ là gì.”

“Tiểu Nhị thấy ngứa ?” Lâm Sơ hỏi theo phản xạ, lập tức nhận hỏi thừa. Tiểu Nhị là máy, cảm giác ngứa.

“Anh Tiểu Nhị ạ.” Tiểu Tam nhanh ch.óng đáp.

Lúc , lợi thế của việc Tiểu Tam thể giao tiếp qua tầng tinh thần mới thực sự phát huy tác dụng.

“Em bảo Tiểu Tứ đưa la bàn cho Tiểu Nhị dùng thử , tiện thể hỏi xem nguồn âm thanh phát từ hướng nào.”

Không lâu , Tiểu Tam báo : “Chủ nhân, về hướng Nam.”

Lâm Sơ cầm la bàn, men theo chỉ dẫn trong đầu, chậm rãi tiến về phía .

“Chủ nhân, Tiểu Nhị rõ hơn … bọn họ đang kêu ngứa.”

“Không chỉ một , mà là nhiều .”

“Anh còn như họ đang tự cào cấu da thịt , âm thanh kỳ quái.”

“Chủ nhân, chị cẩn thận.”

Lâm Sơ liên tục điều chỉnh hướng theo lời Tiểu Nhị.

“Chủ nhân, âm thanh gần , chắc chỉ cách một trăm mét.”

Ngay khi Tiểu Tam dứt lời, mắt Lâm Sơ, trong làn sương dày đặc, những bóng mờ mờ cuối cùng cũng hiện

Loading...