Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 453: Kết thúc thế giới mưa axit
Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:22:36
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng máy móc của hệ thống nhanh ch.óng vang lên trong đầu Lâm Sơ.
[Ký chủ vui lòng chờ trong giây lát.]
Vài giây , giọng hệ thống vang lên:
[Đã tra cứu xong. Thế giới gốc của ký chủ hiện vẫn bùng phát tận thế.]
Nghe câu trả lời , Lâm Sơ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Xem khi giải quyết xong chuyện của Lâm Hoành Phú, cô nhanh ch.óng sử dụng phiếu nghỉ dưỡng để thực hiện giao dịch trao đổi kỳ nghỉ với nhiệm vụ giả khác. Cô cần gửi chút tin tức về cho thế giới của mới .
Đến tối, Lâm Sơ canh đúng thời gian, bước khỏi nơi trú ẩn, thu hồi cánh cửa vô hạn gian, lặng lẽ xuống giường trong thành phố ngầm, chờ đợi khoảnh khắc rời khỏi thế giới .
12 giờ đêm, bóng dáng Lâm Sơ biến mất khỏi thành phố ngầm Nam Giao.
Khi mở mắt nữa, cô chiếc sofa trong nơi trú ẩn.
Tiểu Nhị, Tiểu Tam và Tiểu Tứ đang chen chúc ở đầu sofa xem phim hoạt hình. Trước sự xuất hiện đột ngột của cô, cả ba dường như quen từ lâu, chẳng hề tỏ ngạc nhiên.
Ở thế giới mưa axit và cực đêm, cảnh tượng ngoài cửa sổ vốn chỉ bức tường trắng và ánh đèn trong suốt thời gian dài, nay thế bằng màn sương mù trắng xóa.
Thời gian của hệ thống cũng chuyển từ ban đêm sang đúng 12 giờ trưa.
Cô chính thức rời khỏi thế giới mưa axit và cực đêm.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc thẻ chỉ định thế giới nhiệm vụ thể sử dụng, và nơi trú ẩn cũng đủ điều kiện để nâng cấp.
Tìm Lâm Hoành Phú là ưu tiên hàng đầu, nên Lâm Sơ lập tức lấy thẻ chỉ định , chọn “Thế giới sương mù” trong danh sách các thế giới nhiệm vụ đang lơ lửng khắp phòng.
[Ký chủ xác nhận chỉ định thế giới nhiệm vụ tiếp theo là [Thế giới sương mù] ?]
Lâm Sơ chọn “Có”.
Thẻ chỉ định trong tay cô lập tức tan thành một làn khói mỏng. Trên bảng điều khiển hệ thống xuất hiện thêm một dòng mới:
[Thế giới tiếp theo: Thế giới sương mù
Thời gian đếm ngược: 71:59:08]
Thời gian chờ bỗng dài thêm hẳn một ngày.
Khi Lâm Sơ hỏi nguyên nhân, hệ thống trả lời:
[Đây là phần thưởng đặc biệt dành cho sống sót Giải đấu Tinh . Kể từ nay, mỗi thế giới, ký chủ sẽ nghỉ thêm một ngày.]
Sống sót Giải đấu Tinh mà chỉ thưởng thêm một ngày nghỉ, đám tư bản xong chắc cũng rơi nước mắt vì “cảm động” sự hào phóng .
Lâm Sơ sớm quen với kiểu ban ơn nhỏ giọt của hệ thống .
Thôi thì nghỉ thêm ngày nào ngày nấy.
Việc hệ thống điều chỉnh thời gian từ đêm sang trưa khiến đồng hồ sinh học của cô đảo lộn. Lẽ nên ngủ, nhưng để kéo nhịp sinh hoạt, Lâm Sơ đành uống cạn một lọ t.h.u.ố.c tăng lực, mở bảng điều khiển hệ thống .
[Họ tên: Lâm Sơ
Giới tính: Nữ
Tuổi: 26
Tích phân: 40071.2
Kỹ năng thiên phú: Biến phế thành bảo (cấp 4)
Kỹ năng phổ thông: Ý thức nguy cơ
Cấp độ nơi trú ẩn: 5 (Có thể nâng cấp)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-453-ket-thuc-the-gioi-mua-axit.html.]
Cửa chống trộm thế giới hiện tại: Chưa kích hoạt
Thời gian đếm ngược đến thế giới tiếp theo: 71:58:43]
Lần , nơi trú ẩn tốn 1000 tích phân để nâng cấp chức năng hòm thư. Lần , chỉ cần 3000 tích phân là thể nâng cấp tiếp. Lâm Sơ chẳng cần nghĩ nhiều, lập tức xác nhận nâng cấp.
Nơi trú ẩn một nữa bao phủ bởi làn sương trắng quen thuộc.
Thời gian nâng cấp: 00:29:59.
Lại là nửa tiếng.
Đã đoán chuyện , Lâm Sơ bèn kéo chiếc ghế bập bênh sân, lên đó lười biếng chờ đợi.
Tiểu Nhị, Tiểu Tam và Tiểu Tứ cũng kinh nghiệm, rõ sương trắng dùng để gì. Chúng chẳng buồn việc nữa, dẫn theo Tiểu Táo và Tiểu Nho xổm cửa, xếp hàng từ thấp đến cao như một cột sóng wifi, im lặng chờ nơi trú ẩn nâng cấp xong.
Tiểu Tứ bỗng thở dài, ước nguyện giản dị của : “Hy vọng khi nâng cấp, phòng của Tiểu Nhị sẽ to hơn một chút.”
Tiểu Tam thì ngạc nhiên: “Phòng Tiểu Nhị to hơn thì liên quan gì đến ?”
Tiểu Tứ hớn hở: “Nếu phòng Tiểu Nhị to hơn, sẽ xin chủ nhân kê thêm cho một cái giường nhỏ ở đó. Thế chẳng thành phòng chung của với Tiểu Nhị ?”
Tiểu Tứ thẳng thừng, hề che giấu ý đồ. Tiểu Tam xong liền cuống lên: “Thế thì cũng ! Ba em chen chúc chút là , giống hồi còn ở trong cái vòng cổ của chủ nhân .”
Lâm Sơ bên cạnh mà buồn lắc đầu.
Nói cho công bằng thì phòng ngủ hiện tại của Tiểu Nhị rộng 6m2, cao 3m, tổng dung tích 18m3, còn rộng hơn cả nhà chứa sinh vật.
Tiểu Tứ bồi thêm một câu: “Vậy nếu ở cùng bọn , thì Tiểu Táo với Tiểu Nho tính ? Hai đứa nó lúc nào chẳng bám theo .”
Tiểu Tam nghẹn họng: “Cái … thì… ờ…”
Bên nào cũng là thịt, ai bảo nó duyên với quá chi, đúng là đau đầu thật.
Nửa tiếng trôi qua nhanh trong tiếng rộn ràng. Khi màn sương trắng tan , kiến trúc mắt mở rộng thêm một vòng, khiến trong lòng Lâm Sơ dâng lên chút vui vẻ.
Vừa bước trong, cô mở bảng điều khiển để xem chi phí nâng cấp sân vườn.
1200 tích phân.
Con đối với cô lúc chẳng đáng là bao. Thế là bước nhà, cô tiện tay nộp luôn tích phân để nâng cấp sân.
Đợi đến lúc cô tham quan xong bên trong, bên ngoài hẳn cũng tất.
Phòng khách rõ ràng rộng hơn hẳn. Chiều dài và chiều rộng đều tăng thêm một mét, từ 20m2 ban đầu lên thành 30m2 .
Cô rẽ sang phòng tắm bên . Phòng vốn chỉ 2m × 2m, nay chiều sâu tăng thêm một mét, thành 2m × 3m, rộng rãi hẳn .
Lâm Sơ chợt nhớ lúc mới mở nơi trú ẩn, cả căn nhà chỉ vỏn vẹn 6m2.
là thời thế đổi .
Trước khi rời phòng tắm, cô liếc bản trong gương.
Gương mặt vẫn , chỉ ánh mắt sắc sảo hơn đôi chút, còn hầu như đổi. Ngay cả hai nếp nhăn nhỏ xuất hiện cách đây lâu cũng biến mất dấu vết.
Lâm Sơ bỗng nghĩ đến một chuyện, liền hỏi: “Hệ thống, dù ở thế giới nhiệm vụ bao lâu nữa, chỉ cần về gian kết toán, thì tuổi tác vẫn sẽ trở về đúng tuổi ban đầu ?”
[ , thưa ký chủ. Có thể hiểu rằng thời khi kết toán ngoài hệ quy chiếu của thế giới nhiệm vụ. Tuổi tác của cô tính theo thời mà cô đang dừng chân.]
Mặc cho hệ thống dùng bao nhiêu thuật ngữ cao siêu, Lâm Sơ chỉ rút một kết luận đơn giản.
Dù lũ “trâu ngựa” cày đến tám mươi tuổi, chỉ cần hệ thống bảo già, thì vẫn tiếp tục dậy mà việc.
Cô chợt nghĩ đến thế giới gốc đang đối mặt với tình trạng già hóa dân nghiêm trọng.
Công nghệ chẳng chính là “trâu ngựa vĩnh cửu” trong mơ của đám tư bản ? Không cần dưỡng già, việc đến muôn đời.
Quả thật là kiếp trâu ngựa hảo.