Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 451: Thế giới mưa axit (67)

Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:27:57
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước trong, Lâm Sơ thấy Phùng Soái đợi sẵn thang máy từ lúc nào. Thấy cô , liền rút hai cục giấy vo tròn đang nhét trong tai .

“Tuyên bố nhé, lén hai chuyện . Đứng đây chỉ vì đang ở tầng mấy thôi.”

Lâm Sơ thản nhiên bấm nút tầng -4.

Vừa về tới nơi ở, Phùng Soái kéo cô ngay: “ đổi kha khá vật liệu theo lời cô . Đống để chỗ cũng chẳng gì, đưa hết cho cô . Đầu óc cô nhạy bén hơn, để cô dùng mới phát huy tác dụng.”

“Còn mấy thứ khác, lúc nào cần thì cứ nhắn qua hộp thư là .”

Nói xong, mở cửa phòng , bước thò nửa : “Đợi một lát.”

Lâm Sơ hiểu ý, mở sẵn cửa phòng chờ. Không lâu , Phùng Soái xách mấy cái bao tải lớn . Cô cũng chẳng khách khí, nhận hết.

Bây giờ cả hai là đồng minh, mục tiêu thống nhất, suy nghĩ cũng cùng một hướng.

Phùng Soái giỏi tính toán, chuyện đều dựa cô; còn cô thì sẵn sàng suy nghĩ nhiều hơn một chút. Dù cũng là kiểu lời, dễ phối hợp.

Hai đều , chỉ cần thêm một thành phố ngầm nữa thành, họ sẽ kết thúc nhiệm vụ chính tuyến và rời khỏi thế giới .

Từng trải qua một chia ly, thời khắc sắp tạm biệt, trong lòng ai cũng chút bồi hồi.

“Lần ở thế giới cực hàn, cứ tưởng đó là cuối cùng gặp . Không ngờ còn duyên thế .”

Phùng Soái .

“Lần thế nào cũng uống với một bữa cho hồn.”

Lâm Sơ gật đầu đồng ý, sẽ tự chuẩn rượu thịt, tiện thể gọi luôn Trần Văn Hãn.

Hôm , ba tụ trong phòng Phùng Soái, ăn chuyện trời đất. Đến cuối cùng, Trần Văn Hãn ôm chai rượu lóc gọi “chị ơi chị ơi” mới chịu thôi.

Hai đưa nhóc về tận phòng. Vừa khép cửa , cả hai đồng thời thấy tiếng hệ thống vang lên:

[Nhiệm vụ chính tuyến “Giúp thế giới hiện tại xây dựng 50 thành phố ngầm và đạt 70% tỉ lệ sống sót ở” thành. Phần thưởng 3000 điểm tích phân phát.]

[Chúc mừng ký chủ thành bộ nhiệm vụ chính tuyến của thế giới . Sau 24 giờ sẽ rời khỏi thế giới, xin hãy chuẩn sẵn sàng.]

Có điểm túi, cả hai đều giấu vui mừng. Trở về tầng -4, họ một cái.

“Mọi chuyện suôn sẻ nhé, Lâm Sơ. Đừng quên chúng là đồng minh đấy.” Phùng Soái bắt đầu lải nhải.

“Cậu cũng .”

Cửa khép . Lâm Sơ về nơi trú ẩn, liếc bảng điểm tích phân: 40.632,3.

Con còn thỉnh thoảng nhảy lên thêm 0,1.

Từ khi nhận danh hiệu “Người mở đường tiên phong”, điểm của cô tăng đều mỗi ngày, nên 3000 điểm cũng khiến cô quá phấn khích.

nghĩ kỹ thì… thêm điểm vẫn là chuyện đáng vui mừng.

Lâm Sơ mỉm , leo lên sân thượng, lấy từ gian một con lợn rừng mổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-451-the-gioi-mua-axit-67.html.]

Có tiền , g.i.ế.c lợn ăn mừng chứ!

Hôm đó cô một nồi thịt hầm lớn. Có đồ ngon, cô nghĩ tới đồng minh sắp chia tay.

Đang định mang qua cho Phùng Soái thì tiếng gõ cửa. Mở cửa , thấy đang giấu hai tay lưng, vẻ mặt đầy thần bí.

“Lâm Sơ, nhà ấp hai con vịt con, tặng cô đấy. Sau nuôi lớn còn trứng ăn.”

Lâm Sơ bật . Không ngờ cũng bắt đầu chơi hệ “ nông”. Cô nhận lấy hai con vịt lông tơ, khéo một trống một mái.

“Đợi một lát.”

trong, giao hai con vịt cho Tiểu Nhị bưng hộp thịt hầm .

“Hôm nay g.i.ế.c lợn, thịt hầm mới nấu. Cậu mang về ăn thử, coi như cảm ơn đôi vịt con của .”

Phùng Soái hộp thịt mà nuốt nước bọt: "Oa, Lâm Sơ , tay nghề của cô cũng khá đấy chứ. xào rau còn cháy cả nồi, ngày nào cũng ăn trứng luộc với nước dinh dưỡng, mồm miệng nhạt nhẽo đến phát rồ ."

Lâm Sơ : "Cậu còn ăn tay nghề , chung là ăn , dễ chịu hơn uống nước dinh dưỡng, chủ yếu là thưởng thức nguyên liệu tươi thôi."

Phùng Soái gật đầu liên tục: “Cảm ơn nhé!”

Nhìn bóng lưng Phùng Soái ôm hộp cơm rời , Lâm Sơ nhớ lúc món thịt lò, cái nồi chức năng đ.á.n.h giá khẩu vị của cô dường như chẳng thèm sáng đèn.

Chắc cũng đến nỗi tệ nhỉ?

Thực cô cũng chẳng nhớ rõ lắm, vì cái đèn của nồi đó sớm cô tự động phớt lờ . Cô thấy ngon là , ai quan tâm cái nồi nghĩ gì chứ.

rằng lúc , Phùng Soái đang hâm nóng bánh bánh bao, chuẩn ăn cùng thịt hầm, suýt thì chảy nước mắt vì mặn.

"Quả nhiên, đời ai là mỹ cả."

Hắn lẩm bẩm, đổ thêm nửa bình nước sôi bát thịt mới cứu vãn cái vị mặn chát .

Ngoài việc mặn thì hương vị cũng tệ. Thịt mềm, chín đều. Hắn ăn kèm với bánh bao, thoáng cái ăn hết nửa bát.

Phần còn cất gian, định đợi tới chuyện gì vui mới đem ăn tiếp.

Lâm Sơ đến đoạn kịch nhỏ , cô múc một bát cơm lớn, ăn cùng món thịt hầm ngon lành. Ăn xong, cô dẫn Tiểu Nhị mở rộng chuồng gà.

Hai con vịt con Tiểu Nhị vứt cho gà mái nuôi.

Vịt con trông lơ thơ, chẳng khác gà con mới nở là mấy. Cộng thêm hai ngày nay cũng mấy chú gà con mới xuống ổ, gà mái nhanh ch.óng chấp nhận hai thành viên mới, che chở chúng đôi cánh của .

Vì trồng trọt và chăn nuôi ngày càng phát đạt nên mảnh vườn của Lâm Sơ dần trở nên chật chội.

Hiện tại, cấp độ vườn của cô đang thấp hơn cấp độ nơi trú ẩn một cấp, nên cần đợi đến lúc kết thúc nhiệm vụ mới thể nâng cấp.

Sẵn lúc mở rộng xong chuồng gà, cô mở trang nâng cấp sân lên.

[Có tiêu hao 600 điểm tích phân để nâng cấp sân ?]

Với đang hơn bốn vạn điểm, 600 chẳng đáng gì. Lâm Sơ nhấn xác nhận chút do dự.

Một làn sương trắng quen thuộc bao trùm bộ sân

Loading...