Sau khi nhóm Hoàng Thăng xử lý xong công việc bên ngoài về, căn biệt thự chỉ còn vài bộ hài cốt còn nguyên vẹn và mấy sợi dây thừng vương vãi.
Trần Văn Hãn bình thản bước lên nhận phạt.
“Báo cáo đội trưởng Hoàng, là do em trông chừng cẩn thận, bọn họ thừa lúc em để ý lẻn ngoài. Không ngờ bên ngoài nhiều quạ đen như .”
“Một em kéo hết bọn họ trong , nên…”
Cậu liếc đống xương trắng đất, khẽ lắc đầu, tiếp.
Trong các đội viên hộ vệ mặt, ít từng cùng chị gái đến khu dân cư chín tháng . Khi , chính tay họ thu dọn hài cốt của Trần Văn Nguyệt.
Hoàng Thăng cũng từng tham gia. Nhìn cảnh tượng mắt, còn hiểu chuyện gì xảy ?
Ông chắp tay lưng, đầu tiên dùng giọng điệu nghiêm khắc của một đội trưởng: “Phạt một tuần khẩu phần ăn, ý kiến gì ?”
Trần Văn Hãn lập tức nghiêm, dõng dạc đáp: “Báo cáo đội trưởng, em ý kiến!”
Hình phạt định, Hoàng Thăng phất tay bảo khuân vật tư lên xe. Trần Văn Hãn đáp một tiếng chạy ngay.
Không ai thêm lời nào.
Hoàng Thăng đưa mắt quét qua , trầm giọng :
“Chuyện hôm nay, một chữ cũng ngoài.”
“Rõ!”
Đợi đội viên tản việc, Hoàng Thăng mới sang Lâm Sơ.
“Cảm ơn cô, Lâm đội trưởng.”
Lâm Sơ khẽ mỉm đáp . Hai đều thêm gì.
Đội hộ vệ tranh thủ lúc trời tạnh, tiếp tục di chuyển qua hai khu dân cư khác, gõ cửa từng nhà thông báo.
Đến ngày nắng thứ năm, Hoàng Thăng tìm đến Lâm Sơ, rằng thành phố Nam Giao gửi tin báo, một tự xưng là bạn của cô cô đang ở đây, nên theo trực thăng cứu trợ đợt hai tới tìm.
Chiều hôm đó, Lâm Sơ thấy Phùng Soái nhảy từ trực thăng xuống sân thượng, chạy như bay về phía cô.
“Lâm Sơ, bạn hiền của ơi! Lâu ngày gặp nha! Phải là cô rầm rộ thật đấy, dọc đường ít thành ngầm đang xây dựng đều định học theo mô hình của cô!”
Có lẽ vì xung quanh của đội hộ vệ, Phùng Soái đến đây thì đột ngột dừng , khiến Lâm Sơ vốn quen với sự ồn ào của , nhất thời thấy … quen.
Phùng Soái là kiểu bao giờ để lời rơi xuống đất. Nếu rơi, cũng sẽ nhặt lên tiếp.
Hắn tới cạnh Lâm Sơ, vẫy tay chào Hoàng Thăng ở đằng xa: “Ôi chào, ông chắc là đội trưởng ở đây nhỉ? Hân hạnh hân hạnh! với Lâm Sơ cùng một tổ chức, là Phùng Soái. Ông gọi là Tiểu Phùng Tiểu Soái đều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-445-the-gioi-mua-axit-61.html.]
Hoàng Thăng cho nhức đầu, khổ một cái lùi : “Chào Tiểu Phùng, còn việc, hai cứ tự nhiên.”
Nhìn bóng dáng bỏ chạy của Hoàng Thăng, Phùng Soái chút thất vọng, đưa tay sờ sờ gương mặt trơn láng của .
“Lâm Sơ, cô xem, ai cũng chịu gọi là Tiểu Soái nhỉ? Có tại mặt vẫn đủ trai ?”
Lâm Sơ liếc khuôn mặt cũng coi như sáng sủa của , kết hợp với kiểu tóc khoa trương đầu, im lặng một giây hỏi thẳng: “Cậu đến tìm việc gì?”
Đối với việc Lâm Sơ chuyển chủ đề đột ngột, Phùng Soái hề để tâm, ngược còn lộ vẻ do dự.
“Cũng… chuyện gì lớn.”
Lâm Sơ nhướng mày. Người vượt cả nửa thành phố, còn leo lên trực thăng cứu trợ mà bảo là chuyện?
Phùng Soái cũng lời mấy thuyết phục. Hắn gãi gãi đầu, liếc sang cuốn sổ đăng ký trong tay Lâm Sơ.
“Chẳng bên cô đang thiếu ? tiện đường nên qua giúp một tay.”
Lâm Sơ một giây, vạch trần, chỉ chia cho nửa cuốn sổ cùng bước tòa nhà tiếp theo.
Hai ngày đó, trừ lúc ăn ngủ, Phùng Soái gần như luôn dính lấy Lâm Sơ.
Đến ngày thứ ba, khi họ chạm trán đợt dơi đầu tiên, mắt Phùng Soái lập tức sáng rực. “Lâm Sơ, thật nhé, đám bên tổ công nghệ thành phố Hưng đúng là giỏi thật, cái máy điều khiển dùng sướng tay ghê.”
Vừa , lấy một thiết giống hệt của Lâm Sơ, bấm nút rút một túi vải lớn. Thấy Lâm Sơ cũng cầm bao tải sẵn, mới ấn nút thứ hai. Đám dơi lập tức xếp hàng bay thẳng túi.
Hắn liếc về phía các đội viên hộ vệ cách đó vài chục mét, hạ thấp giọng: “Cô thử liên lạc với hệ thống xem.”
Nghe , Lâm Sơ lập tức hiểu mục đích thật sự của mấy ngày vòng vo . Phùng Soái phát hiện máy điều khiển của thành phố Hưng thể chặn tín hiệu hệ thống, chỉ là dám thẳng, sợ kinh động đến nó, nên mới chờ đến lúc .
Và cô cũng .
Từ khi Phùng Soái xuất hiện, thấy dáng vẻ thôi của , cô đoán phần nào. Chỉ là nếu đột ngột lấy máy thử, quá dễ gây nghi ngờ.
Giờ thì thời điểm khéo.
“Nó thấy gì .”
Giọng Lâm Sơ bình thản, như thể kết quả trong dự liệu.
Phùng Soái sững một lát bật to.
“ ngay mà! Lâm Sơ, cô cũng phát hiện đúng ! Trời ơi, mấy ngày nay nhịn c.h.ế.t, sợ hớ một câu là tiêu đời.”
“Trước khi tới đây còn đặc biệt hỏi bên thành phố Hưng. Đợt máy điều khiển đầu tiên do vật liệu hạn chế, chỉ cấp cho một ít thử nghiệm thôi. Chỉ với cô là hai nhiệm vụ giả duy nhất phiên bản .”
“ đến là hỏi… cô tính ?”
Phùng Soái chớp chớp mắt, Lâm Sơ đầy mong đợi.