Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 444: Thế giới mưa axit (60)
Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:24:30
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực em thích xen chuyện khác, nhưng chị em từng , là thành viên đội hộ vệ thì trách nhiệm bảo vệ .”
“Vì thế em mới dừng , xem thể hòa giải .”
“Hai đó tay với tàn nhẫn, em còn họ nhắc đến mấy từ khó hiểu như ‘nơi trú ẩn’, ‘hệ thống’, ‘ gian’…”
Nói đến đây, Trần Văn Hãn khựng một chút mới tiếp tục: “Những gì họ khiến em kinh ngạc. Em dính vũng nước đục , nhưng họ nhắc đến thành ngầm Nam Giao.”
Đối với Trần Văn Hãn, mất chị gái, thành ngầm Nam Giao chính là nhà. Nghe thấy chuyện liên quan đến nơi đó, thể ở tiếp.
Sau đó, qua cuộc trò chuyện giữa hai , đại khái hiểu mục đích của họ là phá hủy thành ngầm Nam Giao. Hai tranh xem ai sẽ là kẻ tay, vẻ như ai thì mới nhận phần thưởng.
Trần Văn Hãn hiểu vì nhiệm vụ vô lý như , cũng kẻ ban hành mệnh lệnh đó là ai.
Cậu chỉ , trong hai , một đợi dân chúng rút mới tay, còn thì chế giễu đối phương quá do dự, cho rằng mạng chẳng đáng giá bao nhiêu.
“Trong mắt , chúng em chỉ là mấy cái mạng rẻ rúng.”
Nói đến đây, khóe môi Trần Văn Hãn hiện lên chút tự giễu.
Vì thế, khi hai bên giằng co, giúp báo tin cho thành ngầm, g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ còn .
“Chị em thường em quá nóng nảy, nhưng em hối hận.”
Dù thể chỉ vì phát hiện sự tồn tại của nên mới cố tình diễn kịch cho xem, vẫn chấp nhận.
Bởi nếu để kẻ vốn coi mạng gì thắng, thì chỉ , mà phần lớn trong thành ngầm Nam Giao đều sẽ c.h.ế.t. Vậy nên giúp còn ít nhất vẫn còn một tia hy vọng.
May mắn , cược đúng.
Người thật sự hại dân thường, thậm chí còn vì giúp đỡ mà cho một ít thù lao. Ngoài , còn hứa sẽ giúp một việc.
Từ đến nay, Trần Văn Hãn vẫn luôn nghi ngờ nguyên nhân cái c.h.ế.t của chị đơn giản là do hoảng loạn khi chạm trán sinh vật bóng tối.
Bởi lúc đó, đội hộ vệ rút khỏi tòa nhà để sang khu kế bên, chị là rời cùng, ai rốt cuộc chuyện gì xảy .
Hơn nữa, hôm đó cũng chỉ chị c.h.ế.t vì sinh vật bóng tối.
Bề ngoài, chấp nhận lời giải thích . trong lòng, tuyệt đối tin rằng một từ nhỏ luyện đủ loại kỹ năng chiến đấu như chị , thể hoảng loạn đến mức kịp chạy trốn.
Dù chị thương, thậm chí tàn phế trở về, cũng thể chấp nhận. Chỉ duy nhất việc chị c.h.ế.t t.h.ả.m mỏ quạ đen là điều thể cam lòng.
Khi lén hai chuyện, thấy những từ như “hệ thống”, “đạo cụ”, đó là những khái niệm vượt xa nhận thức của . Trong lúc đầu óc trống rỗng, liều lĩnh hỏi thể giúp chân tướng cái c.h.ế.t của chị .
Hỏi xong, chính cũng thấy nực . Bao nhiêu đội viên cùng còn chuyện gì xảy , huống chi một xa lạ.
Không ngờ đối phương , thể trực tiếp điều tra cái c.h.ế.t của chị , nhưng nếu vật tùy của chị, thể cho dùng góc thứ nhất để chứng kiến bộ nửa tiếng khi chị qua đời.
Nhờ , Trần Văn Hãn tận mắt thấy gương mặt của bốn kẻ hại c.h.ế.t chị .
Cậu báo thù.
cũng hiểu, chỉ dựa một thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Cậu Phương thị trưởng sớm muộn cũng sẽ phái đến các khu dân cư, dù là để thống kê nhân khẩu phân phát vật tư, kiểu gì cũng sẽ cơ hội.
Vì thế vẫn luôn chờ đợi ngày hôm nay.
Lâm Sơ chằm chằm cánh cửa phía xa. Sau khi tiêu hóa bộ câu chuyện, những biểu hiện bất thường của Trần Văn Hãn suốt thời gian qua cuối cùng cũng lời giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-444-the-gioi-mua-axit-60.html.]
Trước đó cô từng thắc mắc, vì một mới gia nhập đội nửa chừng như thị lực và sức mạnh vượt trội hơn những khác.
Giờ thì cô hiểu, đó là phần thưởng từ nhiệm vụ giả.
Với những nhiệm vụ giả đạt đến trình độ , bỏ điểm mua một viên Kiện Thể Hoàn để thù lao cho thường chẳng chuyện gì to tát.
Huống chi nhiều trong họ từng nhặt di vật của những kẻ c.h.ế.t trong nhiệm vụ, mà Kiện Thể Hoàn thể cũng trong đó.
Thuốc dùng đến viên thứ ba là hết tác dụng, giữ cũng vô ích, đem tặng cho cần nó còn giá trị hơn. Nó khiến đối phương mạnh đến mức uy h.i.ế.p , nhưng đủ để giúp họ thêm một tầng bảo đảm trong thế giới tận thế, là một món thù lao cực kỳ hợp lý.
Trần Văn Hãn xong thì chậm rãi dậy, dường như mong đợi bất kỳ phản hồi nào từ Lâm Sơ.
Cậu những điều quá khó tin, đồng đội sẽ hiểu, Đội trưởng Hoàng cũng hiểu, thậm chí ngay cả Phương thị trưởng Phương, luôn thương , cũng chắc hiểu nổi.
Chỉ Lâm Sơ, thuộc về “tổ chức ”, mới thể hiểu.
Cậu cần câu trả lời. Chỉ là những chuyện đè nặng trong lòng quá lâu.
Chị từng , những chuyện sẽ thấy nhẹ hơn.
Cậu thử , quả thật nhẹ hơn thật.
Khi Trần Văn Hãn chậm rãi dậy, Lâm Sơ , ánh mắt khẽ động.
Bên ngoài, dường như vang lên tiếng đập cánh.
Một lát , Trần Văn Hãn cũng nhận điều gì đó. Cậu bước đến cửa, hé một khe nhỏ ngoài. Chỉ liếc một cái, hai tay run lên.
Lâm Sơ , đó sợ hãi… mà là kích động.
“Là quạ đen.” Cậu sang cô.
Lâm Sơ dường như để ý đến ánh mắt đó, chỉ dậy : “Đội của đội trưởng Hoàng vẫn còn ở ngoài, hỗ trợ. Một trông bọn họ, chứ?”
Trần Văn Hãn ngẩn một chút, nhanh ch.óng hiểu ý cô, gật đầu: “Chị Lâm Sơ cứ yên tâm, em lo . Quạ đen hung dữ, đội trưởng Hoàng cần chị hơn.”
Lâm Sơ mở cửa bước ngoài. Ánh mắt Trần Văn Hãn lập tức dời về bốn đang đất.
Thiếu niên vẫn còn nét non nớt, mấy tháng rèn luyện, khi vài phần khí chất của một quân nhân. Mà lúc , biểu cảm mặt còn lạnh lẽo hơn thế.
Trong mắt bốn nhà Tống Sóc, giống như quỷ sai bước từ địa ngục, đến để lấy mạng họ.
Tống Vi hoảng sợ lắc đầu: “Đừng mà… xin … tha cho … thật sự cố ý hại chị … cũng sợ lắm… thật sự cố ý nhốt cô ngoài …”
Chồng bà cũng rơi nước mắt.
Tống Sóc thì nhạt, dường như thấu nhà từ lâu, lúc cũng chẳng buồn cầu xin.
Chỉ đứa trẻ mười mấy tuổi, tuổi tác chênh là bao, run lẩy bẩy: “Xin tha cho em… em còn nhỏ… em gì hết… xin … g.i.ế.c bố và em cũng … tha cho em ?”
Trần Văn Hãn họ c.ắ.n xé lẫn , trong lòng dâng lên một nỗi bi ai khó tả.
“Chị , khi bằng tuổi , tranh thủ từng phút rảnh rỗi để thêm nuôi .”
Nói xong, dùng băng dính dán c.h.ặ.t miệng họ , kéo từng ném ngoài biệt thự. Không ai giúp, khá vất vả. Khi ném cuối cùng ngoài, vì tránh kịp, trán một con quạ đen mổ trúng.
Máu lập tức trào .
Cậu rút s.ú.n.g b.ắ.n hạ con quạ, đóng sập cửa biệt thự.
Dựa lưng cửa, ngẩng đầu lên, đôi mắt ươn ướt nhưng sáng rực, lặng lẽ lên bầu trời phía .