Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 441: Thế giới mưa axit (57)
Cập nhật lúc: 2026-01-01 08:56:03
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quét xong ba tòa nhà cuối cùng, đám cướp bóc nhu yếu phẩm vẫn bặt vô âm tín.
Có vài sống sót đ.á.n.h bạo chỉ điểm nhà của hai tên trong đó, Lâm Sơ và Hoàng Thăng chia dẫn tới kiểm tra, nhưng cả hai nơi đều nhà trống.
“Đám lẽ thấy động tĩnh của chúng nên cao chạy xa bay ?”
Một đội viên cùng Lâm Sơ nhíu mày phỏng đoán.
Lâm Sơ quẹt một lớp bụi dày mặt bàn, lắc đầu: “Không , ở đây lâu ở, chắc là rời từ nhiều ngày .”
Trong đội lập tức thắc mắc: “Vậy thì lạ thật, chẳng lúc nãy cư dân đều đợt nhu yếu phẩm thả xuống vẫn cướp đó ?”
“Nếu chúng rời từ lâu, đợt là ai cướp đồ?”
Giọng của Trần Văn Hãn bất chợt vang lên trong phòng: “Anh Vũ, bọn chúng rời khỏi đây nghĩa là rời khỏi khu dân cư . Em đúng chị Lâm Sơ?”
Lâm Sơ sang Trần Văn Hãn, phát hiện tay đang vô thức bóp c.h.ặ.t một vật gì đó đến mức khớp xương trắng bệch.
“, chúng chỉ từ bỏ căn hộ trong khu nhà cao tầng thôi, nhưng xác suất cao là vẫn đang lẩn lút đó trong khu dân cư .”
“Hơn nữa... ai bảo chúng chỉ một nhóm?”
Sau khi hội quân với nhóm của Hoàng Thăng, Lâm Sơ lập tức tiến về phía khu biệt thự.
“Bọn chúng ở trong tòa nhà, chắc chắn đang trốn trong khu biệt thự.”
hiện tại trời đang mưa, việc mạo hiểm tiến khu biệt thự lúc là hành động khôn ngoan.
“Giờ chúng qua đó, đến việc cư dân bình thường chịu mở cửa , mà đám ch.ó má trốn trong khu biệt thự chắc chắn sẽ đ.á.n.h thấy động tĩnh ngay.”
Hoàng Thăng sang Lâm Sơ, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi ý kiến. Lâm Sơ trầm ngâm suy nghĩ một lát kế hoạch của cho Hoàng Thăng .
Cả đội nhanh ch.óng chui lên xe tải, lợi dụng mái hiên tránh mưa, chiếc xe lao trong màn mưa dày, rời khỏi khu dân cư .
Không ai chú ý rằng, hai bóng nhỏ chỉ lớn cỡ nắm tay đang từ gầm xe tải chui tọt xuống cống thoát nước.
…
Đợt mưa axit kéo dài liên tục 10 ngày mới bắt đầu hửng nắng.
Một nhóm rầm rộ xuất phát từ khu biệt thự, tay lăm lăm đủ loại v.ũ k.h.í, nổi bật nhất là mấy khẩu s.ú.n.g tiểu liên và s.ú.n.g săn.
“Ha ha, nhân thủ đủ , cần rút thăm để đống vật tư đó cho lũ vô dụng nữa.”
“Xông lên em! Khuân sạch đống nhu yếu phẩm về đây cho tao!” Một tên vung tay hô hào, cả bọn đồng thanh hưởng ứng.
“Mà nhắc mới nhớ, mười ngày bên khu nhà cao tầng vẻ động tĩnh gì đó, nhưng chúng ở xa quá rõ lắm, hình như còn tiếng lóc t.h.ả.m thiết, lẽ bọn chúng nội chiến ?”
“Chẳng sợ chúng nội chiến, chỉ sợ chúng đoàn kết đối phó với thôi.”
Lời dứt, trong đám đông rộ lên những tiếng xì xào chế giễu.
“Này, lính mới, đừng nhát gan thế. Cái lũ già yếu bệnh tật đó thì bản lĩnh gì mà đoàn kết? Đám thanh niên trai tráng của tụi nó, chúng thu phục thì cũng …” Tên đó lấy tay động tác cứa cổ.
“Số còn dám thò mặt thì gì đáng sợ, chỉ là một lũ tép riu, đoàn kết thì tích sự gì?”
Tên chê nhát gan mặt mũi sượng sùng, nhưng vẫn nhịn thêm một câu: “Bọn họ đông mà...”
“Đông ?” Tên nhạo bày bộ mặt mỉa mai quá đáng, “Đông thì cái gì? Đông để dùng lá chắn đạn ? Tao dám đỡ đao cho Tống, chứ bọn đó dám chắn đạn ?”
Tiếng ngạo mạn của gã khiến bầu khí cả bọn trở nên đắc thắng và khoái chí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-441-the-gioi-mua-axit-57.html.]
“Được Cường Tử, bớt lời , sắp tới lúc việc . Vẫn chia việc như cũ, đứa nào cũng lơ là. Đồ về tay, tao sẽ để em chịu thiệt.”
Cường T.ử xong lập tức cúi chào, phía quát: “Anh Tống lên tiếng , tất cả rõ !”
“Rõ!”
“Xuất phát!”
Dù bọn chúng lo ngại thu hút sự chú ý của sinh vật bóng tối nên cố ý hạ thấp giọng, nhưng cư dân trong các tòa nhà vẫn thấy động tĩnh.
Mọi đều nghĩ đến nhóm đội hộ vệ mới ghé qua cách đây lâu.
Họ sẽ tiêu diệt lũ ác bá , liệu thực sự ?
Thụy Nhi sát cửa, chăm chú ngóng động tĩnh bên ngoài. Nhà bé ở tầng hai, chỉ cần lũ bước tòa nhà là thể thấy ngay.
Cửa bé khóa c.h.ặ.t, tủ quần áo, bàn ghế cũng chèn kín mít.
“Thụy Nhi, đừng gần cửa, bọn chúng s.ú.n.g, ở đó nguy hiểm lắm.” Giọng lo lắng của vang lên lưng bé.
“Con , con chỉ thêm một lát thôi. Con tin là các cô chú sẽ để bọn chúng tiếp tục ác . Mẹ yên tâm, nếu tiếng bước chân đến gần con sẽ chạy phòng ngay.” Thụy Nhi bưng một cây nến nhỏ, mỉm trấn an .
Người phụ nữ tấm lưng chút bướng bỉnh của con trai, bất lực lắc đầu.
Muốn tiêu diệt lũ ác bá đó thì dễ, nhưng mới khó. Nếu thực sự thì ba bà cháu họ chẳng khổ như thế.
Hơn nữa cái thế đạo , ác bá nhiều vô kể.
Diệt nhóm , nhóm khác.
Với ba con già yếu như họ thì gì khác biệt ?
bà những lời đó.
Trong lòng con trai vẫn còn một chút niềm tin thế giới , bà dập tắt nó. Con chỉ cần hy vọng là còn thể sống.
Bà và chồng xem như cũng chẳng còn sống mấy nầy, nhưng con trai bà còn thể đến thành ngầm.
Chỉ cần đến đó, thể việc đổi lương thực, con trai bà chăm chỉ, dũng cảm tháo vát, chắc chắn sẽ sống hơn hiện tại.
Trong bóng tối, chồng lặng lẽ nắm lấy tay bà.
“Thụy Nhi xem thì cứ để nó xem , cái nhà sẽ do nó gánh vác.”
…
Trái ngược với sự thấp thỏm trong nhà, phía ngoài, đám của Tống bước nhẹ nhàng, thuần thục mở cổng tòa nhà lẻn trong, tay tiện thể khóa trái cửa , động tác trơn tru như nước chảy mây trôi.
“Đi thôi, phá cửa nào!” Mấy tên vác s.ú.n.g vai định tiến lên.
Ngay khi bọn chúng ngang qua lối hành lang, biến cố bất ngờ xảy !
Một nhánh dây leo xanh biếc bất ngờ lao từ trong lối thoát hiểm, quấn c.h.ặ.t lấy hai kẻ , kéo thẳng trong!
Cường T.ử phía thấy động tĩnh, cảnh giác đầu : “Thằng nào giả thần giả quỷ ở đây!”
Lời dứt, đầu gã nở bung một đóa hoa m.á.u đỏ rực.
“Hự...” Thân hình gã cứng đờ, đó đổ rầm về phía .
Người phía định phản kích thì hai lưỡi d.a.o bay vụt từ trong bóng tối, xuyên thủng l.ồ.ng n.g.ự.c .