Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 440: Thế giới mưa axit (56)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 08:55:46
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bọn chúng hầu như nào cũng canh lúc mưa tạnh là mò tòa nhà gõ cửa cướp bóc.”

Một phụ nữ sống sót nghiến răng với Hoàng Thăng.

Một đội viên phía Hoàng Thăng chút khó hiểu: “Lúc mưa tạnh, chúng sẽ tiến hành thả nhu yếu phẩm, tại bọn chúng cướp vật tư luôn mà chọn cách gõ cửa từng nhà để cướp bóc?”

Người phụ nữ nãy giờ vẫn vịn khung cửa, sắc mặt tái nhợt, chút kích động đập hai nhát lên khung cửa, vẻ mặt giận oán.

“Bọn chúng là để dằn mặt tất cả ! Để chúng sợ đến mức dám ngoài, còn chúng thì rảnh tay gom hết vật tư!”

“Đồ tiếp tế nhiều như , đủ cho chúng ăn nửa năm, mà vẫn chịu chia cho khác một chút nào!”

“Từ khi bọn chúng , chúng chỉ thể tranh thủ những lúc bọn chúng đủ nhân thủ, kịp mò tới tòa nhà của để cướp một ít vật tư.”

gần ba tháng ăn no một bữa...”

Sắc mặt Hoàng Thăng trầm xuống, ông lấy từ trong túi hai miếng lương khô nén đưa cho cô : “Cô bọn chúng tên gì, ở ?”

Khi thấy lương khô tay Hoàng Thăng, mắt phụ nữ sáng rực lên, giật lấy ngay lập tức mới cảm thấy hành động của chút thỏa đáng. Cô che chắn miếng bánh lưng, đó lắc đầu: “ bọn chúng ở , chỉ bọn chúng gọi một kẻ trong đó là… Tống.”

chỉ thôi. Các … các thu lương khô chứ? , nhà hết lương thực , cứ đói thế sẽ sống nổi mất.” Người phụ nữ l.i.ế.m bờ môi khô khốc nứt nẻ.

Vẻ lạnh lẽo trong mắt Trần Văn Hãn lóe lên biến mất. Lâm Sơ , thấy nở nụ tươi rói với phụ nữ.

“Chị gái cứ yên tâm, đồ chúng em cho thì sẽ lấy . Chúng em hỏi thêm thông tin về tên ‘ Tống’ gì đó cũng chỉ là để giúp giải quyết dứt điểm chuyện thôi.”

Nói xong, ánh mắt hiệu của Hoàng Thăng, bèn đưa tờ phiếu cư trú thành ngầm .

Người phụ nữ nhận lấy tờ phiếu nhưng vẻ mấy coi trọng, trái còn nâng niu hai miếng lương khô như báu vật, xoay định đóng cửa thì Hoàng Thăng gọi .

“Trên phiếu cư trú vị trí cụ thể của thành ngầm, ba tháng nữa thành ngầm sẽ mở cửa đón dân, cô cầm tờ phiếu thể nhận một suất giường trong đó.”

Người phụ nữ nở một nụ cay đắng: “Cảm ơn các , , nhưng với thể trạng và năng lực hiện tại, chắc bộ tới đó.”

“Giờ chỉ là thoi thóp, sống ngày nào ngày nấy thôi. đây là tin nhất kể từ khi tận thế bùng phát, cảm ơn các đem tin tới.”

Hoàng Thăng thấy cô như , kìm lên tiếng: “Trong thành ngầm thể lao động để đổi lấy lương thực, chỉ cần dọn đó, cuộc sống vẫn còn hy vọng. Sẽ một ngày, chúng sẽ xây dựng thế giới về hình dáng ban đầu.”

Nghe thấy trong thành ngầm thể dùng sức lao động đổi lương thực, đôi mắt phụ nữ cuối cùng cũng ánh lên một tia hy vọng.

Có cùng phản ứng với phụ nữ là một cụ già độc ở tầng bốn.

Mái tóc bạc phơ của ông cụ vì lâu ngày gội nên bết da đầu, dầu vàng, đôi má hóp sâu, khuôn mặt già nua, trông ngoài bảy mươi tuổi. Cơn đói kéo dài khiến ông cụ gầy gò chỉ còn bộ xương bọc da.

bệnh nền, tận thế đến liền thành gánh nặng. Người nhà vì ngoài tìm t.h.u.ố.c và thức ăn cho mà một trở .”

“Hạng như , sống thêm ngày nào là lãi ngày đó. Thành ngầm … Nếu con bé Nunu còn ở đây, chắc chắn nó sẽ .”

Bóng dáng cụ già run rẩy cầm hai miếng lương khô đóng cửa giống như một ngọn núi lớn, đè nén khiến mấy mặt ở đó cảm thấy nghẹt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-440-the-gioi-mua-axit-56.html.]

đó mới chỉ là khởi đầu.

Hết cánh cửa đến cánh cửa khác mở , từng thể gầy gò, đói khát liên tục kích thích thần kinh vốn tê liệt từ khi tận thế bắt đầu của .

Những sống sót đến bây giờ đều cảnh giác, khiến họ lặp lặp chiêu dùng bánh đổi lòng tin giống như tòa đầu tiên mới thể giảm bớt sự đề phòng của cư dân.

Cả nhóm mất 10 tiếng đồng hồ mới hết 7 tòa nhà. Cộng thêm thời gian chiến đấu với sinh vật bóng tối đó, họ việc liên tục mười mấy tiếng nghỉ.

Cuối cùng, sự đồng ý của Hoàng Thăng, về chiếc xe tải bánh xích bằng vật liệu chống ăn mòn để nghỉ ngơi.

Vừa về đến xe, nghiến răng nghiến lợi thốt lên: “Lát nữa nhất đừng để thấy mấy thằng gọi là Tống, Thiết, Lương gì đó. Nếu nhất định sẽ cởi bộ quân phục liều mạng với bọn chúng!”

Hoàng Thăng , đầu cũng ngẩng lên, lạnh lùng : “Không cần cởi bộ đồ . Bây giờ tận thế, cần lo ngại nhiều như .”

“Đây là thời loạn, pháp luật. Bọn chúng chẳng cậy nắm đ.ấ.m cứng mới dám ngông cuồng bắt nạt khác ? Vậy thì để bọn chúng xem nắm đ.ấ.m của ai cứng hơn.”

Mọi ngẩng đầu, trong ánh mắt vốn ôn hòa của Hoàng Thăng, họ sát ý nồng đậm.

Đi hết 7 tòa nhà, họ phát hiện lượng dân cư thống kê nửa năm đến nay biến mất gần một nửa.

Từ tình cảnh t.h.ả.m khốc bên trong một cánh cửa phá tung, thể thấy ngoài một phần c.h.ế.t do sinh vật bóng tối, còn đều bỏ mạng tay đồng loại.

Cả nhóm im lặng bệt sàn, mỗi mò mẫm lấy một mẩu bánh mì từ ba lô .

“Văn Hãn, em ăn chút gì để bổ sung thể lực?” Có thấy Trần Văn Hãn chỉ lấy một chai nước nhấp vài ngụm, nhịn mà nhắc nhở.

“Đừng thấy khu nhà cao tầng tiến triển quá nửa mà yên tâm, khu biệt thự còn ít . Lại còn đám súc vật bắt nữa, phía chúng còn trận đ.á.n.h ác liệt đấy, em đừng tiếc đồ ăn.”

Trần Văn Hãn gật đầu, nở một nụ : “Yên tâm ạ, em đói.”

Nói nhưng vẫn bất động tại chỗ, động đến thức ăn. Tình trạng tương tự cũng xảy với hai ba khác.

Mọi thấy họ ăn liền khuyên nhủ hết lời, cho đến khi một trong đó lý do thực sự.

“Lúc nãy đem bánh mì cho một đứa bé .”

Lời dứt, tiếng nhai nuốt trong xe tải chợt khựng .

“Đây chỉ là hành động cá nhân của thôi. lượng lương khô mang theo hạn, cho thêm, nếu lát nữa sẽ đủ chia, nên nhường phần bánh mì của . cứ yên tâm, còn sức, kéo chân cả đội .”

Hoàng Thăng ngoài cùng, khẽ thở dài, cuối cùng mở lời bằng giọng điệu bình thản: “Quyết định là của các , nhưng khi quyết định đừng quên mục đích chúng ngoài .”

Vì ông là đội trưởng nên ai dám chằm chằm ông, thế nên cũng chẳng ai phát hiện , thực chất từ lúc xuống đến giờ, ông cũng hề ăn miếng nào.

Sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi ba tiếng đồng hồ, Hoàng Thăng vẫn để hai trông xe như cũ, dẫn những còn cùng Lâm Sơ tiến về phía tòa nhà cao tầng thứ tám.

“Nói cũng lạ thật, chúng gõ cửa gần hết các nhà ở 7 tòa , mà đám cứ như bốc khỏi thế gian , tìm mãi thấy.”

Hoàng Thăng mím môi, hồi lâu mới lên tiếng: “Yên tâm , chỉ cần bọn chúng còn ở địa bàn của chúng , chúng nhất định sẽ lôi bọn chúng , bắt chúng trả giá đắt.”

Loading...