Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 439: Thế giới mưa axit (55)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 08:55:30
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, lâu , từ tầng hai vang lên tiếng đồ đạc nặng nề dịch chuyển, tiếng ổ khóa vặn mở từ bên trong.

Nhóm Hoàng Thăng lập tức rọi đèn pin tiến lên, nhanh ch.óng thấy một bé mặt mũi tái nhợt đang cẩn thận thò đầu ngoài thăm dò.

Thấy một nhóm cầm đèn pin sáng choang tiến gần, bé giật hoảng hốt, định đóng sập cửa nhưng Hoàng Thăng đầu nhanh tay giữ lấy.

“Xin , xin , đừng đ.á.n.h cháu, đừng đ.á.n.h cháu! Cháu gì cả, nhà cháu cũng còn gì ăn nữa , xin hãy tha cho cháu một con đường sống...”

Cậu bé hai tay níu c.h.ặ.t khung cửa, nhắm nghiền mắt, miệng lắp bắp van xin.

Dưới ánh đèn pin cường độ mạnh, thể thấy rõ những vùng da lộ ngoài của bé đầy những vết trầy xước và bầm tím, dường như thường xuyên đ.á.n.h đập.

“Đây là 10 miếng lương khô nén của nhóc. Chúng của đội hộ vệ thành Nam Giao, nhóc cần sợ, chúng sẽ hại nhóc .”

Một giọng nữ lành lạnh nhưng mang theo chút ôn hòa vang lên đỉnh đầu bé.

Cậu bé thận trọng ngước mắt lên, thấy một chiếc túi vải che bớt ánh sáng ch.ói mắt, lơ lửng ngay mặt .

Bên trong lộ những khối vuông vức, hình dạng đúng là của lương khô nén.

“Cái là...?”

Lâm Sơ thẳng đôi mắt đầy sợ hãi của bé, gật đầu xác nhận: “ , đây là lương khô nén hứa cho nhóc.”

“Không ... bảo cung cấp tin tức mới cho cháu ?” Cậu bé dám đưa tay nhận, ánh mắt đảo nhanh qua những lưng Lâm Sơ, lộ rõ vẻ cảnh giác cao độ.

“Đây là phần thưởng cho sự dũng cảm khi nhóc dám mở cửa. Nếu nhóc trả lời , lát nữa chị sẽ thưởng thêm cho nhóc 5 miếng nữa.”

Tay Lâm Sơ vẫn giơ mặt bé.

Cậu bé ngẫm nghĩ một hồi nghiến răng, nhanh tay giật lấy chiếc túi vải từ tay cô, giấu lưng.

Khi hạ tay xuống, bé mượn ánh sáng từ đèn pin phía xa, liếc nhanh trong túi.

là 10 miếng lương khô thật, l.ừ.a đ.ả.o, là đồ thật.

Cậu bé tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt, đỏ mặt Lâm Sơ: “Có các cô các chú hỏi ai giả danh đội hộ vệ đúng ?”

“Thực cháu cũng cụ thể là ai...” Vừa quan sát sắc mặt Lâm Sơ, thấy cô giận, bèn vội vàng nhanh hơn.

cháu đó là trong khu , đây sống ở tòa nhà gần đây. Họ chìa khóa cổng chính của tầng một, dù chúng cháu khóa cửa, họ vẫn tranh thủ lúc trời ngừng mưa để mở cửa xông cướp đoạt nhu yếu phẩm cứu trợ.”

Nghe đến đây, Hoàng Thăng truy vấn: “Các cháu cướp họ ?”

Cậu bé mặt tái , dường như nhớ những chuyện cực kỳ tồi tệ, vội vàng lắc đầu: “Không cướp nổi, bọn họ s.ú.n.g, cực kỳ khỏe, chúng cháu dám giành.”

Thời điểm mưa tạnh chính là lúc chính quyền thả nhu yếu phẩm xuống các khu dân cư vẫn còn ở.

Đây là quy ước ngầm giữa chính quyền và những sống sót.

Vậy mà hiện tại kẻ lợi dụng thời điểm để cướp đoạt vật tư phát cho , sắc mặt Hoàng Thăng và các đồng đội phía đều trở nên khó coi.

“Bọn chúng bao nhiêu ?”

“Cháu rõ lắm...” Cậu bé thốt câu đó, dường như sực nhớ điều gì, lập tức bổ sung: “ chắc chắn mười , vì mỗi thả nhu yếu phẩm, tòa nhà nào cũng của chúng cướp bóc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-439-the-gioi-mua-axit-55.html.]

Nói xong, bé cẩn thận Lâm Sơ một cái: “Cháu chỉ thế thôi, thể cho cháu thêm 5 miếng lương khô nữa ?”

Lâm Sơ , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ : “Tất nhiên là , nhưng nhóc theo lời chị.”

Trong ánh mắt kinh ngạc của bé, Lâm Sơ hạ thấp giọng nhỏ tai bé vài câu.

Đôi mắt bé càng lúc càng mở to, khi nhận lấy vật Lâm Sơ đưa qua, sự ngạc nhiên trong mắt dần biến thành niềm vui sướng tột độ: “Tốt quá, các cô chú đúng là đội hộ vệ thật , chúng cháu cứu !”

“Cảm ơn các cô các chú, cảm ơn vì cho cháu thức ăn!”

“Ba tháng nữa thành ngầm Nam Giao xây xong, cháu nhất định sẽ đưa và bà đến. Cảm ơn vì cho gia đình cháu danh ngạch ở, cảm ơn các cô chú!”

Tiếng bé liên tục cảm ơn vang vọng khắp cả hành lang.

Sống trong bóng tối lâu ngày, sự nhạy bén với âm thanh của đều tăng lên.

Ngay từ đầu, ai nấy đều nín thở theo dõi kết cục của đầu tiên mở cửa.

Giờ thấy đó chỉ nhận thức ăn, mà còn nhận cái "danh ngạch cư trú tại thành ngầm" gì đó nữa? Chẳng lẽ đúng là đội hộ vệ chính quy tới thật?

Lần , ít bắt đầu yên. Tiếng di dời vật nặng vang lên râm ran khắp hành lang.

Lâm Sơ hiệu bằng mắt cho nhóm Hoàng Thăng. Cả đội giơ ngón tay cái về phía cô lập tức bắt tay việc.

Cậu bé khi nhận lương khô vẫn đóng cửa ngay mà bọn họ chia gõ cửa từng nhà.

“Tại cháu dám mở cửa đầu tiên?” Lâm Sơ thấy đóng cửa, nhướng mày hỏi.

Cậu bé rụt rè cô: “Mẹ và bà cháu sức khỏe yếu, vì gì ăn nên liệt giường lâu .”

“Nếu cháu kiếm cái ăn, gia đình cháu sớm muộn gì cũng trụ vững nữa. Đằng nào cũng là c.h.ế.t, chi bằng liều một phen.”

Nói đến đây, bé liếc nhanh Lâm Sơ một cái: “Với cả, cháu thấy giọng của các cô chú giống bọn họ, các cô chú giống .”

Lâm Sơ bày tỏ ý kiến gì về lời nhận xét cuối cùng, chỉ gật đầu bước tiếp: “Hãy bảo vệ của nhóc.”

Cậu bé gật đầu mạnh: “Cháu sẽ !”

Thấy Lâm Sơ rời , bé đang định đóng cửa thì cánh cửa một vật lạ chặn .

Cậu bé cúi đầu xuống, phát hiện mặt đất từ bao giờ thêm hai chai nước và một cây gậy bóng chày. Cậu lập tức ngẩng đầu lên nhưng hình bóng Lâm Sơ sớm biến mất ở cuối hành lang tầng hai.

Nghĩ đến câu cuối cùng của cô khi , bé lập tức kéo nước và gậy bóng chày nhà, đóng cửa khóa trái, cất kỹ hai túi lương khô.

Sau đó, vội vàng kéo tủ quần áo, bàn ăn, ghế tựa, những thứ dùng để chặn cửa lúc nãy, về vị trí cũ.

Làm xong tất cả, mới bưng phần thực phẩm và nước mới nhận , chạy lon ton phòng ngủ, reo lên khe khẽ đầy phấn khởi: “Mẹ ơi, bà ơi, chúng đồ ăn , thức ăn đủ dùng lâu!”

“Còn nữa, bọn họ chính phủ xây thành ngầm cho chúng , nhà là hộ đầu tiên nhận danh ngạch dọn đấy ạ. Qua ba tháng nữa là dọn , xa , đến lúc đó con sẽ một chiếc xe đẩy, hai lên con đẩy ...”

Một giọng già nua vang lên đầy an ủi: “Thụy Nhi của chúng lớn thật .”

Lâm Sơ thấy tiếng trò chuyện vọng từ căn phòng nào đó tầng hai, khóe mắt khẽ cong lên.

Cô đang định bước qua tầng ba để lên các tầng thì thấy Trần Văn Hãn, đang cạnh Hoàng Thăng cư dân chuyện, lóe lên một tia lạnh lẽo thoáng qua.

Loading...