Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 432: Thế giới mưa axit (48)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:12:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Sơ sớm nhận tâm trạng khác thường của Tiểu Tam, cũng đoán nguyên nhân khiến nó buồn bã.

Tiểu Tam và Tiểu Tứ tuy thường xuyên chơi đùa cùng , nhưng tính cách khác .

Ngay từ đầu, Tiểu Tam để ý đến thứ tự tên gọi của , tâm tư nhạy cảm, dễ tự trách bản .

Ngay khi Tiểu Tứ bật tiếng đầu tiên, Lâm Sơ mơ hồ đoán phản ứng của Tiểu Tam.

Nó vui cho Tiểu Tứ, nhưng đồng thời cũng âm thầm cảm thấy bản kém cỏi.

“Gần đây đ.á.n.h g.i.ế.c sinh vật bóng tối, Tiểu Tam của chúng góp công lớn nhất đấy.” Lâm Sơ dịu giọng .

“Em giúp chị nhiều như , tự thấy vô dụng chứ?”

Tiểu Tam lặng im, dường như đang suy nghĩ.

Lâm Sơ tiếp tục dẫn dắt: “Em thử nghĩ xem, sức chiến đấu của em mạnh như , Tiểu Nhị còn luôn ngưỡng mộ em nữa kìa. vì em mạnh hơn mà cảm thấy vô dụng .”

“Mỗi đứa đều điểm đặc biệt riêng. Với chị, ai thể thế ai cả.”

“Ai dám Tiểu Tam vô dụng, chị là đầu tiên đồng ý.”

“Huống chi, em còn thể giao lưu tinh thần với chị. Chỉ riêng điều thôi, là thứ ai khác . Những lúc quan trọng, chị còn nhờ em truyền đạt mệnh lệnh cho Tiểu Nhị và Tiểu Tứ nữa.”

Lời dứt, Lâm Sơ cảm giác mặt dây chuyền cổ khẽ động.

Cô còn kịp cúi xuống, mắt xuất hiện mấy nhánh cây xanh non.

“Hu hu hu… chủ nhân là nhất…” Tiểu Tam như bạch tuộc nhỏ quấn lấy cô, ôm c.h.ặ.t lấy cổ áo mà nức nở một hồi.

Mãi đến khi đủ, nó mới buông , dùng mấy nhánh cây tự ôm lấy .

em vẫn giao lưu với Tiểu Nhị, Tiểu Tứ sẽ khó lắm. Lỡ tụi nó chơi với em nữa thì ?”

Tâm trạng xoa dịu, lo lắng mới nhen nhóm.

“Trước đây cả em lẫn Tiểu Tứ đều , chẳng vẫn chơi với vui ? Tiểu Nhị càng vì chuyện đó mà ghét bỏ em.”

“Ngược , nếu em cứ từ chối chơi với Tiểu Tứ, né tránh hết đến khác, mới thật sự tạo cách.”

Nghe , Tiểu Tam “Áu” một tiếng, lao vụt ngoài.

“Chủ nhân, em tìm Tiểu Tứ chơi đây ~”

“Đi .” Lâm Sơ bật .

tại chỗ, theo bóng Tiểu Tam chạy xa dần, trong lòng khỏi mềm .

Một pháp y nghiêm túc, cuối cùng kiêm luôn nghề cô giáo mầm non… cũng coi như chuyển nghề thành công .

Không lâu , từ xa truyền đến tiếng Tiểu Tam và Tiểu Tứ lao ầm ĩ.

Lâm Sơ liền nhắc nhở trong đầu: “Đừng chạy xa quá, chuyện gì thì gọi chị ngay. Chị ở đây, để Tiểu Nhị giữ cửa cho hai đứa.”

“Vâng chủ nhân!” Giọng Tiểu Tam vang lên đầy sức sống, thoát khỏi nỗi buồn ban nãy.

Đêm đó, Lâm Sơ nghỉ ở tầng -2, để cho Tiểu Tứ thoải mái hấp thụ nhân tố bóng tối.

Sáng hôm , cô dẫn ba đứa nhỏ tiếp tục dò xét từ tầng -2 xuống tầng -4, nhưng vẫn phát hiện thêm một cây Hắc Ngân Thảo nào.

Tầng -5 và -6 thì vẫn xây xong, tạm thời thể .

Lâm Sơ lượt bật nguồn điện ở các tầng quét sạch, để ánh sáng xua tan nhân tố bóng tối còn sót .

Ngồi ánh đèn, cô bắt đầu so sánh sự khác biệt giữa giếng thang máy và khu vực trong thành ngầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-432-the-gioi-mua-axit-48.html.]

Xét về mức độ ô nhiễm nhân tố bóng tối, hai nơi tương tự . chỉ giếng thang máy xuất hiện Hắc Ngân Thảo.

Vậy rốt cuộc khác ?

Nghĩ tới đây, Lâm Sơ quyết định để Tiểu Tứ giếng thang máy một chuyến, kiểm tra xem tro đen khi Hắc Ngân Thảo héo rũ phân bố ở những vị trí nào.

Tiểu Tứ từng đó , quen đường hơn, còn vỗ vỗ Tiểu Tam vẻ tiền bối: “Tiểu Tam, với ? Bên trong vui lắm, dẫn chơi.”

Hai ngày qua, Tiểu Tam cùng Tiểu Tứ chạy khắp thành ngầm Nam Giao, nhưng lắc đầu lia lịa.

“Không , giếng thang máy hôi lắm, tự , .”

Khứu giác của Tiểu Tứ gần như bằng , dĩ nhiên hiểu.

Nó còn định khuyên thêm, nhưng Tiểu Tam lùi hẳn , kiên quyết từ chối.

Lâm Sơ bên cạnh, thì trầm ngâm.

Giếng thang máy thông gió, phân dơi tích tụ lâu ngày, mùi nặng hơn hẳn những nơi khác.

Trong khi đó, thành ngầm nhờ cửa thang chặn , dơi , nên mùi nhẹ hơn nhiều.

Xem , dơi chính là biến quan trọng ảnh hưởng đến sự tồn tại của Hắc Ngân Thảo.

Xem , thu thập Hắc Ngân Thảo, e rằng tìm đến hang ổ của bầy dơi.

Nghĩ đến đây, Lâm Sơ nhớ thời hạn mười ngày hẹn với Phương thị trưởng. Hiện tại mới trôi qua năm ngày, thành ngầm Nam Giao khôi phục gần như chỉnh.

Cô cần báo cáo một chuyến, tiện đường cũng thể ghé qua vài hang dơi đường.

thêm một đêm, xác nhận nhân tố bóng tối tan biến, Lâm Sơ mới rời .

Lúc , Tiểu Tam quấn vai cô, Tiểu Nhị phía , xách theo Tiểu Tứ ướt nhẹp.

Tiểu Tứ uể oải lẩm bẩm: “Đầu óc ngập nước meo…”

Tiểu Nhị hiếm khi tỏ vẻ ghét bỏ, xách tai nó lên: “Ai bảo em nghịch đến mức biến thành con chuột đen, còn dính đầy phân dơi, rửa .”

Hôm qua Tiểu Tứ theo lệnh Lâm Sơ giếng thang máy, vì quen đường nên chơi hăng quá, chỗ nào cũng chạm, chỗ nào cũng lật.

Kết quả chỉ mang về một tro Hắc Ngân Thảo, mà còn thu hoạch thêm ít phân dơi.

Tiểu Tam ngửi thấy la oai oái, tránh xa ngay lập tức.

Tiểu Tứ thấy bạn chê, cuống lên tìm Tiểu Nhị cầu cứu.

Thế là xách tới bồn nước, trong ngoài chà rửa ba lượt mới thả .

Nước ngấm cơ thể khiến nó nặng trịch, nhúc nhích nổi.

Tiểu Nhị sợ vắt khô bằng máy sẽ hỏng nó, chỉ đành treo lên hong gió.

hong gió thì thể khô nhanh.

Vì thế lúc , Tiểu Tứ chỉ thể xách tay, lắc lư cho khô tự nhiên.

Ra khỏi thành ngầm, bên ngoài đổ mưa.

Tiểu Nhị thở dài cảm thán: “Trời mưa thế phơi đồ khó khô lắm… giúp chủ nhân giặt đồ cũng . Tiểu Tứ, em đành chịu thêm chút nhé.”

Tiểu Tứ “meo” một tiếng, giơ tay đập lên đầu , hai giọt nước từ hốc mắt ép ngoài.

Nhìn cảnh tượng buồn , Tiểu Nhị xách nó trở nhà chứa sinh vật, Tiểu Tam cũng theo .

Còn Lâm Sơ thì khoác áo mưa chống ăn mòn, khỏi cổng lớn thành ngầm Nam Giao, khóa cửa , còn cẩn thận móc thêm một ổ khóa xích của .

Xong xuôi, cô mới về khu tạm trú.

Loading...