Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 430: Thế giới mưa axit (46)
Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:10:56
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe lời Tiểu Nhị , mặt Lâm Sơ thoáng hiện vẻ trầm ngâm.
Không lâu đó, lúc g.i.ế.c đám chuột đen ở chỗ Mẫn Nhã, Tiểu Tứ còn thể hiện sức mạnh lớn như . Xét về thời gian thì đúng là trùng khớp với lời Tiểu Nhị .
Hơn nữa, Tiểu Tứ cần ăn uống, rõ ràng giống Tiểu Tam dựa việc ăn để tăng cường thể chất.
Vậy thì khả năng, thứ khiến sức mạnh của Tiểu Tứ tăng lên chính là nhân tố bóng tối, thứ mà lũ dơi bám lấy rời.
Nghĩ đến đây, Lâm Sơ chợt nhớ bản thể của Tiểu Tứ vẫn đang trong gian của .
Bản thể … là một con mèo đen.
Xem , nhân tố bóng tối thật sự thể trở thành nguồn trợ lực cho Tiểu Tứ.
Lâm Sơ dẫn Tiểu Nhị và Tiểu Tam chờ cửa lều, tai dám lơ là dù chỉ một khắc, chăm chú lắng động tĩnh trong giếng thang máy.
Dù thể Tiểu Tứ chỉ là một con b.úp bê, âm thanh khi di chuyển khác với sinh vật bình thường, nên Lâm Sơ dễ nhận .
Âm thanh khe khẽ kéo dài hơn nửa giờ thì đột ngột dừng .
Lâm Sơ lập tức dậy, bước về phía thang máy.
Cô lên tiếng ngay, mà kiên nhẫn chờ vài giây.
“Bốp —”
Một tiếng động nhỏ vang lên, ngay đó, đèn chỉ thị phía thang máy sáng lên.
Điện thông.
“Thành công , chủ nhân! Tiểu Tứ !” Giọng Tiểu Nhị đầy phấn khích, Tiểu Tam cũng nhảy cẫng lên mấy cái vì vui mừng.
Lâm Sơ vẫn yên tại chỗ, lắng thêm một lúc. Khi thấy âm thanh quen thuộc đang ngày càng gần, khóe môi cô mới dần cong lên.
Chưa đến 15 phút , bóng dáng Tiểu Tứ xuất hiện ở khe cửa thang máy.
Nó loay hoay bò ngoài, Tiểu Tam liền vươn cành kéo nó lên.
Tiểu Tứ chạm đất lao thẳng Tiểu Tam, kéo lá nó mà kêu lên: “Meo—! Tiểu Tam bạo lực quá đó meo!”
Giọng non nớt vang lên trong gian trống trải.
Lâm Sơ: “?”
Tiểu Nhị: “??”
Tiểu Tam: “???”
Vừa … Tiểu Tứ chuyện?!
Tiểu Tứ ?!
Ba “” cùng lúc ngẩn .
Tiểu Tứ , Lâm Sơ đương nhiên mừng rỡ. Tiểu Nhị cũng ngây vì kinh ngạc. Chỉ Tiểu Tam là phản ứng chậm hơn một nhịp, đó lặng lẽ chui tọt vòng cổ của Lâm Sơ.
Tiểu Tứ bỏ rơi, mất thăng bằng ngã xuống đất, xoa m.ô.n.g một cái sang vung nắm đ.ấ.m về phía bóng lưng Tiểu Tam.
“Meo~ Tiểu Tam xa, lát nữa tính sổ với meo!”
Nói xong, nó lôi từ trong bộ quần áo rộng thùng thình tờ giấy chép mực đỏ mà Lâm Sơ đưa cho nó.
“Chủ nhân meo, cái dùng tới, trả cho chủ nhân meo~”
Lâm Sơ nhận , lắc đầu : “Em giữ . Gặp nguy hiểm mà chạy thì dùng.”
Tiểu Tứ tuy hiểu rõ công dụng cụ thể, nhưng nó thứ quý.
Trước nó thấy chủ nhân dùng xong là hỏng, hỏng sửa, từng mua thêm cái mới. Giờ trực tiếp giao cho nó một tờ, rõ ràng là cực kỳ quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-430-the-gioi-mua-axit-46.html.]
Tiểu Tứ lập tức nghiêm túc gật đầu: “Meo~ Cảm ơn chủ nhân, Tiểu Tứ nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận meo~”
Hiện tại điểm tích phân của Lâm Sơ vẫn khá dư dả. Ngoài chi phí cần cho việc nâng cấp nơi trú ẩn, cô vẫn còn đủ để chuẩn thêm vài tờ “Kim thiền thoát xác”.
Cô dự định khi trở về sẽ chuẩn cho Tiểu Nhị và Tiểu Tam mỗi đứa một tờ, phòng trường hợp nguy cấp kịp về nơi trú ẩn.
Sắp xếp xong việc, Lâm Sơ thu lều và cửa vô hạn gian, chỗ nguồn điện dự phòng, nhặt cái khóa tháo lúc , định dùng kỹ năng để lắp .
khi đặt tay lên, cô phát hiện kỹ năng “biến phế thành bảo” vẫn đang trong trạng thái hồi chiêu.
Lâm Sơ tính toán thời gian, phát hiện thời điểm hệ thống tính toán cô sử dụng kỹ năng, chính là lúc Tiểu Tứ đang sửa đường dây điện bên trong.
Nói cách khác, Tiểu Tứ hệ thống xem như thú cưng của cô, sử dụng kỹ năng trong ngày là dùng chung.
Sáu sử dụng mỗi ngày của cô, thể dùng cách phát giấy chép cho Tiểu Nhị, Tiểu Tam, Tiểu Tứ để lách luật.
May mà vẫn còn thời gian.
Chờ đến khi hồi chiêu xong, Lâm Sơ thử dùng kỹ năng một nữa, nhưng hệ thống vẫn báo thất bại.
Cô chợt nhớ , cái khóa vốn là do chính tay cô phá hỏng, nên tính là “vật hư hại tự nhiên”, thể dùng biến phế thành bảo.
Lại hạn chế thêm một , Lâm Sơ trầm mặc vài giây, lặng lẽ đặt cái khóa hỏng sang một bên.
Thôi .
Cô sửa xong lối thành ngầm, Phương thị trưởng chắc cũng đến mức so đo với cô vì một cái khóa nguồn điện dự phòng.
Tuy , để đề phòng, Lâm Sơ vẫn lấy từ gian một ổ khóa hỏng khác kích cỡ tương đương, dùng kỹ năng sửa gắn lên bên ngoài nguồn điện dự phòng, khóa cẩn thận.
Tránh trường hợp , vô tình bật nguồn điện khi cô mặt.
Xử lý xong thứ mặt đất, Lâm Sơ dẫn Tiểu Nhị và Tiểu Tứ bước thang máy.
Bảng điều khiển trong thang máy chỉ mười nút.
Dựa theo bản đồ thành ngầm Nam Giao, hiện tại bộ khu vực chỉ sáu tầng.
Bốn tầng cư trú, hai tầng việc.
Những khu chức năng khác còn quy hoạch, theo lời Phương thị trưởng thì đợi khi giải quyết xong nhu cầu sinh tồn cơ bản mới tính tiếp.
Lâm Sơ chọn tầng gần mặt đất nhất.
Màn hình hiển thị sáng lên, con bắt đầu nhảy xuống.
Cuối cùng dừng ở -75m.
Cửa thang máy mở , một luồng khí lạnh xen lẫn mùi ẩm mốc ập thẳng mặt.
Trong ánh sáng mờ nhạt, Lâm Sơ thấy sương đen tràn từ khe cửa.
Đám sương đen cô đuổi khỏi mặt đất, giờ theo thang máy tràn trong thành ngầm.
May mà độ sâu của thành ngầm đủ lớn, kẻ phá hoại nơi vẫn còn giữ chút lương tri, chỉ phá lối mặt đất, phá hỏng các tầng bên .
Cửa thang máy ở tầng -1 vẫn nguyên vẹn, để bầy dơi tràn .
Đám sương đen xử lý cũng khó, chỉ cần cấp điện cho bộ thành ngầm, bật hết đèn lên là .
Còn những góc tối mà ánh sáng chiếu tới, cô sẽ tự tay bổ sung đèn chiếu.
Tuy nhiên, nguồn điện thang máy chỉ phục vụ riêng cho thang máy. Muốn mở bộ hệ thống, cô tìm phòng tổng cấp điện của thành ngầm.
Tiểu Tứ kêu một tiếng “meo” lao ngoài.
Biết nhân tố bóng tối thể tăng cường thể chất cho Tiểu Tứ, Lâm Sơ cũng ngăn cản, chỉ dặn nó đừng quá xa.
Nhìn theo hướng Tiểu Tứ rời , Lâm Sơ định bước khỏi thang máy thì khóe mắt chợt liếc thấy một vật gì đó dựng bên ngoài cửa thang máy.
Một thứ vô cùng kỳ lạ…