Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 427: Thế giới mưa axit (43)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:09:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vài giây, giọng của hệ thống vang lên trong đầu Lâm Sơ.

[Ký chủ gọi .]

Nghe thấy âm thanh điện t.ử quen thuộc, Lâm Sơ khẽ nheo mắt, bình thản hỏi:

“Thông báo hệ thống trễ vài giây ?”

Im lặng một lát, giọng hệ thống mới vang lên nữa:

[Không ký chủ, thông báo phát bình thường.]

Lâm Sơ hỏi thêm đó là bug .

Trong lòng cô mơ hồ dâng lên một suy đoán táo bạo.

Chính suy đoán khiến ý nghĩ mới nhen nhóm trong đầu cô nhanh ch.óng bén rễ, ngừng lan rộng.

Rồi sẽ một ngày…

Lâm Sơ nghỉ ngơi trong nơi trú ẩn nửa tiếng thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cô đang ghế dài đặt ngoài sân, thấy tiếng động liền bật dậy, bước ngoài, đồng thời thu cánh cửa vô hạn gian.

Người đến là Trần Văn Hãn. Vừa thấy cô, liền tươi rói: “Chị ơi, đội trưởng Hoàng bảo em dẫn chị gặp Phương thị trưởng.”

Cách xưng hô của Trần Văn Hãn khiến Lâm Sơ thoáng khựng , nhưng thấy những xung quanh đều tỏ quen thuộc, cô cũng chỉnh .

“Đi thôi.”

Trần Văn Hãn dẫn cô băng qua khu vực hành làng, về phía cầu thang. Hai từ tầng năm xuống tầng ba.

Vừa rẽ hành lang tầng ba, Lâm Sơ lên tiếng: “Chị thế?”

Lâm Sơ ngạc nhiên ngẩng đầu lên, liền thấy một phụ nữ hơn ba mươi tuổi đang tới từ phía đối diện.

Người phụ nữ thấy giọng Trần Văn Hãn thì mỉm : “ xuống đội xây dựng. Tiểu Văn Hãn chạy việc cho thị trưởng ?”

Trần Văn Hãn gật đầu, chỉ Lâm Sơ giới thiệu: “Đây là chị Lâm Sơ, là lợi hại từ thành phố Hưng tới đó. Thị trưởng bảo em đưa chị qua.”

Người phụ nữ mỉm gật đầu với Lâm Sơ, sang Trần Văn Hãn: “Được , đừng để thị trưởng đợi lâu, hai mau .”

“Vâng ạ. Chào chị, bọn em nhé.”

Trần Văn Hãn vẫy tay, dẫn Lâm Sơ tiếp tục về phía .

Kết cấu tầng ba khác hẳn tầng năm, hai bên hành lang đều là những văn phòng khép kín.

Đi mấy bước, Trần Văn Hãn dừng , đầu với Lâm Sơ: “Chị ơi, tới , chị chờ một chút nhé.”

Nói xong, gõ cửa: “Phương thị trưởng, cháu đưa chị đến ạ.”

Chỉ vài giây , cửa mở . Một đàn ông tóc bạc trắng cửa: “Cảm ơn cháu, Tiểu Trần. Cháu về , lát nữa bác việc sẽ gọi.”

Trần Văn Hãn tươi: “Vâng ạ, Phương thị trưởng, cháu về nhé.”

Trước khi , còn đầu với Lâm Sơ: “Chị ơi, Phương thị trưởng là lắm đó.”

“Còn cần cháu ?” Phương thị trưởng giả vờ giơ tay lên, Trần Văn Hãn lập tức rụt cổ, chạy biến như làn khói.

Lâm Sơ theo lời mời bước phòng.

Bên trong chất đầy đồ đạc, nhưng sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Phương thị trưởng kéo một chiếc ghế tới: “Ngồi .”

Sau đó ông chậm rãi : “Thằng bé Tiểu Trần , chị của nó cũng là thành viên đội hộ vệ, hy sinh trong một nhiệm vụ xây tường phòng hộ cho dân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-427-the-gioi-mua-axit-43.html.]

“Từ chuyện đó, nó gặp phụ nữ nào cũng gọi là ‘chị’. Có lẽ như sẽ khiến nó cảm thấy chị gái vẫn còn sống đó.”

“Chúng cũng mặc kệ nó, coi như để nó dễ chịu hơn. Mong cô đừng để bụng.”

Trước đó Lâm Sơ từng nghĩ qua nhiều lý do vì Trần Văn Hãn gọi cô như , nhưng từng nghĩ tới nguyên nhân .

Cô khẽ sững một chút, gật đầu: “Chỉ là xưng hô thôi.”

Chủ đề nhanh ch.óng chuyện chính.

Phương thị trưởng lấy từ trong ngăn bàn mấy tờ giấy, đưa cho cô.

cô và phía thành phố Hưng chắc chắn đều thắc mắc, vì thành ngầm sụp đổ mà chúng ai kẹt thương vong.”

“Bây giờ liên lạc tiện, mấy thứ chỉ thể đưa tận tay cho cô.”

Lâm Sơ nhận lấy, phát hiện mỗi tờ giấy đều vò nhăn mở , bên là cùng một dòng chữ nguệch ngoạc:

[Nhất định rời khỏi thành ngầm tối mai, nếu sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nhớ kỹ!!]

Chỉ một tờ là vết hằn in sâu hơn, những tờ còn trông như chép .

“Những tờ là từ ?”

“Một tờ ném cổng lớn của lối thành ngầm. Những tờ còn là do đội hộ vệ nhặt khi vận chuyển vật liệu và tuần tra.”

“Hôm đó mưa, thứ ném tới, bọn họ còn tưởng tập kích. Nhặt lên xem mới là gì.”

Lâm Sơ gật đầu, gì.

Từ tình hình hiện tại, thể đây là hành động của một nhiệm vụ giả còn giữ chút lương tâm, thành nhiệm vụ nhưng gây thương vong cho cư dân bản địa.

Cô tự hỏi, nếu bản thể thuyết phục thế giới hợp tác, buộc phá hủy thành ngầm…

Có lẽ cô cũng sẽ chọn cách cảnh báo họ rút lui như thế, để đạt “đôi bên cùng lợi”.

“Chuyện sẽ tiện thể điều tra giúp ông.”

Lâm Sơ đặt xấp giấy lên bàn, kết thúc chủ đề .

Phương thị trưởng hiểu rõ điều tra việc ngày một ngày hai. Việc quan trọng nhất lúc vẫn là đuổi đám dơi chiếm cứ thành ngầm, để công trình thể tiếp tục vận hành.

“Lâm Sơ, năng lực của cô. Tiếp theo cô cần chúng gì, cứ , chúng sẽ phối hợp hết sức. dặn đội hộ vệ và đội xây dựng Nam Giao, tạm thời đều theo sự điều động của cô.”

Trước khi tới đây, Lâm Sơ tính sẵn thời gian cần dùng. Nghe , cô liền thẳng: “Trong thời gian tới, mong thị trưởng cho tạm thời tiến thành ngầm. Chỉ cần đợi xử lý xong tới tiếp nhận là .”

Vài ngày tới, cô cần dùng năng lực “biến phế thành bảo” để sửa chữa bên trong, đồng thời tiếp tục quan sát sương đen và đàn dơi. Cô quấy rầy.

Phương thị trưởng hiểu rõ những năng lực đặc biệt đều thói quen riêng, liền gật đầu đồng ý.

Hai bên nhanh ch.óng thống nhất kế hoạch sửa chữa thành ngầm Nam Giao.

Rời khỏi văn phòng thị trưởng, Lâm Sơ lối thành ngầm.

Lần khi bước , cô lấy thiết điều khiển sóng âm, mới chậm rãi đẩy cửa.

Những chiếc đèn pin mà cô để đó vẫn chiếu sáng định, đủ để soi rõ bộ gian.

một mạch tới cuối, phát hiện bất cứ dấu vết nào của nhân tố bóng tối.

Sau khi kiểm tra các đèn trong giếng thang vẫn hoạt động bình thường, cô lấy một chiếc lều, dựng ở góc khuất phía thang máy, đặt thêm một chiếc đèn pin ở phía lều.

Tiếp đó, cô chui trong, đặt thêm một chiếc đèn pin nóc lều.

Bảo đảm chiếu sáng 360 độ, góc c.h.ế.t.

Mọi thứ xong xuôi, Lâm Sơ lấy cánh cửa vô hạn.

Ngay khi bước , cô chợt nhớ một chuyện.

“Hệ thống, thấy ?”

Loading...