Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 418: Thế giới mưa axit (34)

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:31:39
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AeSWUhaKG

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một lực mạnh đẩy thẳng lưng cô. Đồng thời, vô dây leo xanh biếc từ Lâm Sơ b.ắ.n , ánh mắt trợn tròn của phụ nữ, trói c.h.ặ.t lấy cô .

Đường đao trong tay Lâm Sơ xuất hiện trong nháy mắt. Mỗi một nhát c.h.é.m đều gọn gàng, chẻ đôi những bóng đen mắt đỏ đang lao về phía cô.

Dưới ánh đao bóng loáng, còn một ảnh nhỏ nhắn linh hoạt, cầm chiếc b.úa sắt lớn, nhảy nhót khắp nơi. Hễ thấy con nào lọt lưới là nó nện thẳng đầu.

Những bóng đen to lớn hơn nó gấp mười , đập đến óc văng tung tóe.

Chỉ trong chớp mắt, căn phòng ngủ mặt chất đầy xác bóng đen.

Lúc Lâm Sơ mới rõ, những bóng đen to hơn mèo bình thường một vòng … hóa đều là chuột đen béo mập.

“Không… … cô cho chuột ăn, chúng sẽ trả chồng và con cho … chúng sẽ trả cho nữa… đúng… đúng…”

Người phụ nữ lắc đầu điên cuồng, dường như thể chấp nhận hiện thực mắt.

Giọng Tiểu Tam mang theo chút ghét bỏ vang lên trong đầu Lâm Sơ: “Chủ nhân, cô hôi quá…”

Cái thì…

Không thể phản bác.

Khứu giác của Lâm Sơ vốn nhạy bén, ngay từ lúc gặp phụ nữ cố nhịn mùi .

Bây giờ Tiểu Tam , cô chỉ thể bất đắc dĩ xoa xoa mũi.

“Tiểu Tứ, tiêm cho cô một mũi gây mê. Giải phóng Tiểu Tam .”

Còn lý do vì trực tiếp cho phụ nữ một nhát kết liễu, là bởi vì sàn phòng, Lâm Sơ thấy nhiều mảnh xương trắng xám.

Xương .

Là một pháp y học liên thông suốt bảy năm, cô quá quen thuộc với thứ . Chỉ liếc mắt thể phân biệt rõ từng bộ phận thuộc về cơ thể .

Những khúc xương sạch sẽ đến đáng sợ, gần như còn sót chút m.á.u thịt nào, thậm chí còn sạch hơn cả những bộ xương cô từng xử lý trong thế giới tang thi.

Hơn nữa…

Trong đó, ít là xương nấu chín.

Nhà của Mẫn Nhã khá rộng, diện tích gần hai trăm mét vuông.

Sau khi Lâm Sơ lục soát bộ căn nhà, gom hết xương cốt chất trong phòng khách, chất thành một đống cao hơn nửa .

Bên cạnh đó còn một đống đồ linh tinh khác, cũng cao gần bằng nửa , đều là những di vật cô lục từ khắp các góc trong nhà.

Trên cùng, nổi bật nhất chính là hai bộ đồng phục của đội hộ vệ.

Trong đống đồ còn nhiều quần áo qua sử dụng, kích cỡ đủ loại, đồ cỡ XXXL của đàn ông, đồ nữ cỡ L, cũng cả quần áo trẻ con nhỏ hơn hẳn vài size.

Rõ ràng, quần áo thuộc về nhiều khác .

Hoàn khớp với quần áo trong tủ nhà Mẫn Nhã.

Hiển nhiên, phần lớn đều là đồ của ngoài.

Ngay từ lúc bước cửa, Lâm Sơ nhận điểm bất thường từ những dấu chân hỗn loạn sàn.

Ngoài , cô còn phát hiện trong nhà Mẫn Nhã một căn phòng trẻ sơ sinh bày biện khá ấm áp.

Chỉ là… dù ấm áp đến , khi m.á.u b.ắ.n tung tóe khắp nơi, khung cảnh cũng trở nên quỷ dị.

Sắc mặt Lâm Sơ khẽ trầm xuống, đúng lúc đó, giọng Tiểu Tam vang lên: “Chủ nhân, phụ nữ hôi hám tỉnh !”

Mẫn Nhã tỉnh , theo bản năng đưa tay dụi mắt, nhưng lập tức nhận thể cử động.

cúi đầu , phát hiện bản trói c.h.ặ.t ghế ăn, hai tay trói ngoặt , hai chân cũng dây thép cố định.

Trong phòng sáng đèn dịu nhẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-418-the-gioi-mua-axit-34.html.]

Có điện ?

Mẫn Nhã còn đang ngơ ngác thì ánh mắt rơi hai đống đồ chất giữa phòng khách.

Sắc mặt cô dần trở nên đờ đẫn, cho đến khi một bóng bước tới, che khuất tầm về phía đống xương.

Mẫn Nhã chậm rãi ngẩng đầu, khi thấy bộ quần áo trẻ sơ sinh màu vàng nhạt trong tay Lâm Sơ, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Con… con …”

Chẳng mấy chốc, hai hàng nước mắt đục ngầu trượt dài gò má cao gầy.

“Bọn chúng… bọn chúng cướp con .”

Lâm Sơ theo ánh mắt cô liếc về phía đống xương: “Cô ai cướp con cô?”

“Bọn chúng… bọn súc sinh đó! Chúng cướp con ! Chúng cũng là bất đắc dĩ mới phản kháng thôi, thật sự là bất đắc dĩ…”

Mẫn Nhã lắc đầu, dáng vẻ đáng thương đến cực điểm.

ánh mắt Lâm Sơ chỉ lạnh lẽo.

“Cô bọn chúng cướp con của cô, bọn chúng ? giúp cô tìm .”

“Không còn… còn nữa… con còn, bọn chúng cũng còn…”

“Không còn là ?”

“Đều còn cả! Chuột, những con chuột đó ăn hết !” Mẫn Nhã nghiến răng, trong mắt lóe lên tia hung ác.

Lâm Sơ vẫn bình thản : “Ý cô là, hàng xóm cướp con cô, cô liền lừa họ đến nhà, đem họ cho chuột ăn?”

… đúng ! Chúng đáng đời!” Mẫn Nhã gật đầu lia lịa, nước mắt lưng tròng, dáng vẻ đáng thương điên loạn.

đối diện là Lâm Sơ.

“Cô dối.”

Mẫn Nhã sững : “ …”

“Vậy cô giải thích thế nào về quần áo đội hộ vệ trong nhà cô?” Lâm Sơ cúi , ánh mắt khóa c.h.ặ.t cô .

“Hay cô định họ cũng cướp con cô?”

Mẫn Nhã run lên, cúi đầu xuống.

Một lúc , tiếng nhỏ vang lên.

thật sự … lũ chuột đó chui lên từ cống… chúng nhốt chúng trong nhà vệ sinh… sợ lắm… đúng lúc đó hai độ hộ vệ tới, Khâm bảo họ giúp…”

ngờ họ sẽ c.h.ế.t.”

Lâm Sơ gì. Có lẽ ánh mắt lạnh lẽo ép đến sợ hãi, Mẫn Nhã run lên, nhắm mắt .

“Xin … là Khâm… sợ quá, khi họ thì khóa cửa từ bên ngoài…”

chúng thật sự nghĩ đội hộ vệ đ.á.n.h nổi lũ chuột đó…”

Lâm Sơ bật lạnh.

Mẫn Nhã mở mắt, hoang mang đôi mắt sâu thấy đáy , tim đập loạn.

“Không họ kém cỏi… là chúng ngờ chuột đáng sợ như …”

“Theo lời cô, hàng xóm và đội hộ vệ đều chuột ăn?”

Cổ họng Mẫn Nhã khẽ chuyển động, gật đầu: “… đều lũ chuột ăn hết… kể cả Khâm…”

Thấy cô vẫn cố chối, Lâm Sơ nhướng mày: “Vậy vì trong đống xương cái nấu chín?”

Loading...