Thật mấy ngày nay, Lâm Sơ vẫn thường xuyên thấy những đội viên hộ vệ ăn mặc tương tự như .
Phòng của bọn họ ngay cạnh phòng cô và Phùng Soái, mỗi ngày mở cửa , thỉnh thoảng đều thể thấy một hai như thế ngang qua cửa.
Cô , đó đều là những đội viên mưa axit thương. Trên họ nhiều vết thương do axit ăn mòn.
Chỉ là những vết thương đầu và mặt quá ảnh hưởng đến dung mạo, cho nên họ đều dùng khẩu trang và mũ trùm để che .
Giờ đây, Dương Nghiêu cũng trở thành một trong họ.
Điều khiến cô khỏi nhớ , hôm họ trở về, khi Phùng Kinh Vĩ bước phòng họp, theo phía ông còn là Dương Nghiêu nữa.
Có lẽ chính quãng đường từ trực thăng xuống đến tòa nhà khiến thương nặng như .
Lâm Sơ và Phùng Soái theo Đường Dữ Thanh lên thẳng tầng tám, đến văn phòng của Phùng Kinh Luân.
Phùng Kinh Luân lưng về phía họ, một tủ sách.
Xuyên qua ánh đèn mờ, Lâm Sơ thấy tủ sách đặt vài khung ảnh. Cô theo bản năng liếc sang vị trí vốn đặt ảnh bàn việc của ông .
Ban đầu ở đó năm sáu khung, khi cô mượn hai cái, đáng lẽ vẫn còn ba bốn cái, nhưng lúc , vị trí đó trống trơn.
Khóe môi Lâm Sơ khẽ giật một cái, gần như thể nhận .
Cô vốn còn định lát nữa tìm cơ hội trả mấy khung ảnh .
Đường Dữ Thanh dẫn tới xong thì giống như đây, vẫn trong phòng.
Đang lúc cô định khép cửa , thì Phùng Kinh Luân vẫn luôn lưng về phía họ bỗng lên tiếng: “Tiểu Đường, cô ngoài . chút việc riêng với Tiểu Lâm và Tiểu Phùng.”
Đường Dữ Thanh là đội trưởng đội hộ vệ trực thuộc Phùng Kinh Luân, liền vô thức nhíu mày: “Thị trưởng, chuyện …”
“Yên tâm ,” Phùng Kinh Luân , “Tiểu Lâm và Tiểu Phùng đều là công thần của chúng . Nếu họ thật sự gì , thì cô ở đây cũng cản nổi . Đi .”
Lời như chạm trúng suy nghĩ trong lòng Đường Dữ Thanh. Cô do dự một chút gật đầu: “Vâng, thị trưởng. chờ ở cầu thang, việc ngài cứ gọi.”
Phùng Kinh Luân phản đối, đợi cô khép cửa , lúc mới về phía Lâm Sơ và Phùng Soái.
“Hai , đừng nữa.”
Lần ông để họ bàn việc, mà dẫn hai sang khu tiếp khách bên cạnh.
Trên bàn đặt sẵn hai phần bánh ngọt, Phùng Kinh Luân chia cho mỗi một phần.
“Đây là hàng tồn kho hiếm của bộ phận vật tư, hai nếm thử .”
Thái độ của ông vô cùng ôn hòa, khác với vẻ lạnh nhạt khi từ chối gặp Lâm Sơ mấy ngày .
Phùng Soái và Lâm Sơ đều thiếu ăn thiếu mặc, thấy bánh ngọt cũng phản ứng gì đặc biệt.
Phùng Kinh Luân dường như cũng nhận điều đó, lúng túng ho khan một tiếng, nhất thời mở lời thế nào.
“Lão Phùng, ông gọi bọn tới chắc chỉ để ăn bánh nhỉ?”
Phùng Soái nhịn mở miệng: “Ông rốt cuộc định thực hiện thỏa thuận , thẳng một câu cho xong . Mấy ngày nay nếu Lâm Sơ bảo nhẫn nhịn, ngày nào cũng tới gõ cửa văn phòng ông tám trăm đấy. , nhiều kiên nhẫn như cô .”
“Chuyện thực hiện thỏa thuận…” Phùng Kinh Luân hít sâu một , ánh mắt rơi xuống hai miếng bánh bàn, chút thất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-410-the-gioi-mua-axit-26.html.]
“ và trai vẫn đang cân nhắc.”
“Còn cân nhắc?” Phùng Soái nhíu mày, “Vậy ông gọi chúng tới gì?”
Sắc mặt Phùng Kinh Luân phần khó xử. Lâm Sơ từ đầu đến cuối gì, chỉ nhướng mày.
Vị thị trưởng thường ngày hô phong hoán vũ , hiếm khi lộ biểu cảm như .
“Tiểu Lâm, Tiểu Phùng.” Phùng Kinh Luân như hạ quyết tâm, ngẩng đầu họ.
“Có vài lời, thẳng.”
“Bên các … tin tức về những mất tích trong thế giới của chúng ?”
Lâm Sơ vẫn giữ nguyên sắc mặt, nhưng Phùng Soái thì bật một tiếng đầy kinh ngạc.
“Không chứ? Lão Phùng, cái … cái ông thật ? Ông là thị trưởng thành phố lớn nhất, còn là em trai Phùng Kinh Vĩ, ngay cả ông mà cũng ?”
Cũng trách Phùng Soái phản ứng lớn như .
Trong nhận thức của , ở hầu hết các thế giới nhiệm vụ, bất kể độ khó cao thấp, tầng lớp lãnh đạo cao nhất đều nắm một phần tin tức về hệ thống.
Cho dù đạt hợp tác, thì việc hệ thống kéo từ thế giới bản địa tận thế, giới lãnh đạo cũng đều .
Ở những thế giới từng qua, các chính phủ đều chủ động cử quân nhân hoặc nhân tài ưu tú tiến , đó mới đến tội phạm, tội phạm, hoặc những đối tượng chọn ngẫu nhiên.
Dù mỗi thế giới khác đôi chút, nhưng khác biệt đến mức ngay cả tầng lớp lãnh đạo cũng gì, thì thật sự quá hiếm.
Phùng Kinh Luân phản ứng của Phùng Soái sững , xua tay: “Tiểu Phùng, lẽ hiểu lầm ý . Ý là… khi họ mất tích, các họ ?”
Phùng Soái vẫn cau mày: “Không chứ… chuyện đó ông cũng ? Ông là thị trưởng mà, còn là em trai của…”
Lần kịp để hết, Lâm Sơ đưa tay kéo nhẹ tay áo , hiệu im lặng.
Phùng Kinh Luân câu cho ngẩn : “Chẳng lẽ… chỉ vì phận của , thì đương nhiên những chuyện đó ?”
Ông nhíu mày, cố gắng lục trí nhớ, như thể đang tự hỏi bỏ sót điều gì .
Lâm Sơ lúc mới lên tiếng: “Không .”
Thấy Phùng Kinh Luân sang, cô tiếp tục: “Những chuyện cứ phận là sẽ tự động .”
“Vậy tại Tiểu Phùng …”
Ánh mắt Lâm Sơ trong khoảnh khắc như xuyên thấu lòng :
“Bởi vì trong hầu hết những thế giới mà từng trải qua, những phận tương đương ông… đều .”
“Cho nên mới cho rằng ông cũng nên .”
“Hầu hết… các thế giới…”
Phùng Kinh Luân lẩm bẩm lặp , vẻ nghi hoặc trong mắt càng sâu.
Một lúc , ông dường như miễn cưỡng chấp nhận khái niệm “hầu hết thế giới”, hỏi tiếp: “Vậy tại … thế giới của chúng ?”
“Bởi vì công nghệ của các ông quá phát triển.”