Ngay khi Phùng Kinh Luân còn đang im lặng, phía bỗng vang lên tiếng bước chân.
“Phùng thị trưởng, ngài tìm ?”
Giọng quen thuộc vang lên, Lâm Sơ nghiêng đầu qua, quả nhiên thấy Đường Dữ Thanh đang tới từ phía tòa nhà.
Sắc mặt Phùng Kinh Luân lập tức trở nên nghiêm nghị: “Tiểu Đường, là cô cho Lâm Sơ chúng ở đây ?”
Lúc ông mới nhớ , đó vì lo bản thuyết phục Phùng Kinh Vĩ, ông chuẩn hai phương án.
Một là tự mặt ngăn cản, hai là cho gọi đội trưởng đội hộ vệ hai Đường Dữ Thanh tới. Nếu thật sự ngăn , thì để cô dẫn đội hộ vệ cùng Phùng Kinh Vĩ.
Với thủ của Đường Dữ Thanh, cô cùng, ông cũng yên tâm hơn.
Đường Dữ Thanh cũng rõ vì Lâm Sơ xuất hiện ở đây. Lúc nãy khi thấy cô bên cạnh, cô cũng giật ít.
“Phùng thị trưởng, ngài cho gọi tới, liền đến ngay. Trong thời gian đó, hề tiếp xúc với bất kỳ ai khác.”
Cô thẳng , bình tĩnh đáp sự chất vấn của Phùng Kinh Luân.
Phùng Kinh Luân vẫn còn do dự. Phùng Kinh Vĩ bên cạnh liền hỏi: “Em với Tiểu Đường chuyện định đến căn cứ ngầm thành phố Tây ?”
Phùng Kinh Luân sững .
Ông chợt nhớ , căn bản với Đường Dữ Thanh lý do gọi cô đến.
Nếu tin tức họ ở đây do Đường Dữ Thanh tiết lộ, chuyện Phùng Kinh Vĩ đến căn cứ ngầm thành phố Tây là do ai cho Lâm Sơ ?
Chẳng lẽ… đúng như cô , cô thật sự nguồn tin khác?
Ánh mắt Phùng Kinh Luân về phía Lâm Sơ dần trở nên phức tạp.
Phùng Kinh Vĩ cũng như nghĩ tới điều gì đó, xoa xoa giữa mày, giọng phần mệt mỏi, vỗ vai em trai: “Thành phố Hưng còn cần em trấn giữ. Để Tiểu Đường và vị… Lâm…”
“Lâm Sơ.” Cô chủ động nhắc.
“, để Tiểu Đường và Lâm Sơ cùng .”
Phùng Kinh Vĩ nhanh ch.óng đưa quyết định.
Ông , Lâm Sơ thể lặng lẽ tiếp cận gần đến mà ai phát hiện , thì thực lực tuyệt đối thấp.
Hơn nữa, lúc nãy Phùng Kinh Luân chỉ nghi ngờ nguồn tin của cô, chứ hề nghi ngờ năng lực, điều đó đủ lên nhiều thứ.
“Anh, em…”
Phùng Kinh Luân còn gì đó, thì Phùng Soái phía đột nhiên chen :
“ , mấy lằng nhằng thế gì? Cứ để họ sớm về sớm xong ? Ông cứ yên tâm ở thành phố Hưng là .”
Phùng Kinh Luân đầu, sắc mặt khó chịu: “Cậu là ai? Từ chui ? Chuyện của chúng liên quan gì đến ? Cút xa chút, nếu đừng trách s.ú.n.g của đội hộ vệ mắt.”
Lời dứt, nòng s.ú.n.g của mấy lập tức chĩa về phía Phùng Soái.
“Ồ, sợ ông chắc?” Phùng Soái khẩy, “Nói cho ông , cái mạng nhỏ của ông còn nhờ đấy.”
Sắc mặt Phùng Kinh Luân càng trầm xuống.
Lâm Sơ chút bất lực liếc Phùng Soái một cái: “Cậu tới nhiệm vụ, tới phản diện.”
Cô sang Phùng Kinh Vĩ: “ , tự lo chuyện với Phùng thị trưởng .”
Nói xong, cô liền xoay về phía trực thăng.
Phùng Kinh Vĩ cũng bước theo.
Lâm Sơ và Đường Dữ Thanh lượt lên máy bay.
Một đàn ông mặt lạnh bước lên theo .
Phùng Kinh Vĩ xuống ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, trông chút mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-401-the-gioi-mua-axit-17.html.]
Đường Dữ Thanh gật đầu với giới thiệu: “Anh là đội trưởng đội hộ vệ một, Dương Nghiêu.”
Dương Nghiêu khẽ gật đầu với Lâm Sơ, đó thêm gì, tới cạnh Phùng Kinh Vĩ.
“Khoảng một tiếng nữa là tới. Ngài nghỉ ngơi .”
Trực thăng cất cánh.
Lâm Sơ phía Phùng Kinh Vĩ, Đường Dữ Thanh bên cạnh cô.
Phùng Kinh Vĩ cần nghỉ ngơi, Dương Nghiêu và Đường Dữ Thanh đều lên tiếng quấy rầy, Lâm Sơ càng thích chuyện.
Trong khoang chỉ còn tiếng cánh quạt gầm rú đều đều.
Mọi thứ tưởng như thuận lợi, cho đến khi phi công hốt hoảng hét lên: “Hình như thứ gì đó đang bay về phía chúng !”
Lâm Sơ dậy về phía cửa khoang.
“Mở cửa.”
Phi công trợn to mắt: “Cô điên ? Là sinh vật bóng tối đấy!”
“Chính vì mới giải quyết chúng khi gần. Mở cửa.”
Giọng cô lạnh lùng, cho phản bác.
Đường Dữ Thanh và Dương Nghiêu cũng ngoài cửa sổ, một đàn quạ khổng lồ đang lao tới, đôi mắt phát ánh sáng xanh lét.
“Tăng độ cao lên!” Dương Nghiêu quát.
Phi công lập tức theo.
Đường Dữ Thanh cau mày: “Chỉ né tránh cách, chúng sẽ gọi thêm đồng loại. Càng kéo dài càng nguy hiểm.”
“Muốn phản kích cũng đủ hỏa lực.” Dương Nghiêu sang bên khoang.
Lúc mới phát hiện, phía bên cũng một đàn dơi đang bay tới.
Ngay lúc còn đang do dự, một luồng gió mạnh ập . Lâm Sơ mở cửa khoang.
“Cô…”
Chưa kịp hết, cô rút một khẩu s.ú.n.g xung kích từ ghế, nhắm thẳng đàn quạ phía , bóp cò.
Dương Nghiêu sững , hề nhớ ghế đặt khẩu s.ú.n.g .
Quét sạch đàn quạ, Lâm Sơ đầu Đường Dữ Thanh: “Bên xử lý. Bên giao cho cô, chứ?”
“Không vấn đề.” Đường Dữ Thanh lập tức chuyển sang phía đối diện.
Tiếng s.ú.n.g vang rền trong khoang.
Dương Nghiêu cũng nhanh ch.óng tham chiến, phối hợp với Đường Dữ Thanh ngăn đàn dơi đang áp sát.
Phùng Kinh Vĩ yên ghế, hai tay siết c.h.ặ.t, cảnh tượng mắt. Một bên là Lâm Sơ gần như thong dong đối phó kẻ địch, bên là hai đội viên phối hợp vẫn chật vật cầm cự.
Đây… chính là chênh lệch thực lực ?
Lâm Sơ quen chiến đấu với sinh vật bay cùng Tiểu Tam, hiện tại chiếm ưu thế độ cao, nên xử lý càng nhẹ nhàng hơn.
Khi dọn sạch phía , cô liếc sang bên , thấy một con dơi lọt lưới, lao qua khe hở phòng tuyến, nhằm thẳng khoang máy bay.
Dương Nghiêu phát hiện , nghiến răng định dùng chặn , thì phía vang lên giọng lạnh lùng: “Đừng động.”
“Đoàng!”
Viên đạn xé gió lướt qua tai , xuyên thẳng con dơi.
Xác nó rơi thẳng xuống trung.
Dương Nghiêu còn kịp hồn, kéo lùi một bước.
“Chỗ để . Bên dọn sạch , qua đó trông chừng .”