Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 395: Thế giới mưa axit (11)
Cập nhật lúc: 2025-12-29 01:27:58
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có chiếc nhà xe di động tự lái chống ăn mòn, Lâm Sơ xem như giải phóng .
Cô dứt khoát điều chỉnh lộ trình, chọn bộ tuyến cao tốc, xuyên qua thành phố.
Ưu điểm của việc giao quyền cho hệ thống tự lái chính là chỉ cần nhập điểm đến và tuyến đường, xe sẽ tự động vận hành suốt ngày đêm, cần nghỉ ngơi, cũng chẳng tồn tại vấn đề mệt mỏi khi lái xe.
Lâm Sơ thiết lập tốc độ chạy ở mức 25km/h, đó sinh hoạt theo nhịp sinh học của bản . Ban ngày, cô lấy một lon dinh dưỡng của thế giới thực vật uống, uống dọn dẹp gian.
Ban đêm thì để Tiểu Nhị, Tiểu Tam và Tiểu Tứ, ba nhóc cần ngủ, luân phiên canh chừng tình hình bên ngoài, còn cô ngủ ở khoang để hồi phục thể lực.
Nếu gặp đàn quạ bầy dơi đ.á.n.h tìm tới gây sự, cô sẽ dừng xe, dẫn Tiểu Tam ngoài săn.
Có màn đêm che chắn, cô cũng cần giấu giếm quá nhiều như ở những thế giới khác.
Đến khi tiến gần thành phố Hưng, Lâm Sơ mới giật nhận , thế giới mưa axit và cực đêm , hóa là thế giới thoải mái nhất mà cô từng trải qua.
Ở đây, cô áp lực tích phân đè nặng, cũng còn vội vã chạy đua với thời gian. Sau khi nhà xe di động chống ăn mòn, cả hành trình gần như trở nên nhàn nhã.
Tất cả những điều đều nhờ tham gia giải đấu tinh , dùng kỹ năng trị liệu đổi lấy đạo cụ may mắn, kiếm ít tích phân, từ đó vận mệnh dường như cũng đổi theo.
Quả nhiên, dù ở , tiền và vận may đều thể đổi cuộc đời.
Khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn ba ngày hai giờ, Lâm Sơ cuối cùng cũng tiến đến khu vực gần thành phố Hưng.
Cách cổng thành mười cây , cô dừng xe. Trước khi xuống, Tiểu Nhị, Tiểu Tam và Tiểu Tứ đều tự giác chui nhà chứa sinh vật, còn nhà xe di động thì cô thu gian.
Những chiếc xe cô nhặt dọc đường đó, vì khả năng chống ăn mòn, đều cô dùng đến khi hỏng hẳn bỏ ven đường, để mưa axit tự xử lý.
Hiện tại trong gian của cô chỉ còn : một chiếc xe địa hình chống axit, một nhà xe di động cũ ban đầu, một nhà xe di động tự lái chống ăn mòn mới thu , và một chiếc “xe điện mini” từng ép bẹp từ .
Mưa axit rơi liên tục mấy ngày liền, đến năm tiếng mới tạnh hẳn.
Lâm Sơ mặc hai lớp áo mưa bên trong, khoác thêm áo gió dài bên ngoài mới lên đường.
Khác với nhiệm vụ cứu Giang Hiển ở thế giới thực vật , thành phố Hưng là một đô thị cực lớn.
Nhìn bản đồ, thể thấy đây từng là một trung tâm phồn hoa bậc nhất của khu vực Hoa Hạ trong thế giới mưa axit.
Theo lẽ thường, những thành phố như ở giai đoạn đầu t.h.ả.m họa hẳn tốc độ phản ứng nhanh hơn nhiều nơi khác.
Mục tiêu nhiệm vụ của cô là Phùng Kinh Vĩ.
Ở một thành phố như , tình hình của đó đáng lẽ hơn Giang Hiển nhiều.
Hệ thống để cô tìm Phùng Kinh Vĩ… chẳng lẽ để cứu ?
Lâm Sơ suy nghĩ, thì bỗng thấy tiếng bước chân vọng đến từ xa.
Âm thanh truyền từ một cây phía .
Cô mượn những chiếc xe phế bỏ ven đường vật che chắn, lặng lẽ tiến về phía tiếng động.
Hướng di chuyển của nhóm trùng với hướng của cô. Vì gây chú ý, Lâm Sơ cố tình chậm , khiến cách giữa hai bên ngày càng xa.
Thấy họ ảnh hưởng đến , cô vốn định tiếp tục thành, nhưng cuộc trò chuyện lọt tai khiến cô dừng bước.
“Con báo đen rốt cuộc trốn … Nếu hôm nay Thủy cũng ở đây thì , chắc chắn tìm hang ổ của nó.”
“Anh quá chủ quan, giờ còn đang giường. Phùng thị trưởng dặn , mạng chỉ một, việc cẩn thận. Mọi tập trung chú ý cho .”
Người phụ nữ nhỏ, nhưng giọng điệu mang theo uy thế tự nhiên, giận mà uy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-395-the-gioi-mua-axit-11.html.]
Cả đội lập tức im lặng.
Phùng thị trưởng?
Họ Phùng phổ biến. Trùng hợp đến , là một vị thị trưởng họ Phùng?
Vậy … chính là Phùng Kinh Vĩ?
Ngay khi Lâm Sơ còn đang suy nghĩ, phía vang lên tiếng giao chiến.
Tiếng s.ú.n.g, tiếng nước b.ắ.n tung tóe hòa .
Cô do dự giây lát quyết định tiến gần.
Cùng lắm thì đoán sai, đầu thành tìm .
thành phố Hưng rộng như , dễ may mắn như thế giới thực vật, gặp nhà của mục tiêu.
Nếu “Phùng thị trưởng” trong miệng bọn họ thật sự là Phùng Kinh Vĩ, thì cô đúng là trúng mánh lớn.
Dọc đường đến đây, Lâm Sơ từng gặp báo đen. Giờ tận mắt thấy, mới khỏi thầm tặc lưỡi.
Con báo đen còn lớn hơn cả hổ Đông Bắc, hình thon dài, động tác cực nhanh. Năm vây công mà vẫn áp chế nổi, trái còn nó dắt chạy vòng vòng.
“Mộc Đầu, cẩn thận!”
Có gầm lên, giơ s.ú.n.g định dùng hỏa lực áp chế.
báo đen vốn nổi tiếng nhanh nhẹn, khi biến dị càng khủng khiếp. Lời nhắc dứt, móng vuốt của nó quét tới.
Mộc Đầu vội xoay né tránh, nhưng vẫn quật trúng vai, cả bay ngược ngoài hơn ba mét.
Con báo phá vòng vây, mắt thấy sắp tẩu thoát thành công, thì một bóng đen bất ngờ từ trong bóng tối lao .
Một cú đá mạnh nện thẳng xuống đầu nó, ép nó úp sấp xuống đất.
Thanh Đường đao lóe lên, đ.â.m thẳng tim con thú.
“Gào——”
Tiếng gầm cam lòng nghẹn trong cổ họng.
Lâm Sơ rút đao, ngẩng đầu lên, đối diện với những ánh mắt đầy cảnh giác.
“Cảm ơn.”
Dù vẫn đề phòng, phụ nữ dẫn đầu vẫn chủ động lời cảm ơn, nhưng cơ thể hề thả lỏng.
Những khác thấy cô động, cũng ai dám manh động. Chỉ gần Mộc Đầu nhất vội chạy tới đỡ dậy.
Lâm Sơ mỉm thiện: “Đừng căng thẳng, chỉ ngang qua, thấy gặp nguy hiểm nên tiện tay giúp một chút.”
Cô dùng mảnh vải lau sạch m.á.u đao, tra vỏ lưng.
Thấy v.ũ k.h.í thu , sắc mặt mấy mới dịu phần nào.
Người phụ nữ dẫn đầu hạ s.ú.n.g, bước lên một bước, chìa tay : “Đường Dữ Thanh, đội trưởng đội hộ vệ 2 thành phố Hưng.”
Lâm Sơ cũng đưa tay bắt lấy: “Lâm Sơ, đến từ thành phố Thường.”
Thành phố Thường là đô thị gần thành phố Hưng nhất về phía nam, cô từng thấy bản đồ nên thuận miệng dùng luôn.
Đường Dữ Thanh gật đầu: “Khó trách… còn ở thành phố Hưng từng gặp cô, cũng nhắc tới.”