Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 393: Thế giới mưa axit (9)

Cập nhật lúc: 2025-12-29 01:26:58
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50SV8KzQL2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Sơ bỗng cảm thấy may mắn vì nơi là thế giới cực đêm.

Có thể tự do di chuyển trong mưa axit mà ảnh hưởng, ở một thế giới như thế , đó hẳn là điều cực kỳ hiếm thấy. Nếu cực đêm, chỉ cần những sống sót liếc ngoài cửa sổ, là thể thấy cô đang giữa cơn mưa mà vẫn bình yên vô sự.

lúc , cô cảm nhận bất kỳ ánh mắt nào đang dõi theo .

Phần lớn những ngôi nhà còn ở đều dùng kim loại đặc biệt bịt kín cửa sổ, để lộ dù chỉ một khe hở.

Ban đầu Lâm Sơ cho rằng họ để chống mưa axit, nhưng mùi lông vũ tanh hôi lơ lửng trong khí khiến cô nhanh ch.óng nhận , thứ mà những sống sót đề phòng, e rằng chỉ mưa axit.

Ngay khi Lâm Sơ sắp rời khỏi địa phận thành phố An Hà, cô mơ hồ thấy tiếng vỗ cánh từ xa vọng , tiếp đó là âm thanh va chạm nặng nề giữa vật cứng và kim loại.

Sắc mặt cô trầm xuống, lập tức chui một tòa nhà gần đó gia cố, chạy thẳng lên sân thượng, lấy ống nhòm quan sát theo hướng phát tiếng động.

Tìm kiếm một lúc, cô mới thấy cách năm cây , bên ngoài một khu dân cư cao chừng mười tầng, những đốm sáng xanh lục lập lòe trong bóng tối.

Với thị lực ban đêm hiện tại, cô vẫn chằm chằm vài giây mới dần nhận đó là thứ gì.

Đó là… một đàn quạ.

Toàn chúng đen kịt, chỉ đôi mắt phát ánh sáng xanh nhạt mờ mờ.

Kích thước của chúng cũng lớn hơn quạ bình thường nhiều, ít nhất gấp đôi.

Mỗi chúng vỗ cánh, mùi lông thối tanh tưởi trong khí càng trở nên nồng nặc.

Mưa axit vẫn dứt, nhưng đàn quạ dường như ảnh hưởng, tự do bay lượn trong màn mưa ăn mòn .

Chúng liên tục lao lớp chắn kim loại mặt, tiếng va đập ch.ói tai vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch.

Quan sát kỹ, Lâm Sơ phát hiện nhiều tấm chắn kim loại ở tầng cao đều những vết lõm lớn nhỏ khác , rõ ràng là dấu vết do chim tấn công để .

Đàn quạ đang tấn công lúc , thể chính là thủ phạm tạo những vết tích đó.

Còn những căn hộ bịt kín bằng kim loại… cửa sổ sớm vỡ nát, khung còn vương đầy lông vũ khô quắt. Rõ ràng lũ quạ từng xông cướp bóc ít .

Lâm Sơ thấy trong các tòa nhà xung quanh vang lên những bước chân bồn chồn, như đang qua trong căn phòng chật hẹp.

Trong bóng tối bao trùm, bên ngoài ẩn chứa nguy hiểm khôn lường, cảm giác bất an đủ khiến bất kỳ ai cũng khó mà bình tĩnh.

Đàn quạ hoành hành trong thành phố suốt hơn một tiếng đồng hồ.

Trong thời gian đó, chúng ngừng bay vòng, tìm kiếm những cửa sổ thể phá vỡ, xâm nhập và cướp bóc.

“Bố ơi… lũ quạ sắp ăn thịt chúng ?”

Cô bé với đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi ghé sát tai bố, sợ quạ thấy, giấu nỗi hoảng loạn.

Người đàn ông khổ, vẫn đưa tay xoa nhẹ đầu con gái: “Tiểu Mãn đừng sợ, cửa sổ nhà gia cố, chắc chắn.”

… cửa sổ nhà em Tiểu Duệ hàng xóm cũng gia cố mà.” Cô bé vẫn rời mắt khỏi cửa sổ.

“Lúc đó còn khoe với con nữa…”

Ngọn nến trong phòng tắt từ khi lũ quạ bắt đầu tấn công. Bây giờ cả căn phòng chìm trong bóng tối, giơ tay cũng thấy rõ năm ngón.

Người đàn ông , ánh mắt chợt tối .

. Lão Lưu, hàng xóm già mới con, cưng chiều thằng bé như bảo bối. Thằng nhóc thường khoe khoang với Tiểu Mãn đủ thứ.

Khi mưa axit xuất hiện, chính Lão Lưu là đầu tiên trong tòa nhà mua loại vật liệu gian . Khi tai họa còn bộc lộ, chẳng ai ngờ chuyện sẽ thành thế .

Người bán cung cấp dịch vụ lắp đặt, nhưng phí đắt đến khó chấp nhận. Lão Lưu tiếc tiền, liền tự lắp đặt.

Ban đầu chỉ nghĩ dùng để chắn mưa nên ông chỉ dùng dụng cụ thường ngày cố định tạm bợ lên tường ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-393-the-gioi-mua-axit-9.html.]

Ai ngờ đó thời gian ban ngày càng lúc càng ngắn, cuối cùng chẳng còn ban ngày nữa, cứ như thể mặt trời vứt bỏ hành tinh .

Rồi lũ quạ ăn thịt xuất hiện, điên cuồng đ.â.m vỡ những cửa sổ gia cố chắc chắn, xông cướp bóc.

Nhà Lão Lưu, vì lắp đặt đủ vững chắc, hơn một tháng đàn quạ để mắt tới. Cả gia đình ba , ai sống sót.

“Cửa sổ nhà em Tiểu Duệ là chú Lưu tự lắp nên chắc . Nhà khác mà, con đừng sợ.”

, nhưng đàn ông vẫn siết c.h.ặ.t con gái lòng.

Bởi ông thấy, lớp vật liệu gian ngoài cửa sổ, xuất hiện một lỗ thủng nhỏ.

Đám quạ ăn thịt trong bóng đêm , thể bỏ qua cơ hội như .

Chắc chắn chắc, chỉ cần chúng còn sống, dù hôm nay rời , vài ngày cũng sẽ .

Không bao giờ chấm dứt.

Trừ khi…

Trừ khi bên chịu tay, đưa họ rời khỏi nơi .

Nếu , sớm muộn gì họ cũng sẽ giống như nhà hàng xóm, trở thành mồi cho lũ quạ.

Ông còn thể chờ đến ngày cứu viện ?

Nghĩ tới đây, đàn ông ôm c.h.ặ.t vợ con trong lòng, ba dựa sát , lặng lẽ chờ đợi tai họa kế tiếp.

Đột nhiên, một cái mỏ nhọn đ.â.m mạnh lỗ thủng lớp vật liệu, chỉ thiếu chút nữa là xuyên qua.

ngay đó, cái mỏ rút .

Tiếng mổ dồn dập bỗng chốc biến mất, tiếng vỗ cánh cũng dần xa. Đàn quạ dường như bay về phía đông thành phố.

Người vợ mặt tái nhợt ngẩng đầu khỏi lòng chồng: “Đi ?”

Người đàn ông lắc đầu: “Chưa chắc. Có thể là lừa . Em đừng cử động, lũ đó dễ bỏ cuộc .”

, trong lòng ông vẫn le lói một tia hy vọng.

lúc , cô con gái bỗng giãy khỏi vòng tay ông, chạy về phía cửa sổ.

“Tiểu Mãn!”

Người đàn ông hoảng hốt lao tới, kéo con , giọng vô thức cao lên.

“Suỵt! bố nhỏ tiếng thôi.”

Cô bé bịt miệng ông, thì thầm: “Bố nhỏ thôi, kẻo gọi chúng .”

Người đàn ông sững .

Quạ… thật sự ?

Ông chậm rãi tiến gần cửa sổ, quả nhiên cảm nhận mùi lông vũ ngoài nhạt nhiều.

Trên mặt ông thoáng hiện vẻ mừng rỡ, nhanh ch.óng chuyển thành bất lực.

Hôm nay chúng rút thì ?

Không ai bảo vệ họ, sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t mỏ quạ.

Người vợ khẽ đặt tay lên vai ông, thì thầm an ủi: “Trước mắt vá lỗ hổng .”

Cùng lúc đó, ở rìa thành phố An Hà, một bóng đen lặng lẽ bay về hướng đường cao tốc phía đông.

Phía cô, đàn quạ đen đặc như mực che kín bầu trời, che khuất cả vầng trăng mờ nhạt duy nhất còn sót trong đêm tối.

Loading...