Lý Diên lấy hết can đảm bước đến bên Lâm Sơ, lúc cô mở miệng .
, vì gần hơn, mới phát hiện , hóa Lâm Sơ đang gọi điện thoại.
Hắn vỗ n.g.ự.c thở phào: “Lâm Sơ, ai từng cô dọa lắm ?”
Lâm Sơ liếc một cái, dùng cằm chỉ về bể formaldehyde bên cạnh: “Trong đó chắc chắn chỉ hai t.h.i t.h.ể, mau việc .”
Vừa lúc vớt cái đầu lên, cô tranh thủ quan sát bên trong bể. Những mảnh vụn lẫn lộn chính là t.h.i t.h.ể của các thí sinh từng la liệt ngoài hành lang đó.
Giờ tất cả đều gom chung đây. Trong bể ít cái đầu, chỉ liếc sơ qua, Lâm Sơ nhận một cái từng là đồng đội của .
Bên trong trộn lẫn mảnh t.h.i t.h.ể của nhiều . Muốn phân loại ghép chỉnh là chuyện cực kỳ tốn thời gian và tinh lực.
Bảy tiếng đồng hồ, thành việc sửa chữa t.h.i t.h.ể và hỏa táng bảy , đó là một nhiệm vụ vô cùng gian nan.
Lý Diên động tác thuần thục của Lâm Sơ mà ngẩn , cũng đáp một tiếng, tiến gần bể, cúi trong.
“Trời ơi…”
“Cái mà bảo mỗi sửa một xác? còn tưởng chỉ cần khâu là xong, ai dè… cái khó quá !”
Miệng thì than thở, nhưng tay chậm chút nào. Rất nhanh đeo găng vô trùng, giống như Lâm Sơ, cúi xuống vớt lên một cái đầu.
“Cảm giác như đem hơn chục bộ tranh ghép trộn lẫn bắt mỗi ghép một bức . Trời ạ, chỉ riêng việc thôi cũng đủ ngốn của ít nhất năm tiếng.”
Lâm Sơ đáp, nhưng trong lòng sai.
Dù cô kinh nghiệm, loại công việc tinh vi thế cũng mất mấy tiếng đồng hồ.
Bên , Cận Mặc và những khác đang trao đổi nhiệm vụ qua điện thoại.
Nhiệm vụ của Cận Mặc là áp giải một tên tội phạm từ nơi cách đây bảy mươi cây về nhà giam, đồng thời thẩm vấn bảy phạm nhân trong trại giam mới rời .
Nhiệm vụ của Lưu Siêu Nam là theo xe buýt chạy đủ bảy vòng, trừ khi phục vụ đủ bảy trăm hành khách thì mới xuống xe.
Còn Dương Kiến Mộc thì liên tục giao bảy mươi phần đồ ăn.
Những nhiệm vụ gần như chẳng liên quan gì đến .
“Người cùng xe với là Sylvie đội Xanh, cô cũng đang gọi cho đồng đội.”
“À đúng , em nhớ của Mặc là 7. Vòng ác mộng chắc chắn bắt đầu từ 7. Anh Mặc, thử nghĩ xem ác mộng của là gì . Em thì… ợ~ ăn no quá .”
Thực cần Thành Hạo nhắc, từ khi bước vòng ác mộng thứ bảy, Cận Mặc bắt đầu suy nghĩ.
“Thật mỗi vòng đều liên quan đến thứ tự của chơi trong vòng đó. Không 7 của các đội khác còn sống . Nếu còn, thể liên lạc thử, xem moi chút manh mối nào .”
Trong micro truyền đến tiếng gió rít của Dương Kiến Mộc.
“Dennis cũng là 7.”
Cận Mặc cái tên , khí lập tức trầm xuống.
Dennis hiện giờ là kẻ thù đội trời chung của bọn họ.
Gần như khả năng hợp tác.
“Anh Mặc, thử nghĩ xem, từ nhỏ tới lớn, lúc nào sợ nhất, hoặc khó chịu nhất?” Lưu Siêu Nam cố gắng dẫn dắt.
“Ợ… em cảm thấy vòng mà đào sâu ác mộng của em, chắc chắn là ăn đồ ăn đến nôn mất, ợ…”
Bên phía Thành Hạo liên tục vang lên tiếng nhai, khiến nhịn bật .
“À đúng , chị Lâm, cái tên Moses , tốc độ ăn nhanh hơn em nhiều. Em chớp mắt một cái là ăn bốn đĩa , em mới một đĩa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-378-giai-dau-tinh-anh-48.html.]
Cậu sớm nhận Lâm Sơ và Moses hợp . Tối qua ở phòng sát vách với Moses, thấy tiếng chị Lâm mở cửa còn tò mò ló đầu xem, ai ngờ thấy cửa phòng Moses ném một con dơi c.h.ế.t, dọa vội vàng đóng sầm cửa .
Giờ chung hội trường tiệc với Moses, cứ như đống lửa, da đầu tê dại.
ngờ trông Moses gầy gò mà ăn khỏe đến thế.
“Cảm ơn, .”
Lâm Sơ , từ bể formaldehyde lật thêm mấy t.h.i t.h.ể. Đột nhiên, cô nhớ điều gì đó, vén tấm vải trắng phủ lên t.h.i t.h.ể gần nhất.
Lại là một gương mặt quen thuộc.
Lý Diên động tĩnh đầu qua: “Đây… chẳng Kumar ?”
Kumar, đồng đội của đội Dijon, từng Dijon biến thành Baku c.ắ.n c.h.ế.t ở vòng thứ tư.
Trên đầy vết cào và vết c.ắ.n, trùng khớp với móng vuốt và răng của Baku khi đó.
Lý Diên và Lâm Sơ liếc , gì, mỗi vén tấm vải mặt .
“Hít—”
Vừa thấy t.h.i t.h.ể bên , Lý Diên khỏi hít sâu một .
“Picar?”
Bên , Lâm Sơ cũng kéo tấm vải trắng thứ hai , bên là Kura c.h.ế.t đuối, khuôn mặt tím tái, đặc trưng của c.h.ế.t vì ngạt nước.
Nghe thấy động tĩnh phía Lý Diên, cô đầu sang, thấy tấm vải mà vén lên chính là Picar, kẻ nửa tiếng còn bước cánh cửa đen mặt họ.
Người chọn một 10.000 điểm tích phân để kết thúc trận đấu sớm. Giờ đây giường chứa t.h.i t.h.ể, gần như đ.â.m thành con nhím.
Vết thương chí mạng ngay giữa cổ, một cây kim bạc đường kính chừng ba centimet, đ.â.m xuyên thẳng qua.
Gọi là kim bạc cũng , vì vật nhọn màu bạc chất liệu giống hệt những cây kim khác cắm đầy , chỉ là to hơn nhiều.
Cây kim xuyên thẳng qua cổ họng .
Nhìn cảnh tượng , trong đầu Lâm Sơ chợt hiện lên một câu .
“Kẻ phản bội nuốt một nghìn cây kim.”
Lý Diên lẩm bẩm lặp câu đó, nuốt khan một cái: “Hắn là kẻ phản bội… nên dẫn chương trình trừng phạt ?”
“ dẫn chương trình chẳng …”
Hắn cau mày, thở dài: “Quả nhiên thể tin . Đội trưởng Mã đúng.”
Lý Diên tiến lên, rút cây kim lớn khỏi cổ Picar.
Hai tiếp tục vén hết những tấm vải phủ trong phòng chứa t.h.i t.h.ể.
Bên đều là những thí sinh c.h.ế.t ở các vòng .
Trong đó… còn cả kẻ phản bội đầu tiên của đội Dijon, Lia.
Cách c.h.ế.t của cô gần như giống hệt Picar.
“Sao như ? Picar là hối hận muộn, còn Lia thì rõ ràng tuân thủ quy tắc trò chơi…”
Lý Diên nghẹn một chút thở dài, “May mà chọn phản bội.”
Hắn Lâm Sơ rút cây kim bạc lớn khỏi cổ họng Lia, đảo mắt quanh phòng chứa t.h.i t.h.ể: “Thế còn Oda Shota ?”
Không thấy giường chứa t.h.i t.h.ể.
Trong bể formaldehyde cũng .