Giọng của dẫn chương trình vang lên, liền phát hiện bên cạnh cánh cửa đen trắng của vòng sáu, xuất hiện thêm một cánh cửa trắng tinh.
[Thấy cánh cửa trắng ? Đó chính là lối vòng Ác Mộng thứ bảy đấy~]
[Vào trong , chỉ cần theo chỉ dẫn, sống sót đủ bảy tiếng là thôi. Rất đơn giản đúng ? Sau bảy tiếng, sẽ tiến hành tổng kết và trao thưởng cho .]
[Bây giờ thì… vững, bám chắc nhé, chuẩn tăng tốc đây!]
Đứng vững? Bám ?
Mọi còn kịp hiểu ý câu đó, tấm t.h.ả.m chân bất ngờ chuyển động, giống như một băng chuyền khổng lồ, đẩy bộ bọn họ lao thẳng về phía cánh cửa trắng mở .
Chỉ trong chớp mắt, đại sảnh tầng ba vốn còn 16 con giờ trống trơn.
Lâm Sơ chỉ cảm thấy tấm t.h.ả.m hất thẳng trong cửa, ngay đó là cảm giác mất trọng lượng ập tới.
Cô vốn tưởng sẽ ngã mạnh, thậm chí chuẩn sẵn tinh thần để Tiểu Tứ dùng t.h.u.ố.c trị liệu, nhưng giây tiếp theo, cô phát hiện bản vững mặt đất từ lúc nào.
Khung cảnh xung quanh dần hiện rõ.
Cô đang cửa một tòa nhà, khí tràn ngập mùi formaldehyde quen thuộc, xen lẫn mùi dầu hỏa nhàn nhạt.
“Lâm Sơ, Lý Diên, hai đứa hôm nay đến muộn thế hả? Không xem mấy giờ !”
Một đàn ông trung niên đeo kính lão bước xuống từ cầu thang, thấy cô và cạnh, lập tức trừng mắt quát lớn.
Trong lúc ông quát tháo, Lâm Sơ liếc nhanh bảng hệ thống, nhưng thấy xuất hiện bất kỳ gợi ý nào.
“Mau lên! Hôm nay bận c.h.ế.t! Mỗi đứa ít nhất hỏa táng bảy t.h.i t.h.ể mới tan ca!”
Lâm Sơ gật đầu, đàn ông bên cạnh cô chỉ chính , vẻ mặt ngơ ngác:
“Ông … ?”
“Nói nhảm! Ở đây chỉ hai đứa, thì là ai? Đứng ngây đó gì!”
“Còn nữa, hôm nay mấy t.h.i t.h.ể hư hỏng khá nặng, mỗi đứa ít nhất sửa một cái mới nghỉ!”
Nói xong, ông chen thẳng qua giữa hai , sải bước khỏi cửa lớn.
“Không chứ… t.h.i t.h.ể ở cơ…” Lý Diên lẩm bẩm định đuổi theo, nhưng bước khỏi khung cửa một lực vô hình bật ngược .
Lâm Sơ phía suýt đụng trúng, lập tức né sang bên. Còn Lý Diên thì bật ngược mấy bước mới vững.
“Vòng thứ bảy … là bắt chúng công ở nhà tang lễ ?”
Hắn tại chỗ quanh, còn Lâm Sơ nhanh chân về phía hành lang bên trái.
“Lâm Sơ! Đợi với!”
Nơi họ đang ở là một nhà tang lễ ở ngoại ô thành phố.
Ngay khi đàn ông đeo kính giao nhiệm vụ xong, bảng hệ thống của Lâm Sơ liền xuất hiện thông báo mới.
[Nhiệm vụ tạm thời: Sửa chữa 1 t.h.i t.h.ể và hỏa táng 7 t.h.i t.h.ể.
Phần thưởng: Quyền tự do nhà tang lễ.]
Nói cách khác, khi thành nhiệm vụ , họ thể rời khỏi đây.
Vậy nguy cơ của vòng thứ bảy… ngay trong nhà tang lễ ?
hiện tại, nhận nhiệm vụ chỉ cô và Lý Diên. Những khác ?
Lâm Sơ một bước, nhanh tìm phòng chứa t.h.i t.h.ể.
Căn phòng dường như thiết kế riêng cho hai họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-377-giai-dau-tinh-anh-47.html.]
Bên trong tổng cộng mười bốn giường xác.
Trong đó hai giường trống, bên cạnh giường là một bể chứa dung dịch. Mùi formaldehyde mà Lâm Sơ ngửi thấy ban nãy chính là từ đó bốc lên.
Trước khi bước , cô thấy hai chiếc áo blouse xanh treo cạnh cửa.
Cô định lấy một chiếc thì phát hiện đó gắn bảng tên.
Bảng tên ghi: Lý Diên.
Cô đổi sang chiếc còn , quả nhiên phía ghi tên , thậm chí còn cả ảnh thẻ, y hệt ảnh lúc cô mới pháp y.
Lý Diên thấy cũng bắt chước, với tay lấy áo của . vì xa, động tác mạnh tay, chiếc áo vung lên.
Một vật kim loại vuông vức rơi , lăn nền nhà.
“Cái gì thế?!”
Lý Diên giật lùi hai bước.
Lúc , Lâm Sơ bình tĩnh lấy từ túi áo của một chiếc điện thoại thông minh.
Còn chiếc của Lý Diên thì sàn, màn hình nứt toác.
Điện thoại dùng mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt. Lâm Sơ mở máy, lập tức danh bạ, quả nhiên thấy thông tin liên lạc của bốn Cận Mặc.
Chưa kịp nghĩ nên liên lạc với ai , một thông báo nhóm bật lên.
[Bạn thêm nhóm chat.]
[Thành Hạo: Mọi đang ở ?! Ở đây quái thật, em mở mắt thấy đang trong tiệc cảm ơn thầy cô nghiệp cấp ba ! Còn cả thằng Moses gì đó cạnh, là bạn học em nữa chứ!]
Lâm Sơ nhanh ch.óng rút thông tin từ câu , đồng thời lấy từ gian một chiếc tai bluetooth.
Cô kết nối tai với điện thoại, đúng lúc trong nhóm bật lên cuộc gọi chung.
Lâm Sơ đeo một bên tai , dùng tóc che , bỏ điện thoại túi áo, sải bước về phía bể formaldehyde.
Lý Diên lúc vẫn tại chỗ, mặt đầy tiếc nuối cầm chiếc điện thoại vỡ màn hình, thử khởi động .
Ngay đó, thấy một cảnh tượng khiến da đầu tê dại.
Lâm Sơ, cạnh , giờ tới bể dung dịch, đeo găng tay vô trùng, thò tay vớt một cái đầu , đặt lên giường trống bên cạnh.
Rồi cô thẳng cái đầu , bình thản : “Mọi , đang đây.”
Lý Diên: “…?!”
Không chứ, gan cũng lớn , đừng dọa như chứ!
Vòng Ác Mộng thứ bảy … chẳng lẽ là thể loại linh dị?
Trong khi đó, trong tai của Lâm Sơ, giọng bốn lượt vang lên.
Cận Mặc: hiện tại là cảnh sát, đang áp giải phạm nhân.
Lưu Siêu Nam: Nhân viên bán vé xe buýt, đang việc xe.
Thành Hạo: Học sinh nghiệp, đang dự tiệc tri ân thầy cô tại nhà hàng.
Dương Kiến Mộc: Shipper giao đồ ăn, đang chở hơn chục đơn đường.
“Em , nhiệm vụ của em quái lắm, bắt em ăn hết hai mươi mốt đĩa đồ ăn, còn uống hai mươi mốt chai rượu Nhị Oa Đầu mới rời khỏi đây.” Giọng Thành Hạo đầy uất ức.
“Thành Hạo, chờ chút .” Giọng Cận Mặc trầm chen , ép tiếng oán than dừng .
“Để Lâm Sơ .”
Lâm Sơ lên tiếng, giọng bình tĩnh: “ đang ở nhà tang lễ. Là… nhân viên khâm liệm kiêm hỏa táng.”