[Ái chà chà, thật sự là đặc sắc quá ~ Tiếp theo đến lượt đội nào đây nhỉ?]
“Đội chúng .” Mã Chí Viễn chủ động lên tiếng.
Trải qua hai đội với đủ kiểu đảo ngược liên tục, giờ phút trong lòng như nghẹn . Chỉ cần chờ thêm một giây thôi, đối với tinh thần mà cũng chẳng khác gì lăng trì.
Thành Hạo , bàn tay giơ lên liền lặng lẽ hạ xuống.
“Chủ nhân, bọn họ ai cũng căng thẳng thế? Họ kết quả ?”
Tiểu Tam và Tiểu Tứ xem bộ quá trình bỏ phiếu, lúc đang chui trong túi áo Lâm Sơ, vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Ừ, vì họ những trợ thủ giỏi như các em, nên mới căng thẳng .”
“Yay! Bọn em là trợ thủ siêu lợi hại của chủ nhân! Chờ về em kể cho Tiểu Nhị mới !”
Tiếng reo hò của Tiểu Tam vang lên trong đầu khiến nét mặt Lâm Sơ dịu đôi chút. Ánh mắt cô lướt qua Dương Kiến Mộc đang cúi đầu trầm mặc bên cạnh.
[Ồ... là đội Tím ! Đội tím chán thật đó, chọn trắng thôi, chẳng tí kịch tính nào~]
Giọng dẫn chương trình lộ rõ vẻ tiếc nuối vì xem trò , còn Mã Chí Viễn cùng bốn thì đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Đội trưởng, chúng !” Có siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thở một dài.
Mã Chí Viễn gật đầu, lượt vỗ vai từng : “Tốt lắm, ai cũng .”
Ánh mắt vô tình chạm Cận Mặc một thoáng lập tức dời . Cảnh rơi mắt Lâm Sơ, cô , đó là khoảnh khắc Mã Chí Viễn xác nhận ý định hợp tác cuối cùng với Cận Mặc.
Còn Cận Mặc…
“Tiếp theo công bố đội của chúng .”
Giọng vang lên, ánh mắt của bộ lập tức dồn về phía .
Hiện tại, đội trắng là đội còn đông nhất trong trường.
Đội tím chỉ còn bốn , trong khi đội trắng vẫn còn năm.
Kết quả của đội trắng sẽ quyết định ai là đội tạm thời chiếm vị trí dẫn đầu.
Không ai là để tâm.
Ngay cả Dennis đang tựa lưng tường lười biếng, cũng thu vẻ thờ ơ.
[ các bạn mà, đội trắng! Đội đông nhất luôn đấy~]
[Rõ ràng đông nhất, khó kiểm soát nhất, mà từng một đưa quyết định nhanh đến thế.]
[Còn cái cuối cùng nhỉ, tên là… Thành Hạo đúng ?]
Nghe gọi tên , Thành Hạo theo phản xạ giơ tay lên, giây tiếp theo dẫn chương trình càm ràm:
[Cái Thành Hạo bò đất mò mẫm nửa ngày trời, đến lúc máy thì chỉ mất đúng một giây chọn xong!]
[Này , nhầm ? Quy tắc còn kỹ chọn !]
[Thật sự nên các ngốc là ngu nữa! Hừ, dù thì cũng chẳng ai thưởng ! Toàn bộ đều trắng hết!]
Nghe kết quả, Lưu Siêu Nam vốn nắm c.h.ặ.t t.a.y lập tức nhảy cẫng lên: “Quá ! Quá !”
Thành Hạo nhe răng , sang đ.ấ.m nhẹ cánh tay Dương Kiến Mộc: “Trời ơi, em sợ c.h.ế.t khiếp! Từ đầu đến cuối chẳng câu nào, im như thóc . Vừa nãy thấy mấy đội khác cúi đầu im lặng là phản đồ, em còn tưởng cũng thế cơ!”
Nghe , ánh mắt của Lâm Sơ và Cận Mặc đồng thời rơi lên Dương Kiến Mộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-374-giai-dau-tinh-anh-44.html.]
Lâm Sơ thì tò mò.
Cô rõ, nhân tính là thứ chịu nổi khảo nghiệm nhất, đặc biệt là khi đội của họ đông , càng dễ xảy biến cố.
Vì thế cô mới để Tiểu Tam và Tiểu Tứ ở bên trong.
Cô giao cho Tiểu Tam tập chép kỹ năng Truy Vết và Kim Thiền Thoát Xác, mua thêm hai tờ giấy chép kỹ năng tương tự đưa cho Tiểu Tứ.
Cuối cùng, còn nhét cả đồng hồ cát ngưng thời gian gian trong quần áo của Tiểu Tứ.
Kỹ năng Truy Vết dùng để ẩn mí mắt của dẫn chương trình. Ban đầu cô chỉ định cho hai đứa thử vận may, ngờ chúng thật sự .
Kỹ năng Kim Thiền Thoát Xác và đồng hồ cát là để đảm bảo chúng thể an rút lui khi kết thúc.
Quan trọng nhất, cô còn nhét hai đạo cụ khống chế đổi túi áo Tiểu Tứ.
Hai đứa nhỏ quan sát bộ quá trình. Chúng chỉ dùng một đạo cụ khống chế, Tiểu Tứ dứt khoát dùng đạo cụ còn khống chế Thành Hạo, khiến bỏ qua sự tồn tại của chúng, trốn trong mũ của rời khỏi phòng.
Vừa trở túi áo Lâm Sơ, chúng líu ríu kể bộ quá trình.
“Người mà chủ nhân để ý ngay từ đầu đúng là vấn đề. Bọn em sợ đổi ý, nên lúc đến máy, Tiểu Tứ liền khống chế chọn trắng. thật định chọn gì thì bọn em cũng rõ.”
“Những khác thì trông đều kiên định chọn giống chủ nhân ạ.”
Dương Kiến Mộc ôm cánh tay Thành Hạo đ.ấ.m trúng, ngẩn một lúc mới “hừ” nhẹ một tiếng, ánh mắt chút mờ mịt.
“ cũng nên chọn gì… trắng đen đều chọn cả.”
“ vì mà chọn trắng, nhưng cũng vì bản mà chọn đen.”
“Không hiểu , khi , trong đầu cứ giọng bảo chọn trắng, bối rối. đến lúc máy, trong lòng một giọng khác kiên định hơn, bảo nhất định chọn trắng.”
“Sau đó chọn thật… nhưng chọn xong, trong lòng trống rỗng, thậm chí nhớ nổi lúc đó nghĩ gì nữa…”
Hắn nhăn mặt, ngẩng lên , ngượng ngùng:
“ thật sự thiếu điểm tích phân… cần dùng đến nó.”
Nói tới đây, khựng một chút thở dài: “ Mặc cũng , cuối cùng thì… càng nhiều sống sót càng . chọn trắng, chắc chắn sai.”
Nhìn dáng vẻ , rõ ràng tự thuyết phục chính .
Thành Hạo lớn: “Quá Kiến Mộc! Đi theo Mặc chắc chắn sai!”
“Ừ.” Dương Kiến Mộc gật đầu, “Không sai.”
Lâm Sơ ngẩng lên về phía Cận Mặc. Anh cũng cảm nhận ánh mắt , sang , khẽ gật đầu với cô một cái nhẹ.
Lâm Sơ thầm trong lòng.
Thực , khi quyết định để Tiểu Tam và Tiểu Tứ ở , cô đoán rằng với phận đội trưởng, khi cô phân tích quy tắc, Cận Mặc khả năng sẽ tay can thiệp.
cô dám đặt bộ hi vọng khác. Dù cô cũng thể chắc chắn thủ đoạn của Cận Mặc thực sự phát huy tác dụng . Cô chỉ tin chính .
Dáng vẻ mơ mơ màng màng của Dương Kiến Mộc lúc , rõ ràng là hậu quả của việc khống chế quá nhiều , đầu óc còn tỉnh táo.
Dù thì, thừa còn hơn thiếu, miễn là kết quả cuối cùng vượt khỏi tầm kiểm soát.
[Được ~ tiếp theo chỉ còn đội thành lập tạm thời công bố thôi nhé!]
[Nếu đội tạm thời thành công, thế cục khả năng sẽ lật ngược đó~ Mọi đang hồi hộp ?]
[Dưới đây, chúng sẽ công bố kết quả của đội tạm thời!]