Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 348: Giải đấu tinh anh (18)

Cập nhật lúc: 2025-12-24 07:38:34
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hóa là đạo cụ tiêu hao cấp S.

Khó trách cùng treo nắp lưới, tay cô điện giật đến cháy đen, còn hề hấn gì.

Lâm Sơ xác định thứ chạm nguồn điện , cần thăm dò nữa. Cô vốn định xuống bộ đồ cách điện , nhưng sẵn găng tay của Cận Mặc thì tiện hơn nhiều.

Thời gian gấp rút, cô lập tức nhờ Tiểu Tam hỗ trợ đeo .

“Cảm ơn. Sau chữa trị cho đội , sẽ thu phí nữa.”

Nếu phán đoán của cô sai, cô và Cận Mặc hẳn đang cùng một đội. Xét cho cùng, chữa trị cho đồng đội thì lợi vẫn là cô.

vì tình thế mắt, cô để các đội khác phát hiện quan hệ , nên mới cố ý thu phí chữa trị để che giấu. Phần phí đó, cô vốn định dùng đạo cụ bù cho ở giai đoạn cuối giải đấu.

Giờ đôi găng tay , khéo cho cô một cái cớ hợp lý.

Cận Mặc đáp lời cô. Anh buông một tay, trực tiếp thò trong nắp lưới.

“Cô chạm thứ gì?”

“Một chỗ lõm xuống, giống như cơ quan, tác dụng cụ thể rõ. chạm thì điện giật.”

Lâm Sơ đeo găng xong thì ngẩng đầu lên, thấy Cận Mặc đưa tay đúng vị trí cơ quan cô . Ngay giây tiếp theo, tấm lưới lóe lên một tia điện màu xanh lam.

Cô cúi xuống kiểm tra găng tay, phát hiện độ bền giảm xuống còn 95.

Rõ ràng Cận Mặc cũng chú ý đến điểm , rút tay khỏi cơ quan.

nghi ngờ chỉ một cơ quan , bên nãy kiểm tra , tiếp tục xem ngoài .”

Nói xong, vượt qua Lâm Sơ, di chuyển về phía gần cửa .

Lời nhắc của khiến Lâm Sơ lập tức hiểu ý.

“Tiểu Tam, em kiểm tra kỹ . Xem phía còn cơ quan tương tự .”

Tiểu Tam nhận lệnh, từ tay áo cô vươn hai cành cây, chia sang hai hướng cẩn thận thăm dò.

“Chủ nhân, thể do quá tối, Tiểu Tam thấy gì cả.”

Lâm Sơ lúc mới nhận sơ suất của . Cô lấy đèn pin từ gian , chiếu sáng cho Tiểu Tam.

Chưa kịp đợi Tiểu Tam báo cáo, nắp lưới kim loại lóe lên một tia điện màu lam.

về phía Cận Mặc. Người đàn ông rút tay , cảm nhận ánh mắt của cô, liền đầu hiệu.

Bên cũng phát hiện thêm một cơ quan nữa.

“Chủ nhân, em thấy rõ .”

“Phía tổng cộng tám cơ quan như , mỗi cái đều một rãnh lõm.”

“Rãnh lõm trông thế nào?”

Lâm Sơ kịp phân biệt hình dạng điện giật, cô lãng phí thêm độ bền của găng tay.

“Rãnh lõm … để em đếm… 1, 2, 3… tổng cộng bảy cạnh.”

Bảy cạnh?

Ý nghĩ lóe lên trong đầu, Lâm Sơ vô thức liếc về phía cửa sổ cách đó xa.

Nếu cô nhớ lầm, tay nắm cửa sổ chính là hình trụ thất giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-348-giai-dau-tinh-anh-18.html.]

Kích thước… cũng khớp.

“Cận Mặc, cần tìm nữa, .”

Cô gọi , buông tay khỏi nắp lưới, để Lưu Siêu Nam và Cynthia đỡ xuống. Sau đó, cô lấy một tờ giấy trắng, dựa theo mô tả của Tiểu Tam, nhanh chóng vẽ vị trí phân bố của tám rãnh lõm.

Trong nhà ăn, một vẫn chú ý đến động tĩnh của Lâm Sơ và Cận Mặc, phần còn thì tiếp tục thử mở cửa, hoặc mò mẫm bức tường duy nhất trong phòng.

Mâu thuẫn giữa hai nhóm mở cửa sổ và mở lên đến đỉnh điểm.

Nhóm đồng ý mở cửa sổ thậm chí chia canh chừng nhóm còn , để ai gần.

Khói mù vẫn ngừng tràn qua khe hở, hun đến mức những mặt nạ gần như mở nổi mắt.

Kumar nhân lúc hỗn loạn, lén chui khỏi cánh tay đang trông chừng , khom lưng chạy nhanh tới bên cửa sổ, trong tay cầm bình chữa cháy, chuẩn trèo lên.

mang dấu ấn đen 3, đại khái hiểu ý nghĩa của “ác mộng” và con .

Vòng ác mộng đầu tiên là trúng độc CO. Hắn từng Dijon , nhiệm vụ giả mang ký hiệu đen 1 từng trải qua chuyện , suýt chút nữa thì c.h.ế.t.

Ở vòng ác mộng rắn rết chuột kiến đó, hét lên rằng sợ những thứ nhất. Sau đó Dijon cũng xác nhận, những la hét sợ hãi phần lớn đều mang ký hiệu 2.

Còn , 3. Cả nhà , ngoại trừ , đều c.h.ế.t trong biển lửa.

Đó là cơn ác mộng cả đời thể thoát .

Khi hỏa hoạn bùng phát, trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất: dập lửa, cứu .

Năm đó, nếu thể dập ngọn lửa , lẽ cứu những yêu nhất.

Hắn dập lửa.

Không ai phép ngăn cản.

Kumar mặc kệ khung cửa sổ nóng rực, liều mạng trèo lên.

“Này! Có định mở cửa sổ! Ai trông , giữ cho chặt!”

 Kumar duỗi tay nắm lấy tay nắm cửa hình thất giác cửa sổ. Lòng bàn tay lập tức truyền đến cảm giác bỏng rát, nhưng mặt hiện lên nụ .

Giây tiếp theo, một lực mạnh kéo thẳng từ cổ áo, hất ngã nhào xuống đất.

“Ai?!”

Hắn giận dữ bật dậy, nhưng ánh mắt chợt dừng .

Người phụ nữ tóc ngắn từng cứu đó, lúc đang treo khung cửa sổ. Trong tay cô nắm chính tay nắm mà chạm .

Mắt sáng lên, đúng lúc định reo mừng…

dùng sức xoay mạnh.

Tay nắm cửa sổ tháo rời .

Không chỉ riêng Kumar sững tại chỗ, gần như tất cả những ai chứng kiến hành động của Lâm Sơ đều ngây trong chốc lát.

Rất nhanh hồn, lớn tiếng quát: “Cô đang ?!”

Bóng mặc đồ cách nhiệt màu cam nhảy xuống khỏi khung cửa sổ. Cô giơ lên thứ đang cầm trong tay, lắc lắc về phía lên tiếng.

“Phía lối . Đây là chìa khóa mở lối .”

Mọi còn kịp tiêu hóa lời cô , thì liên tiếp vang lên mấy tiếng hít sâu. Theo hướng âm thanh, bọn họ thấy một bóng đen khác cũng y hệt, tháo rời tay nắm cửa sổ thứ hai.

Loading...