Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 327: Thế giới sinh vật biến dị (89)

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:31:55
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Tất cả tham gia, nếu c.h.ế.t trong sân thi đấu thì chính là c.h.ế.t thật. Người thua sẽ trừ tích phân nhưng c.h.ế.t; nếu tích phân đủ để trừ, vẫn sẽ c.h.ế.t.]

[Sau khi giải tinh kết thúc, chiến thắng sẽ nhận phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.]

[Hình thức thi đấu mỗi kỳ đều khác . Quy tắc của kỳ hiện công bố, đến lúc đó ký chủ sẽ .]

Lâm Sơ: “…”

“Đến lúc đó sẽ .”

là một câu trả lời vạn năng, thôi thấy đ.á.n.h .

may ở chỗ, sân thi đấu vẫn còn cần 30 ngày để chuẩn . Điều đó nghĩa là cô vẫn còn thời gian để tiếp tục chuẩn kỹ lưỡng.

Nghĩ đến đây, trong đầu Lâm Sơ nảy một vấn đề khác: “Hệ thống, nếu 30 ngày ở giai đoạn chờ giữa hai thế giới nhiệm vụ, mà tiến thế giới tiếp theo , tấm vé sân …”

[Vẫn hiệu lực.]

[Khi trận đấu bắt đầu, bất kể ký chủ đang ở , chỉ cần ký chủ còn sống, hệ thống chủ sẽ trực tiếp kéo ký chủ sân thi đấu. Ký chủ cần quá lo lắng.]

Lâm Sơ hẳn là lo lắng, mà đang suy nghĩ xem liệu trong chuyện tồn tại kẽ hở nào thể lợi dụng .

Cô luôn cảm thấy tấm vé sân mà hệ thống cố tình nhét tay … quá nóng.

“Có lẽ trong đó ẩn chứa cơ hội cực lớn,”

đồng thời, nguy hiểm kèm cũng hề nhỏ.”

Đó là lời Tạ Du với cô, khi Lâm Sơ tìm đến hỏi thăm về giải tinh .

Khi ba chữ “giải tinh ”, Tạ Du im lặng lâu, mới câu đ.á.n.h giá đó.

từng trực tiếp tham gia giải tinh , nhưng từng gặp những sống sót bước từ sân thi đấu .

Nhận xét của cô là: “Rất mạnh… nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.”

quy tắc bên trong khác với thế giới nhiệm vụ thông thường. Dường như trong sân thi đấu thể bố trí nơi trú ẩn. Nếu cô quyết định , chuẩn tinh thần cho việc trong thời gian dài thể về nơi trú ẩn.”

Lời nhắc nhở của Tạ Du khiến Lâm Sơ ghi nhớ trong lòng.

Sau khi trở về, cô lập tức kiểm tra bộ vật phẩm trong gian, sàng lọc, sắp xếp một nữa.

Hiện tại, căn cứ trung ương đang tăng tốc sản xuất với quy mô lớn. Lâm Sơ hỏi Tiểu Đinh, theo tiến độ hiện nay, 10 ngày nữa là thể cho đời lô t.h.u.ố.c đầu tiên.

Lần hệ thống đưa con cụ thể về sản lượng cần đạt, nên rốt cuộc bao nhiêu mới tính là thành nhiệm vụ, bọn họ cũng dám chắc.

thời điểm bắt đầu nghiên cứu t.h.u.ố.c sớm hơn thời hạn nhiệm vụ tới một năm rưỡi. Với thời gian còn , bọn họ vẫn giữ thái độ khá lạc quan về khả năng đạt sản lượng yêu cầu.

Trong thời gian chờ t.h.u.ố.c bước giai đoạn sản xuất hàng loạt, Lâm Sơ, Tạ Du và Hướng Long vẫn giữ thói quen cũ, thường xuyên ngoài hỗ trợ đội thu thập tìm kiếm vật liệu cần thiết cho sản xuất.

Đương nhiên, đội ngũ của họ còn chỉ ba .

Diệp Bác Văn rằng khi tất sản xuất hàng loạt, bọn họ sẽ ném thẳng sang thế giới tiếp theo, trong lòng cũng dần sinh cảm giác cấp bách. Thế là mang theo vũ khí, theo bọn họ ngoài “luyện gan”.

Hướng Long tiện tay tiêu diệt một con ruồi biến dị, đầu Diệp Bác Văn đang mặt mày tái nhợt, nhịn mà càu nhàu: “ , yếu thế? Cậu dùng Thuốc Cải Tạo Thân Thể ? Đã thế giới cấp S mà đến thứ cũng kiếm ?”

Diệp Bác Văn liếc Tạ Du xa, : “Tạ Du bảo nên rèn luyện thể chất hãy dùng.”

Nghe , Lâm Sơ cũng sang Tạ Du. Người khẽ cong môi : “Trước đó giúp mua hộ một viên .”

Hướng Long nghĩ lời Diệp Bác Văn cũng lý. Hơn nữa, giờ nhóc họ Diệp tuy yếu ớt, nhưng nghiên cứu.

Bản Hướng Long học hành nhiều, vì thế khá kính trọng những học thuật. Cuối cùng chỉ ghen tị mà một câu: “Thằng nhóc đúng là may thật.”

Nói xong liền chắn Diệp Bác Văn phía .

Ngược , Diệp Bác Văn thấy quen bảo vệ kiểu đó. Cậu chủ động bước , tỏ ý ngoài là để rèn luyện, cần thêm kinh nghiệm thực chiến.

Chỉ điều, những động tác chiến đấu vụng về của khiến ba còn khỏi lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-327-the-gioi-sinh-vat-bien-di-89.html.]

cũng rảnh, ba họ dọc đường liền “huấn luyện viên động tác” cho Diệp Bác Văn.

Sau vài chuyến như , sự tiến bộ của Diệp Bác Văn rõ ràng đến mức thể thấy bằng mắt thường.

Trong mấy ngày đó, câu Hướng Long nhiều nhất là: “Với cái lối đ.á.n.h vụng về thế còn sống sót qua hơn ba mươi thế giới nhiệm vụ, đúng là trúng độc đắc.”

Tuy thể linh hoạt, nhưng Diệp Bác Văn một ưu điểm lớn, ham học.

Những điểm mấu chốt mà bọn họ giảng cho , khi về căn cứ, đều ghi chép cẩn thận sổ. Chỗ nào hiểu, tìm họ hỏi tiếp.

Dĩ nhiên, cũng hỏi chùa.

Với Hướng Long và Tạ Du, những còn thể nhận tích phân, liền dùng tích phân để trao đổi.

Còn chỗ Lâm Sơ, tích phân cô nhận chạm trần, mà Diệp Bác Văn cũng đạo cụ quá , thế là mang đến cho cô nhiều vật tư, trong đó ít là trái cây tươi.

Số trái cây tươi mà Lâm Sơ , chủ yếu nhờ kỹ năng “biến phế thành bảo”. Diệp Bác Văn nhiều trái cây tươi đến , thì đúng là đáng suy nghĩ.

Diệp Bác Văn cũng giấu cô. Cậu đẩy gọng kính chỉnh cấp ở căn cứ trung ương, với Lâm Sơ: “ may mắn, ở thế giới thứ hai vô tình thu ít cây giống ăn quả vẫn còn sống. mang về trồng trong sân.”

“Cô cũng đấy, ở mấy thế giới ít khi ngoài, rảnh rỗi thì chỉ quanh quẩn tưới đất trong sân thôi.”

Lâm Sơ hiếm khi giống Hướng Long mà cảm thán một câu: Thằng nhóc đúng là may thật.

Sau khi nhận trái cây của Diệp Bác Văn, ý nghĩ sở hữu cây ăn quả của Lâm Sơ càng trở nên mãnh liệt.

Trái cây mà cô nhờ “biến phế thành bảo” rốt cuộc vẫn hạn, hơn nữa mỗi quả còn biến từng cái một, khá tốn kỹ năng.

Giờ sân của cô rộng hơn nhiều. Nếu thể tự trồng cây ăn quả trong sân, thì đó mới là lựa chọn nhất.

Chỉ là cây ăn quả sinh trưởng chậm. Cho dù nước tăng tốc sinh trưởng, từ lúc trồng đến khi kết trái cũng mất một hai năm.

Lâm Sơ gọi Tiểu Tam , hỏi nó xem khả năng “bắt cóc” cây ăn quả biến dị từ thế giới thực vật biến dị về nơi trú ẩn là bao nhiêu.

Tiểu Tam vội vàng khoa tay múa chân, trông vẻ phấn khích.

Lâm Sơ lôi Tiểu Tứ và Tiểu Nhị phiên dịch.

Kết quả cuối cùng là, cô thể nhặt những cành cây ăn quả rơi rụng bên ngoài, mang về dùng biến phế thành bảo. Tiểu Tam cách khiến chúng ngoan ngoãn sinh trưởng trong nơi trú ẩn.

Từ đó về , mỗi ngoài, Lâm Sơ đều lén thả Tiểu Tam và Tiểu Tứ ngoài, để chúng giúp cô tìm “mục tiêu” phù hợp. Khi tản thu thập vật liệu, cô sẽ tranh thủ thu những cành cây ăn quả biến dị mà chúng chọn sẵn, cất gian.

Trong quá trình đó, Tiểu Tam thậm chí còn thuyết phục một cây táo nhỏ và một dây nho nhỏ chủ động theo nó về nhà.

Thấy chúng đều tự nguyện, Lâm Sơ liền thu cả hai gian thực vật, gian thực vật của cô còn trống đúng ba vị trí.

Nhiều hơn nữa thì cô cũng chứa nổi.

Tối hôm đó, về tới nơi trú ẩn, Lâm Sơ chờ nổi mà thả hai cây ăn quả biến dị mới thu cùng Tiểu Tam ngoài.

Còn kịp bảo Tiểu Nhị đào hố, hai cây tự tìm chỗ thích, đào đất chôn rễ xuống.

Lâm Sơ, Tiểu Nhị và Tiểu Tứ trong sân cảnh đó, khỏi ngơ ngác.

Ngay cả con gà trống đang tuần ngoài ruộng cũng giật , vỗ cánh bay thẳng lên hiên. Đám thỏ thì lập tức chui tọt về ổ.

Chỉ Tiểu Tam một bên đến… nấc lên.

Ơ?

Nấc?

Lâm Sơ rõ tiếng nấc vang lên trong đầu, suýt nữa còn tưởng sinh ảo giác.

“Tiểu Tam?” Cô thử gọi một tiếng.

Rất nhanh, cô thấy giọng Tiểu Tam ngọt ngào vang lên trong đầu: “Chủ nhân, chị gọi em ?”

Cùng lúc đó, Tiểu Tam mắt cô thẳng dậy từ đất, bước đến mặt cô.

Loading...