Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 300: Thế giới sinh vật biến dị (62)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:22:43
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Lâm Sơ đến trung tâm y tế, sự dẫn đường của y tá, cô thẳng đến phòng bệnh của Diệp Bác Văn.

Nhìn thấy tình trạng của , cô rốt cuộc cũng hiểu vì khi nãy vẻ mặt Tiểu Đinh khó đến .

Diệp Bác Văn liệt.

Không liệt , nhưng từ thắt lưng trở xuống mất cảm giác.

Lúc Lâm Sơ đến, Diệp Bác Văn đang giường, nhắm mắt, trông như ngủ say.

Thấy , cô phiền, chỉ ngoài hỏi y tá vài câu về tình hình của .

“Anh ?” Y tá thở dài. “Với trình độ y tế hiện tại, e là cả đời liệt giường .”

“Haiz, bệnh nhân cũng khổ. Giờ ngày nào cũng chỉ ngủ.”

Nghe câu trả lời , Lâm Sơ cảm thấy bất ngờ.

Chỉ là, với phận nhiệm vụ giả, cô khó tin Diệp Bác Văn sẽ thật sự chấp nhận liệt như .

Nhiệm vụ ở thế giới thực vật lẽ bước giai đoạn cuối. Thời hạn ba năm thoạt vẻ dư dả, nhưng tiến độ nghiên cứu hiện tại chẳng mấy khả quan. Muốn thành mục tiêu mà hệ thống đặt , bọn họ nhất định dốc sức nhiều hơn nữa.

Nếu Diệp Bác Văn cứ liệt ở đây, cho dù thật sự thể “ăn ké” thành quả của khác để qua ải, thì mang theo một cơ thể như sang thế giới tiếp theo, e là đặt chân xuống c.h.ế.t tại chỗ.

thì, thế giới cấp S trở lên chỉ thể càng ngày càng khó, chứ tuyệt đối dễ hơn.

Lâm Sơ nảy một ý định.

Cô định một vụ giao dịch với .

Hai ngày tiếp theo, Lâm Sơ ngày nào cũng tranh thủ ghé qua phòng bệnh của Diệp Bác Văn. kỳ lạ là, hầu như nào đến cũng đang “ngủ”.

Sáng ngày thứ ba, khi thành buổi huấn luyện sáng và ăn xong bữa sáng, Lâm Sơ đang định đến trung tâm y tế thì thấy bên ngoài động tĩnh.

Cô mở cửa , thấy Hướng Long đang chuẩn về phòng.

Anh lẩm bẩm c.h.ử.i bới, sắc mặt rõ ràng .

Thấy Lâm Sơ xuất hiện, mắt Hướng Long lập tức sáng lên: “Lâm Sơ! Tiểu Đinh cô cũng về , còn dẫn theo một đôi con nữa. thấy giờ chắc cô còn đang ngủ nên đến phiền.”

“Còn , nhiệm vụ thế nào ?”

Nghe hỏi đến , Hướng Long thở dài một : “Đồ trung tâm nghiên cứu cần thì mang về . phía Tây… đúng là chỗ cho con sống.”

Anh nhịn mà kể lể một tràng những chuyện gặp .

vốn nghĩ Tây Bắc thực vật ít, thực vật biến dị cũng ít, xác suất thành nhiệm vụ sẽ cao hơn. Ai dè côn trùng ở đó nhiều kinh dị!”

“Sâu cát, bọ cạp, rết… mấy thứ khi biến dị đủ đáng sợ , ở chỗ đến, chúng nhiều như lông trâu!”

Vừa xong, còn rùng một cái, như phủi sạch ký ức mấy dễ chịu .

Thấy , Lâm Sơ bật : “Vừa c.h.ử.i mấy con côn trùng đó ?”

Không ngờ Hướng Long lắc đầu: “Không ! c.h.ử.i cái tên đang giả vờ ngủ ở đó kìa!”

Nghe , Lâm Sơ lập tức hiểu : “Anh đem hàng đến tận trung tâm y tế bán ?”

Bị trêu, Hướng Long gượng hai tiếng thở dài: “ cũng bán lắm chứ, nhưng cho cơ hội .”

Hóa tối qua Hướng Long về căn cứ, xử lý xong việc chính cũng nhớ đến nhiệm vụ giả còn ở trung tâm y tế.

Biết đối phương vẫn rời , đoán vết thương đó hẳn nặng, nên đến xem thể giúp đỡ chút gì .

Ai ngờ, đối phương ý định hợp tác.

Lâm Sơ mỉm hỏi: “Lúc đến, cũng đang ngủ ?”

Nhắc đến chuyện , Hướng Long tức đến xả : “Ngủ cái gì mà ngủ! liếc cái là đang giả vờ. gọi thẳng dậy luôn!”

Cách xử lý thô bạo khiến Lâm Sơ nhịn bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-300-the-gioi-sinh-vat-bien-di-62.html.]

Thật cô cũng sớm Diệp Bác Văn đang giả vờ ngủ, chỉ là hiểu vì . Cô vốn định quan sát thêm vài ngày nữa, dù trực thăng Đồ Châu còn mấy ngày nữa mới khởi hành, cứ từ từ cũng .

Ai ngờ Hướng Long nửa đường chen ngang, còn trực tiếp lật bài.

“Anh gọi dậy , gì?” Lâm Sơ hỏi.

Nói đến đây, Hướng Long càng tức hơn: “Hắn bảo ngược đãi bệnh nhân, yêu cầu y tá cho phòng nữa!”

Nghe , mắt Lâm Sơ khẽ nheo . Cô Hướng Long một cái, giọng bình thản: “Anh nghĩ thật sự cách tự hồi phục ?”

Nghe giọng điệu , Hướng Long cũng dần bình tĩnh .

Hướng Long gượng, khóe môi cong lên nhưng chẳng chút ý : “Hắn ? ước lượng sơ bộ, tên đó chỉ ăn ba viên Kiện Thể Hoàn, mà còn là loại tăng phần trăm thấp nhất.”

“Hơn nữa hình vốn gầy yếu, khi đây chắc cũng khá hơn thường là bao. Kiện Thể Hoàn tăng cho bao nhiêu chứ, cùng lắm mạnh hơn bình thường một chút thôi.”

Lâm Sơ xong, khẽ nhíu mày: “Nếu , về căn cứ trung ương?”

Hướng Long ngoắc tay, đợi hai gần hơn mới hạ giọng: “ , là Tạ Du đưa cả lẫn mục tiêu nhiệm vụ của về. Không dùng cách gì khiến Tạ Du chịu .”

Nói xong, hai một cái.

Trong đầu đồng thời hiện lên bốn chữ: kỹ năng thiên phú.

Chuyện , tám chín phần mười liên quan đến năng lực thiên phú của Diệp Bác Văn.

thể để cứ thế giường ăn hưởng thành quả của chúng .”

Vòng nhiệm vụ cuối cùng , chỉ cần nghiên cứu loại t.h.u.ố.c mà hệ thống yêu cầu, đạt sản xuất hàng loạt, là coi như thành nhiệm vụ.

Mấy bọn họ chạy ngược chạy xuôi ngoài , đều vì mục tiêu .

Nếu Diệp Bác Văn cứ giả ngủ, đợi đến lúc nhiệm vụ thành mới lặng lẽ dùng t.h.u.ố.c chữa trị cho , chẳng khác nào coi bọn họ là kẻ ngốc.

“Đợi lúc đó, khỏe mạnh bước sang thế giới tiếp theo, còn chúng thì ?” Hướng Long lạnh. “Không thể chấp nhận .”

Có những lúc, thực lực chính là chân lý.

Hai bàn bạc ngắn gọn, Hướng Long cũng chẳng buồn về phòng nữa, lập tức hùng hổ khí thế thẳng về phía trung tâm y tế.

Diệp Bác Văn đang giường thì buộc mở mắt.

Trước mắt là một nam một nữ hai bên giường, mỗi cầm một khẩu súng, nòng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng hai bên thái dương.

Hắn nuốt nước bọt một cách lặng lẽ.

thật sự cố ý. chỉ là… t.h.u.ố.c thôi.”

Hắn dứt lời, Hướng Long rút từ trong túi một bảng giá, đặt thẳng mặt .

“Này, Chữa Trị Hoàn. Thuốc tác dụng chậm, mỗi ngày một viên, bảy ngày là khỏi. Một viên một trăm tích phân.”

“Giá cả công khai minh bạch, lừa trẻ con già.”

Lâm Sơ liếc bảng giá.

Cô từng xem qua bảng giá của Hướng Long. Loại Chữa Trị Hoàn hiệu quả kém hơn nhiều so với t.h.u.ố.c chữa trị do kỹ năng của Bạch Vi chế , tác dụng chậm, loại thấy hiệu quả ngay lập tức.

Hơn nữa, lúc đó giá niêm yết chỉ hai mươi lăm tích phân một viên.

Giờ bán cho Diệp Bác Văn, Hướng Long dám hét một trăm tích phân.

là đen tối thật đấy.

Diệp Bác Văn rụt cổ, sắc mặt khó coi: “Bảy viên… tức là bảy trăm tích phân. lấy nhiều tích phân như …”

Dưới ánh mắt chằm chằm của Hướng Long, câu phía của nhanh chóng nghẹn trong cổ họng.

thành nhiệm vụ, nhận phần thưởng tích phân. Sau đó lì trong trung tâm y tế, đến cơ hội tiêu tích phân cũng .

Giả nghèo lúc , chẳng chút sức thuyết phục nào.

Ngay lúc Diệp Bác Văn mặt mày đau khổ đến mức sắp , Lâm Sơ bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng.

Loading...