Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 295: Thế giới sinh vật biến dị (57)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:20:41
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Sơ đưa lá thư Giang Hiển cho vợ chồng Giang Minh.

lúc hai vợ chồng đang thư, ít vây quanh Đồng Đồng, kinh ngạc bé từ xuống .

“Đồng Đồng , cháu lén chạy ngoài mà ong vò vẽ đốt thế?”

“Đồng Đồng, cháu giấu thứ gì , đột nhiên lợi hại như thế?”

Thấy sắp đưa tay kéo Đồng Đồng, Lâm Sơ định lên tiếng thì thấy cô bé vòng hai tay lưng, né tránh sự lôi kéo của lớn.

“Không ạ, là chị Lâm Sơ cứu cháu, cũng là chị nghĩ cách dẫn dụ ong vò vẽ cứu .”

Mọi mặt , nhất thời á khẩu.

bắt đầu lén lút quan sát Lâm Sơ trong đám đông, thấy cô trông vẻ uy h.i.ế.p gì, dần dần cũng lớn gan hơn.

“Lâm Sơ ? Cô quen Đới lúc đến đây ?”

“Cô đến tìm con Chu Thu Vũ gì? Ai bảo cô đến?”

thế đúng thế, cô đến tìm con họ…”

Lời còn dứt, Lâm Sơ liếc một cái sắc như dao.

Những kẻ thấy cô dễ chuyện rõ ràng ngờ rằng, một trông chút sát thương nào như , khi sa sầm mặt xuống thể tỏa sát khí nặng nề đến thế.

Thấy rõ thể moi móc lợi ích gì từ chuyện Đồng Đồng trở về, đám đông nhanh chóng tản .

Những sớm quyết định rời khi trời sáng, từng tốp từng tốp thu dọn hành lý của . Có mang theo tâm trạng phức tạp, đầu nhà máy thêm một nữa dứt khoát dẫn theo gia đình rời , ngoảnh đầu .

Cũng thu xếp xong đồ đạc nhưng vẫn chần chừ chịu ngoài. Họ vẫn nuôi hy vọng thể moi chút gì đó từ miệng Tưởng Sam, nếu tìm tung tích chiếc chìa khóa kho ngầm thì càng .

Tưởng Sam chỉ , chẳng gì.

Nơi ở cũng sớm lật tung cả lên, cửa kho ngầm nghĩ đủ trăm phương nghìn kế cũng mở .

Bị giới hạn bởi việc thêm công cụ, tất cả chỉ thể kho ngầm mà tiếc nuối thở dài.

Tinh thần vốn đang kích động của những , khi sự xuất hiện của một kẻ ngoài cuộc như Lâm Sơ, sớm phá hủy gần hết. Giờ moi thêm manh mối nào từ Tưởng Sam, cuối cùng họ cũng bước một bước ngoảnh đầu ba mà rời .

Cuối cùng, chỉ còn một sống sót kế hoạch cho tương lai, lúng túng tại chỗ, cùng với những ong đốt và gia đình của họ vẫn rời .

Chu Thu Vũ chuyển về chiếc giường trong gian phòng nhỏ mà cô ở trong nhà máy.

Để thể xuất phát sớm nhất, Lâm Sơ nhân lúc vợ chồng Giang Minh về thu dọn đồ đạc, sai Đồng Đồng sang bên đó giúp đỡ, lén tiêm cho Chu Thu Vũ một liều t.h.u.ố.c trị liệu.

Đợi Đồng Đồng , đúng lúc thấy Chu Thu Vũ từ từ tỉnh dậy.

“Mẹ, tỉnh !”

Chu Thu Vũ Đồng Đồng, nữa đỏ hoe mắt, cô lập tức lao lên ôm chặt con gái.

Mẹ con hai ôm hồi lâu, Chu Thu Vũ lúc mới cảm thấy bản gì đó đúng.

Không chỉ những chỗ ong đốt hết đau, ngay cả những vết m.á.u do ong để cũng tìm thấy nữa.

Hơn nữa, những vết thương tích tụ suốt một thời gian dài đó dường như cũng biến mất, cả cô nhẹ nhõm đến tưởng.

Mắt cô tràn đầy kinh ngạc, ngẩng đầu lên, thấy phụ nữ cứu Đồng Đồng về đang mỉm với .

Chỉ trong chớp mắt, Chu Thu Vũ đè nén bộ những cảm xúc kinh ngạc và nghi hoặc trong lòng xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-295-the-gioi-sinh-vat-bien-di-57.html.]

Đợi cô buông Đồng Đồng , Lâm Sơ cũng tránh mặt cô bé, thẳng mắt Chu Thu Vũ thẳng vấn đề: “Chu Thu Vũ, đến tìm chị là vì chồng chị – giáo sư Phương.”

Đã nửa năm trôi qua kể từ khi chồng qua đời, nay khác nhắc tới cách xưng hô , Chu Thu Vũ vẫn khỏi sững .

trong tận thế, những cảm xúc như là thứ rẻ mạt nhất.

chỉ thất thần trong hai giây, nghiêm mặt về phía Lâm Sơ: “Chồng mất ngay từ giai đoạn đầu thực vật biến dị. Nếu cô tìm nghiên cứu, e là để cô thất vọng .”

Kết quả Lâm Sơ sớm từ đóng giả Đới Hướng Dương đến thăm. cô nhớ trong tài liệu của Căn cứ Trung Ương, mục tiêu nhất thiết là chính đó, dường như chỉ cần đưa vợ con về cũng .

đúng là vì nghiên cứu mà đến.”

Lời Lâm Sơ dứt, trong mắt Chu Thu Vũ thêm vài phần thất vọng.

Là vợ của một nhà thực vật học, cô thành tựu nghiên cứu của chồng trong giới thực vật học cùng giá trị của với tận thế hiện tại.

Đáng tiếc là khi tận thế ập tới, thực vật xuất hiện biến dị, chồng vốn ở nhà trông con gái của cô vô cùng kích động, lập tức mang theo máy ảnh và dụng cụ lấy mẫu, theo đội thăm dò ngoài.

Đợi đội về, chỉ mang theo máy ảnh và thiết để , còn bản thì… những cành cây cuốn .

Ban đầu cô còn ôm tâm lý sống thấy c.h.ế.t thấy xác, nhưng về , chính mắt chứng kiến sự hung tàn của thực vật biến dị, cô chồng thể về nữa.

khi thành thật kể về tung tích của chồng, phụ nữ vốn sẽ dẫn hai con cô rời , khả năng sẽ nhắc chuyện đó nữa.

Bởi vì…

và con gái giá trị gì đối với nghiên cứu.

Còn lão Phương thì còn.

Mang theo hai con họ, ngoài việc tăng thêm gánh nặng, chẳng đem bất kỳ lợi ích nào. Gần như bất cứ bình thường nào cũng nên lựa chọn .

“Trước khi đến Đới Hướng Dương kể về chuyện của hai con chị, cũng đoán đại khái cảnh hiện tại. Lần đến, chính là để đưa hai con chị tới Căn cứ Trung Ương.”

Lời của Lâm Sơ khiến Chu Thu Vũ vốn đang cúi đầu nữa bừng lên hy vọng trong mắt.

“Cô… ý cô là, cô lão Phương, lão Phương mất , nhưng cô vẫn đưa chúng về Căn cứ Trung Ương?”

.”

Thấy Lâm Sơ gật đầu, hai mắt Chu Thu Vũ tràn đầy vui mừng, cô vội kéo Đồng Đồng bên cạnh : “Đồng Đồng, mau, mau cảm ơn chị .”

Đồng Đồng vẫn bên cạnh cuộc đối thoại từ nãy tới giờ. Nghe , cô bé lập tức thẳng , cúi đầu thật sâu Lâm Sơ: “Cảm ơn chị Lâm Sơ.”

“Cảm ơn cô, Lâm Sơ, cảm ơn cô… chúng sẽ thu dọn đồ đạc ngay…”

Nói đến đây, Chu Thu Vũ đột nhiên khựng .

cúi đầu con gái, khẽ hỏi: “Đồng Đồng, hôm qua khi con mất tích, thấy dì Hàn Mạn ?”

Hôm qua khi con gái mất tích, Chu Thu Vũ tìm khắp nơi, tìm con gái đồng thời còn phát hiện Hàn Mạn giường tự lo cũng biến mất.

Nếu ở nhà máy còn vướng bận điều gì, thì đó chính là Hàn Mạn, giờ vẫn luôn hết lòng chăm sóc cô .

Đồng Đồng câu hỏi , ngoan ngoãn gật đầu, ghé sát tai Chu Thu Vũ thì thầm kể: “Mẹ, chú Tưởng bảo con giúp chú cùng khiêng dì Hàn Mạn xuống kho ngầm, chú còn chúng khiêng dì Hàn xuống , sẽ đưa xuống . Cả nhà trốn trong kho ngầm thì sẽ ong đốt…”

Lời Đồng Đồng khiến ánh mắt Chu Thu Vũ càng thêm phức tạp.

Còn đợi con hai hết lời, ngoài căn phòng nhỏ của các cô truyền đến một tràng tiếng bước chân.

“Thu Vũ, em tỉnh …”

Loading...