Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 293: Thế giới sinh vật biến dị (55)
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:19:42
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xác của bầy ong biến dị chất thành một đống nhỏ trong đường hầm, mà vẫn còn ong biến dị ngừng lao bên trong.
Ngón tay Lâm Sơ máy móc bóp cò s.ú.n.g phun nước đen.
Bên cạnh cô ba khẩu s.ú.n.g phun nước đen hết sạch, khẩu trong tay cũng sắp cạn kiệt.
Đồng Đồng cách Lâm Sơ hơn chục mét phía buồn ngủ ríu cả mắt, cái đầu nhỏ liên tục gật gù xuống, giật thẳng dậy, chẳng bao lâu từ từ nghiêng ngả, cứ thế lặp lặp .
May mà ong vò vẽ biến dị còn nhiều, khi khẩu s.ú.n.g phun nước đen trong tay Lâm Sơ hết sạch, cửa hầm cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
trong đầu Lâm Sơ vang lên động tĩnh mới.
[Chúc mừng ký chủ thành công tiêu diệt 100 con côn trùng biến dị, kích hoạt nhiệm vụ ẩn thế giới thực vật và côn trùng biến dị, mời đến [Trung tâm nhiệm vụ] để nhận.]
Lâm Sơ sáng mắt, nhiệm vụ ẩn mà cô mong đợi quả nhiên đến.
[Nhiệm vụ ẩn (tùy chọn): Mời ký chủ điều tra nguyên nhân thực vật và côn trùng trong thế giới hiện tại xảy biến dị, đồng thời dùng đạo cụ thành việc thu thập.
Độ thành: 0%
Độ khó nhiệm vụ: Cấp SS
Thời hạn nhiệm vụ: 1 năm
Phần thưởng nhiệm vụ: 1500 điểm tích phân
Thất bại: hình phạt]
Lại là một nhiệm vụ dạng điều tra và thu thập.
Lâm Sơ quen cửa quen nẻo lật sang trang thứ hai của nhiệm vụ, thấy dòng chữ nhỏ quen thuộc:
[Nhấn để nhận đạo cụ nhiệm vụ.]
Vì Đồng Đồng ở đây, cô lập tức nhận đạo cụ.
Nghe thấy bên Lâm Sơ dọn dẹp xong, Đồng Đồng giật mở mắt.
“Chị Lâm Sơ, chúng thể tìm chứ?”
Lâm Sơ đầu liền thấy bé gái đang một tay dụi đôi mắt nhập nhèm, cố gắng giữ tỉnh táo, tay chống đất cố gắng lên.
“Bây giờ bên ngoài trời tối , em và chắc chắn vẫn đang ở trong nhà máy dám ngoài. Em ngủ một giấc , đợi trời sáng, chị sẽ dẫn em tìm .”
Đồng Đồng xong phần do dự lắc đầu: “, nhưng và giờ nguy hiểm. Đồng Đồng đưa ngoài, ạ?”
Lâm Sơ bé lo lắng nhà máy nơi Chu Thu Vũ đang ở thể ong vò vẽ biến dị công phá bất cứ lúc nào, thế là cô thu dọn s.ú.n.g phun nước đen, vẫy tay với Đồng Đồng.
“Lại đây, Đồng Đồng xem, đám ong vò vẽ bao vây nhà máy bộ c.h.ế.t hết ở đây , em và tạm thời sẽ an .”
Đồng Đồng Lâm Sơ giúp đỡ, từ lỗ nhỏ cửa kim loại ngoài, quả nhiên thấy trong đường hầm ngầm ngoài cửa kim loại chất đầy t.h.i t.h.ể ong vò vẽ biến dị.
Đồng Đồng vốn mệt mỏi cả ngày, sự dỗ dành khẽ khàng của Lâm Sơ nhanh ngủ .
Lâm Sơ đặt cô bé lên tấm lót cắm trại trải sẵn, thả Tiểu Tam và Tiểu Tứ bảo chúng trông chừng, còn thì nhân lúc Đồng Đồng ngủ say, bò lên mặt đất từ cửa hầm mới đào.
Tiếng vo ve của ong vò vẽ biến dị ngừng từ lâu, lúc trong màn đêm vạn vật im lìm.
Lâm Sơ bò khỏi đường hầm ngầm, thả nhà xe di động , tự trèo lên nóc xe, dùng ống nhòm quan sát hướng nhà máy.
Lúc phía nhà máy tối om, Lâm Sơ chỉ thể mượn ánh trăng thấy cửa sổ nhà máy đóng chặt, còn ong vò vẽ bao vây, trông càng thêm vài phần cô quạnh.
Tầm trong đêm hạn chế, ngoài Lâm Sơ cũng thấy thêm thông tin gì.
Cô xuống xe, thu nhà xe di động gian, tiên mò mẫm trong bóng tối thu xương cốt vỡ nát của mấy con robot thất bại gần đó gian, mò mẫm về phía cửa hầm ban đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-293-the-gioi-sinh-vat-bien-di-55.html.]
Đến gần cô mới phát hiện, đám cỏ dại quanh miệng đường hầm lúc lùi xa hơn mười mét, mặt đất trơ trọi lộ . Trong thế giới thực vật biến dị, nơi cây cối sinh trưởng điên cuồng, cảnh tượng cực kỳ hiếm thấy.
Lâm Sơ nhớ tình hình buổi sáng khi cô đến, nếu nhầm thì lúc gần đây chỗ đất nào trơ trụi. Đám cỏ dại còn mọc kín cả nắp giếng, đến khi Tiểu Tam giao lưu với chúng xong, chúng mới lui đến bên cạnh nắp giếng.
Sao giờ lùi xa thế ?
Chẳng lẽ là vì sợ ong biến dị?
Cỏ dại: ??? Mày mới sợ ong, cả nhà mày mới sợ ong! Bọn tao sợ là cái mùi thối kìa!
Mà lúc Lâm Sơ đang đeo bình dưỡng khí, hiển nhiên thể đồng cảm với chúng.
Lâm Sơ đến cửa hầm, lo con ong vò vẽ nào c.h.ế.t hẳn, cô cầm s.ú.n.g phun nước đen b.ắ.n vài phát trong.
Cỏ dại: Được lắm, tìm thủ phạm .
Xác nhận còn động tĩnh gì của ong, Lâm Sơ lấy từ gian tấm lưới đ.á.n.h cá từng dùng ở thế giớ lũ lụt. Cô dùng vài thanh kim loại cải tạo sơ qua, biến nó thành một chiếc vợt khổng lồ tay cầm, thò cửa hầm, từng mẻ từng mẻ vớt xác ong bỏ gian.
Những xác ong biến dị , theo phán đoán của Lâm Sơ, lẽ sẽ ích cho nghiên cứu của Giang Hiển và những .
Cho dù họ dùng đến, bản cô cũng để ý tới cái nọc đuôi siêu dài của ong vò vẽ, qua là vật liệu để tên nỏ.
Thu hết xác ong biến dị gian xong, Lâm Sơ đậy nắp giếng, tiện tay che giấu sơ qua dấu vết xung quanh.
Đợi cô về trong hầm, Đồng Đồng đang ngủ say sưa. Tiểu Tam ở cửa hầm mới duỗi vài cành cây ngoài quan sát, thấy cô về khẽ lay động vài cái.
Tiểu Tứ thì chiếc võng nhỏ do lá Tiểu Tam dựng lên, đung đa đung đưa.
Có hai đứa nhỏ canh đêm, Lâm Sơ nhanh xuống bên cạnh Đồng Đồng, chìm giấc ngủ.
Đêm đó, Lâm Sơ và Đồng Đồng một giấc ngủ yên lành ở bên ngoài nhà máy.
Còn đám trong nhà máy khi trải qua nội loạn, cả đêm lo sợ ngủ nổi.
Ban ngày ong vò vẽ , họ sợ đó là ong vò vẽ biến dị thông minh, cố ý dụ họ mở cửa, vì ai dám lúc đề xuất rời .
Đợi đến khi trời tối, đám trong nhà máy bắt đầu oán trách nghi kỵ lẫn .
Đặc biệt là nhà của những sống sót ong vò vẽ đốt, mắt thấy đốt đến tối bắt đầu sốt cao, dù khử độc vết thương, còn uống t.h.u.ố.c tiêu viêm hạ sốt, mà vẫn đỡ.
Người nhà họ bắt đầu trách cứ những kẻ đề xuất ném Tống Hân Nhạc ngoài.
“Đều tại các nghĩ ý tồi, chỉ hại c.h.ế.t Tống Hân Nhạc, còn hại ông Triệu nhà chúng và mấy khác!”
“Các đúng là chẳng nhân tính, trời đánh, Tống Hân Nhạc hóa quỷ cũng chắc chắn tha cho các !”
Những trong hiện trường bỏ phiếu đồng ý đều mặt âm trầm, ban đầu ai đáp lời, nhưng bọn họ cứ mãi, liền nhịn .
“Nếu chúng đề xuất ném Tống Hân Nhạc ngoài, đàn ong vò vẽ ? Biết giờ chúng đ.â.m thủng cửa, xông đây diệt sạch chúng một mẻ, còn để các ở đây tang?”
“Đừng lợi còn bộ thanh cao! Bây giờ chúng hy sinh Tống Hân Nhạc và bốn đốt , đổi lấy là sự an của mấy chục còn !”
Lời thốt , lập tức phẫn nộ phản bác.
“ khạc ! Mấy thật hổ! Bầy ong rõ ràng là ai đó cố ý dẫn , là của căn cứ chính phủ ngang qua, thấy chúng gặp nạn nên nghĩ cách giúp đỡ!”
“Đừng dán vàng lên mặt , đem sự ích kỷ cho cao thượng! đúng là xui tám kiếp mới hàng xóm với đám như các !”
Nghe , những kẻ chủ trương đẩy Tống Hân Nhạc bia đỡ đạn lập tức lạnh: “Nếu ở chung với chúng , thì cứ rời khỏi nhà máy, tự tìm đường sống.”
“Không cần các , sáng mai sẽ !”
Nhìn đám cách đó xa cãi tới tới lui tới, Ngụy Di Hồng lo lắng Giang Minh: “Làm bây giờ… Thu Vũ sốt tới 39 độ , Đồng Đồng thì vẫn tìm thấy. Nhìn đám là sắp loạn đến nơi, em sợ…”
Giang Minh thu ánh mắt khỏi đám đông đang cãi vã, bước tới vỗ nhẹ vai vợ: “Em yên tâm, đây.”
Nói xong, ông ghé sát tai vợ thì thầm hai câu, nhanh khiến Ngụy Di Hồng trợn tròn mắt phần tin nổi ông.