Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 287: Thế giới sinh vật biến dị (49)

Cập nhật lúc: 2025-12-18 04:56:38
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ong mật? Trời ơi, đó là ong vò vẽ chứ!”

“Ong mật biến dị cũng chỉ to cỡ chim sẻ thôi, thể to đáng sợ như đám ong vò vẽ .”

Nghe Lâm Sơ hỏi, cả đội thu thập nhịn sửa lời cô.

Lâm Sơ lập tức lấy ống nhòm thêm vài về phía nhà máy, đó phần nghi hoặc hỏi: “ thấy chúng lông tơ nhỏ, theo lý thì đó là đặc điểm của ong mật, các chúng là ong vò vẽ?”

Một trong đội thu thập câu hỏi của cô lắc đầu: “Chúng cũng mong chúng là ong mật lắm, ong mật tính tấn công mạnh thế, cũng thù dai đến . đây lúc thu thập ở nơi khác, chúng từng gặp ong mật biến dị, chúng nhỏ hơn đám ong vò vẽ mấy vòng.”

“Còn nữa, ong vò vẽ biến dị quả thật mọc lông tơ, đây là kết quả nghiên cứu công khai của căn cứ chúng , trong hành lang khu dân cư bảng tuyên truyền.”

Những khác cũng gật gù phụ họa, lòng Lâm Sơ dần chùng xuống.

Nếu thật sự là ong vò vẽ biến dị thì chuyện càng khó giải quyết.

Ong vò vẽ, dù khi biến dị đủ khiến mà sợ, huống chi giờ to gần bằng đại bàng, đuôi nhọn trông dày cỡ ngón út, chỉ qua ống nhòm thôi cũng đủ khiến hoa mắt.

Hơn nữa ong vò vẽ thù dai hơn ong mật nhiều, nếu ai lỡ chọc chúng, chúng sẽ ùa cả đàn, báo thù thì cam lòng.

Ong vò vẽ còn một đặc điểm khác hẳn ong mật, khi đốt xong chúng sẽ c.h.ế.t. Ngòi ở đuôi của chúng dùng một . Chính vì mà ong vò vẽ hiếu chiến hơn hẳn ong mật bình thường.

Ong vò vẽ biến dị e là còn đáng sợ hơn.

“Vậy mấy ngày nay trong nhà máy động tĩnh gì ?”

Lời Lâm Sơ dứt, vài đội thu thập một cái đồng loạt lắc đầu.

“Người em, thật, đám ong vò vẽ đông thế bao vây nhà máy, chúng còn chẳng dám gần, bên trong động tĩnh gì chứ.”

đám ong đó vây suốt mấy ngày mà vẫn tìm cách xông , chứng tỏ trong nhà máy vẫn còn cách xử lý. Chỉ cần họ ngoài, vài ngày nữa ong vò vẽ thấy khó khăn mà rút lui, nguy cơ cũng sẽ giải trừ.”

Câu cuối cùng, chính cũng chẳng mấy tự tin. Khi , ánh mắt nhịn mà liếc sang đồng đội, như tìm sự ủng hộ.

mặt đều là vẻ tiếc nuối, rõ ràng cho rằng bên trong rơi tuyệt cảnh.

“Nói thật lòng, nếu bên trong còn đủ lương thực nước uống, thật sự thể cầm cự với đám ong vò vẽ . nếu đồ ăn của họ để ở chỗ khác, hoặc trong nội bộ xảy mâu thuẫn, e là nhanh sẽ sụp đổ… là sụp đổ về mặt tinh thần.”

Lời thốt , đều gật đầu đồng tình.

Những chuyện như , đội thu thập bọn họ thấy quá nhiều. Hồi mới ngoài thu thập, thiếu kinh nghiệm, mỗi xuất phát đều c.h.ế.t mất một nửa đội.

Phần lớn các đội đều từng trải qua tình huống bao vây. Có đội chính là vì đến cuối cùng tâm lý sụp đổ, dẫn đến quân diệt.

Trong tận thế, chuyện như thế chẳng hề hiếm. Ai cũng tự lo xong cho , nhiều lắm thì tiếc nuối cho khác vài giây, tiếp tục việc của .

Lâm Sơ hỏi thêm vài câu nữa, đội thu thập trời muộn thì chào tạm biệt cô.

“Bọn kịp đến điểm dừng chân tiếp theo khi mặt trời lặn, nếu dễ gặp nguy hiểm. Anh em, bọn nhé. Còn … tự lượng sức mà .”

Lâm Sơ quần áo họ đầy vết mài mòn, gật đầu: “Đi đường bình an.”

Nhìn bóng dáng đội thu thập dần biến mất khỏi tầm mắt, Lâm Sơ vội trèo xuống khỏi ngọn cây bách. Cô lấy ống nhòm , tiếp tục quan sát nhà máy của Tưởng Sam cùng khu vực xung quanh.

Còn lúc , bên trong nhà máy, nơi mà ống nhòm của cô thể thấy, một bầu khí nặng nề đang lan tràn giữa đám .

Trên đất trống từng dùng để tổ chức cuộc họp, hai trói ghế, miệng nhét tất đen.

Nếu Lâm Sơ mặt thì sẽ nhận hai trói chính giữa, một là Tống Hân Nhạc, một là lão đại từng thống trị nhà máy, Tưởng Sam.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-287-the-gioi-sinh-vat-bien-di-49.html.]

Lúc , một gã đàn ông dán băng cá nhân mặt đang một tay cầm gậy bóng chày, một tay cầm súng, qua bên rìa đất.

Người sống sót hiện diện bệt đất, ai gì.

Một lúc , từ căn phòng từng là văn phòng của Tưởng Sam, hai đàn ông chạy . Hàn Thiên thấy động tĩnh liền ngẩng đầu , nhưng chỉ thấy hai lắc đầu với .

Hy vọng trong mắt Hàn Thiên tắt ngấm, đá mạnh chiếc ghế của Tưởng Sam: “Nói cho tao ! Mày giấu chìa khóa còn !”

Tưởng Sam bất ngờ đá ngã, ngã xuống đất, miệng phát vài tiếng ú ớ, Hàn Thiên lúc mới nhớ miệng nhét tất, cúi rút tất .

Tưởng Sam hít mạnh vài khí trong lành, ánh mắt nhàn nhạt quét qua mặt Hàn Thiên, nhưng gì.

Hàn Thiên tức giận, ném gậy bóng chày xuống, lên đạn súng, dí thái dương Tưởng Sam.

“Mày ! Không tao b.ắ.n c.h.ế.t mày ngay!”

Hàn Thiên thật sự nổi điên, mặt mày dữ tợn, mắt trừng trừng, bên trong đầy tơ m.á.u đỏ li ti.

Tưởng Sam thằng em vợ dí s.ú.n.g đầu, giận cũng sợ, ngược khẽ vài tiếng: “Kho chứa ngầm chỉ một chìa khóa, mất thì mất .”

Hàn Thiên thấy như thế, ngược dần bình tĩnh hơn.

“Không thể nào! Kho ngầm chứa bộ vật tư, thể chỉ một chìa khóa! Tưởng Sam, tao hiểu mày. Mày việc, đời nào chừa đường lui cho !”

Tưởng Sam , nhưng đ.á.n.h với Hàn Thiên, giờ trói ngược, tiếng kéo theo vết thương khiến nhăn mặt ho vài tiếng:

“Khụ khụ, kho ngầm chính là đường lui của tao, khụ, giờ chìa khóa mất , đường lui… cũng còn nữa.”

Lời dứt, Hàn Thiên kịp gì, trong đám đông c.h.ử.i rầm rộ.

“Tưởng Sam mày đúng con ! Đồ hèn! Bọn tao tin mày, theo mày, mà xảy chuyện mày chỉ nghĩ đến việc một chạy trốn!”

“Tưởng Sam tao lầm mày , đồ khốn!”

“Ăn một , tao phỉ!”

“Theo tao thấy khỏi cần hỏi nữa! Loại như dùng cực hình, đ.á.n.h vài trận là tự khắc khai ! Hàn Thiên, nếu mày xuống tay thì để bọn tao !”

“Sắp cạn lương thực ! Kệ nó! Đánh ! Tao ủng hộ! Bắt chỗ giấu chìa khóa, thì ong vò vẽ g.i.ế.c, bọn tao cũng c.h.ế.t đói !”

mở đầu, nhanh khơi dậy cảm xúc cả đám, ồn ào vây định động thủ với Tưởng Sam.

“Tất cả dừng tay!”

Hàn Thiên lập tức thẳng dậy.

lúc đều hăng máu, cộng thêm hiện trường ồn ào, chẳng ai gì.

“Im hết!”

Hàn Thiên gầm lên nữa.

Lần quả thật trấn giữ một vài , nhưng vẫn kẻ ồn ào quan tâm chen lên .

“Đoàng—”

Một tiếng s.ú.n.g vang lên, khiến tất cả đều khựng tại chỗ.

Loading...