“Ê, gặp .”
Người đàn ông tay xăm trổ thấy Lâm Sơ, mắt sáng rỡ, lập tức chen qua Cao Tĩnh để lên , giống như gặp , lớn tiếng :
“ là Hướng Long, nãy Cao trợ lý bảo là một nhóm đến chúng , còn đang đoán là ai cơ, nếu là con bé loli ăn thịt thì chịu nổi . May mà là cô, ha ha ha.”
Tiếng sảng khoái của Hướng Long vang vọng khắp trung tâm nghiên cứu khoa học, ít thò đầu về phía họ.
“Đừng to thế, phiền khác .” Người đàn ông trung niên phía khó chịu mở miệng nhắc nhở.
Nụ mặt Hướng Long dần phai nhạt, đúng lúc , thấy giọng nữ thanh lạnh vang lên từ phía : “Chào , tên Lâm Sơ.”
“Ồ, đúng là trùng hợp thật, tên chúng đều hai chữ hết!” Hướng Long lập tức lấy tinh thần, Cao Tĩnh bên cạnh đúng lúc cắt ngang sự phấn khích của .
“ dẫn hai đến chỗ xử lý mẫu nhận mẫu .”
Hướng Long , vội vàng gật đầu, Lâm Sơ chắp tay: “Được , Cao trợ lý đúng, việc chính quan trọng hơn, chúng chuyện nhé.”
Cao Tĩnh dẫn hai về phía chỗ xử lý mẫu, ánh mắt của đàn ông trung niên phía cô dừng Lâm Sơ một lúc, đó mặt biểu cảm qua bên cạnh cô.
Lâm Sơ để ý đến chuyện , cô tiếp tục dạo quanh trung tâm nghiên cứu khoa học một lát, tự về phòng nghỉ.
Cơ hội sử dụng cửa chỉ còn bốn , hiện giờ cô đang ở khu vực an lòng đất 1000 mét, đám thực vật trong nơi trú ẩn Tiểu Nhị trông coi, nên cô tạm thời về nơi trú ẩn, để dành cơ hội cho những lúc cần thiết .
Căn phòng Lâm Sơ ở trang trí đơn giản nhất với tường trắng và sàn gạch men, một chiếc giường 1,2 mét và bộ bàn ghế việc chiếm một nửa gian.
Để tiện cho việc tập luyện hàng ngày, cô đẩy giường và bàn ghế phía trong phòng, chừa một trống gần bốn mét vuông ở phía ngoài để vận động.
Lúc đất , Tiểu Tam đang ngay ngắn trong chậu hoa lớn mà Lâm Sơ đặc biệt chọn cho nó, Tiểu Tứ thì nhảy nhót qua giữa cành lá của nó, hai đứa nhỏ chơi đùa vui vẻ mệt.
Thấy Lâm Sơ về, Tiểu Tứ chui từ chậu của Tiểu Tam, đầu đầy bùn đất vui vẻ nhảy lên cô, sức dấu liên hồi.
“Em em chơi với Tiểu Tam vui hả?”
Tiểu Tứ gật đầu lia lịa, bùn đất đầu rơi cả tay Lâm Sơ.
Cô bất đắc dĩ lắc đầu, định giúp nó lau sạch vết bẩn , nhưng Tiểu Tứ “vèo” một cái trượt khỏi cô, lao giữa cành lá của Tiểu Tam.
Hai đứa nhỏ chơi vui vẻ, cô cũng quản nữa, tự bàn bận việc của .
Đến giờ ăn, Cao Tĩnh như thường lệ đẩy xe thức ăn nhỏ đến cửa phòng nghỉ.
Khi Lâm Sơ mở cửa lấy phần ăn, cô phát hiện xe ngoài phần của và Giang Hiển, còn thêm hai phần cơm tối nữa.
Giang Hiển vẫn còn ở trung tâm nghiên cứu khoa học, cô lấy phần của Giang Hiển đặt lên bàn phòng khách, lấy phần của .
Cao Tĩnh: “Mai tám giờ sáng, sẽ qua dẫn hai đến sân đỗ máy bay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-277-the-gioi-sinh-vat-bien-di-39.html.]
Sau khi thông báo tin , cô mỉm gật đầu với Lâm Sơ, đẩy xe thức ăn về phía đối diện. Chưa kịp đến nơi, cửa đối diện mở .
“Hướng Long, mở cửa đúng lúc đấy, lấy cơm...” Chưa kịp để Cao Tĩnh hết, Hướng Long hét lên với cánh cửa sắp đóng ở đối diện: “Lâm Sơ, chờ !”
Nói xong, chẳng thèm quan tâm Cao Tĩnh đang đẩy xe thức ăn ngay cửa phòng , chân trần nhảy qua cô ba bước hai chạy đến cửa phòng của Lâm Sơ.
Nghe gọi , động tác đóng cửa của Lâm Sơ dừng , nhanh đó, cửa mặt cô một cánh tay xăm trổ kéo giữ.
“Có chuyện gì ?”
Lâm Sơ liếc Cao Tĩnh phía , lắc đầu: “Hiện tại chúng hình như gì cần .”
Nếu cô nhớ lầm, Giang Hiển từng với cô, Cao Tĩnh vì lý do bạn bè mà đối xử với các nhiệm vụ giả, điều cũng chứng thực cô.
từ khi gặp Hướng Long, cô phát hiện thái độ của Cao Tĩnh với Hướng Long tuy địch ý như với Giang Hiển bọn họ, nhưng cũng khá lạnh nhạt, nhiệt tình như khi đối mặt với cô.
Hướng Long , sốt ruột: “Ê, đừng mà!”
Hắn đầu thấy Cao Tĩnh vẫn đang lấy phần ăn của họ từ xe, lập tức dặn Lâm Sơ: “Cô chờ một chút, đừng đóng cửa, qua ngay, mất nhiều thời gian của cô !”
Nói xong, chạy như gió về cửa phòng , lấy phần ăn từ tay Cao Tĩnh, nhanh chóng chạy phòng đặt phần ăn xuống, lập tức chạy với Cao Tĩnh: “Cao trợ lý, chị thể về , và Lâm Sơ chuyện cần .”
Cao Tĩnh , liếc nhẹ lên camera ở cuối hành lang trần nhà.
“Không vấn đề, hành lang camera, khuyên đừng gì quá đáng, nếu , dù là của tổ chức, căn cứ chúng cũng sẽ trục xuất.”
Hướng Long , lập tức nghiêm: “Cao trợ lý yên tâm, tuyệt đối gì quá đáng .”
Cao Tĩnh thấy gật đầu, đẩy xe thức ăn về phía thang máy, hai bước đầu chỉ nút kim loại tường với Lâm Sơ: “Lâm Sơ, nếu chuyện gì thì nhấn nút , sẽ dẫn qua.”
Lâm Sơ , khuôn mặt vốn biểu cảm gì nhiều thêm vài phần dịu dàng: “Vâng.”
Tiễn Cao Tĩnh thang máy, Hướng Long lúc mới đầu cô, hạ giọng : “ vài thứ ho, thể giao dịch với cô, cô xem ?”
Thì là chuyện giao dịch, trong lòng Lâm Sơ thoáng hiểu .
Dù khi thành công bố trí nơi trú ẩn ở thế giới cấp S, hệ thống thông báo cô kích hoạt hệ thống giao dịch tích phân ngoại tuyến.
vì đó cô gặp nhiệm vụ giả nào khác, nên chức năng tạm thời cô bỏ qua.
Không ngờ Hướng Long đuổi theo cô để chuyện, là chuyện .
Thấy Lâm Sơ lên tiếng, Hướng Long chút sốt ruột, vội : “ kha khá dịch dinh dưỡng, thể bán cho cô mỗi ống 1 tích phân. Ngoài còn vài lọ t.h.u.ố.c bổ sung thể lực, cũng thể để giá rẻ cho cô, còn một ít đạo cụ nữa, cô cứ chọn thoải mái. Chủ yếu là đổi lấy chút tích phân.”
Nghe dịch dinh dưỡng mỗi ống 1 tích phân, Lâm Sơ động lòng một chút, nhưng thứ vốn đắt, sức hút với cô hạn.
khi đến t.h.u.ố.c bổ sung thể lực và đạo cụ, lông mày cô khẽ động đậy.