Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 276: Thế giới sinh vật biến dị (38)
Cập nhật lúc: 2025-12-17 06:07:54
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AeSWUhaKG
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai theo Cao Tĩnh, nhanh đến khu vực tiền xử lý mẫu nghiên cứu của trung tâm nghiên cứu.
Dọc đường , Giang Hiển vẫn luôn tỏ yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt. ngay khi bước khu nghiên cứu, trạng thái lập tức biến mất sạch sẽ.
Ba quả trứng bọ ngựa mà Lâm Sơ nhét trong balo giờ đặt ngay ngắn một giá trưng bày, bên phủ lồng kính bảo vệ. Qua lớp kính trong suốt, thể thấy lớp vỏ trắng mịn của trứng, bên trong ánh lên sắc vàng xanh nhạt.
Bên cạnh ba quả trứng là một khối vật chất màu nâu, kích thước xấp xỉ hai viên gạch đặt cạnh .
Đây là đầu tiên Giang Hiển tận mắt thấy những mẫu vật kể từ khi rời khỏi tổ bọ ngựa. Anh cầm sổ tay, chăm chú quan sát, tay ngừng ghi chép, như thể thứ xung quanh đều biến mất.
Từ khu tiền xử lý mẫu, một nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng cầm theo tờ đơn bước .
“Đây là bộ mẫu các chị nộp lên, đúng ? Nếu sai sót thì ký tên xác nhận giúp .”
Giang Hiển mới ngẩng đầu lên khỏi sổ tay.
“ còn thu thập thêm một ít chất nhầy và tạp vật trong mấy ngày qua, phiền các xử lý luôn.”
Nói , lấy từ trong bọc ôm theo mấy ống nghiệm.
Trong ống nghiệm ít thứ màu xanh và trong suốt, trông nhớp nháp, khiến vô thức cau mày.
Tuy nhiên, nhân viên ở khu tiền xử lý mẫu thấy thứ trong tay , mắt sáng lên: “Tốt đấy Giang Hiển. Đây là chất nhầy từ tổ bọ ngựa mà lấy ? Anh chờ , xử lý cho.”
Giang Hiển đang đưa tay thì chợt khựng . Thấy biểu cảm quá mức phấn khích của đối phương, lập tức rụt tay về, cảnh giác sang.
“Anh đừng lén cạo bớt đấy. Mỗi giọt thu đều vất vả, mang về Căn cứ Trung Ương để nghiên cứu.”
Nhà nghiên cứu vội vàng gật đầu.
“Yên tâm, yên tâm. chừng mực. Được xử lý là vinh hạnh .”
Giang Hiển , bán tín bán nghi một cái, mãi đến khi đối phương giơ ba ngón tay thề thốt, mới buông tay.
Nhà nghiên cứu lập tức vui vẻ cầm mấy ống nghiệm, phòng nghiên cứu bên trong.
Mấy giây , đột nhiên nhớ gì đó, bước lớn ngoài, cầm tờ đơn đưa cho Giang Hiển: “Mau ký tên , đừng lỡ việc xử lý mẫu của .”
Giang Hiển liếc mắt một cái, hất cằm về phía Lâm Sơ: “Mấy thứ là cô giúp thu thập, để cô ký .”
Nói xong, mê mẩn quả trứng bọ ngựa mặt.
Cuối cùng Lâm Sơ nhận tờ đơn xác nhận, ký tên lên đó.
Cao Tĩnh với cô, do bọn họ là nhóm nhà khoa học đầu tiên đến nơi trong đợt , nên khu tiền xử lý hiện chỉ các mẫu của họ.
Những mẫu đó theo chuyến trực thăng về Căn cứ Trung Ương từ sớm, vì nơi trống trải, ngoài những thứ Lâm Sơ mang về thì còn mẫu nào khác.
Thấy Giang Hiển đắm chìm trong thế giới nghiên cứu của , Cao Tĩnh bèn dẫn Lâm Sơ tham quan các nơi khác trong trung tâm nghiên cứu.
Từ cửa kính của trung tâm nghiên cứu, Lâm Sơ thấy nhiều thực vật và côn trùng biến dị mà cô từng gặp hoặc từng gặp ngoài .
“Lúc đầu xây dựng căn cứ ngầm, cấp nhấn mạnh nhất định để dành đủ gian cho trung tâm nghiên cứu, dù nhường bớt gian cư trú, cũng sắp xếp đầy đủ chức năng cho trung tâm nghiên cứu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-276-the-gioi-sinh-vat-bien-di-38.html.]
“Những nghiên cứu , chính là tương lai của chúng .”
Lâm Sơ ngẩng đầu, thấy trong mắt Cao Tĩnh ánh lên sự kiên định pha lẫn trầm lắng.
Ngay khi Cao Tĩnh dẫn Lâm Sơ tham quan xong trung tâm nghiên cứu, chuẩn đưa cô về phòng nghỉ, thì Giang Hiển đột nhiên ôm sổ tay chạy tới.
“Cao... Cao trợ lý, việc nhờ căn cứ Đồ Châu giúp đỡ.”
Cao Tĩnh mặt biểu cảm gật đầu: “Có yêu cầu gì cứ . Cấp dặn, với các nhà khoa học, căn cứ sẽ cố gắng đáp ứng trong khả năng.”
Giang Hiển lộ nụ mặt, vội : “Là thế … Lâm Sơ tìm chị . Khu cư trú của căn cứ Đồ Châu còn giường trống để tiếp nhận họ ?”
“Giường trống thì chắc vẫn còn, nhưng sắp xếp thế nào, cần xin chỉ thị.”
Nghe , nụ mặt Giang Hiển càng rạng rỡ.
Anh chân thành lời cảm ơn, khiến Cao Tĩnh hiếm khi dịu giọng đáp : “Cậu đừng vội cảm ơn , chỉ xin chỉ thị thôi.”
Giang Hiển gật đầu: “Chị chịu giúp xin chỉ thị đáng để cảm ơn .”
Cao Tĩnh , nhịn một cái, đó nghiêm mặt : “... định để họ đến đây thế nào? Tuy căn cứ ưu đãi nhà khoa học và nhân nhà khoa học, nhưng giờ ai cũng tự lo xong, nhiệm vụ trong căn cứ nặng, căn cứ sẽ phái đón họ .”
Nghe Cao Tĩnh , Giang Hiển im lặng.
Điều quả thật nghĩ tới.
Anh thể an đến căn cứ Đồ Châu một đường, dựa Lâm Sơ hộ tống, nhưng chị tuổi cũng lớn, chân tay còn kém hơn , họ bộ mấy trăm cây đến căn cứ Đồ Châu, quả thật chuyện dễ.
Thấy Giang Hiển như , Cao Tĩnh khẽ thở dài một , ở căn cứ lâu như , những chuyện thế cô thấy nhiều .
Suy nghĩ một lát, Cao Tĩnh đề nghị Giang Hiển cung cấp vị trí hiện tại của chị . Nếu gần đó căn cứ khác, cô sẽ giúp xin để căn cứ gần nhất tiếp nhận họ .
Giang Hiển liên tục cảm ơn, cuối cùng Lâm Sơ là trực tiếp cung cấp vị trí của vợ chồng Giang Minh.
Xong việc , Giang Hiển về nghiên cứu của .
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Sơ ở căn cứ bắt đầu cuộc sống quy luật.
Mỗi ngày hơn sáu giờ sáng cô dậy huấn luyện, tối đến thành huấn luyện ban đêm thì mười một rưỡi lên giường ngủ.
Tắm rửa, cô cố gắng dùng nước cung cấp của căn cứ Đồ Châu. Còn nước uống hằng ngày thì sử dụng nguồn nước dự trữ trong gian của .
Ban ngày, cô thỉnh thoảng dạo quanh khu cư dân để quan sát môi trường sống, hoặc lui tới trung tâm nghiên cứu, lớp kính theo dõi tập tính của các loài côn trùng và thực vật biến dị.
Nhân dịp , cô còn sắp xếp thông tin quan sát thành một cuốn sổ nhỏ, để ở thế giới di chuyển thể lật xem tra cứu.
Mãi đến ngày thứ chín cô đến căn cứ Đồ Châu, Cao Tĩnh hứng khởi chạy đến tìm cô khi cô đang quan sát đặc tính thực vật ở trung tâm nghiên cứu.
“Lâm Sơ! Nhóm nhà khoa học khác đến . Sáng mai các cô thể lên đường tới Căn cứ Trung Ương.”
Lâm Sơ ngẩng đầu lên.
Sau lưng Cao Tĩnh, cô thấy một bóng dáng quen thuộc.