Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 132: Thế giới cực hàn (37)

Cập nhật lúc: 2025-11-30 03:27:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chỉ ngẩn một cái chớp mắt, lập tức phá lên như chuyện hài nhất quả đất.

“Ha ha ha, nhầm ? Cô khiêu chiến ?”

Tiếng của kéo theo vô ánh mắt từ đám đang xem náo nhiệt.

Huấn luyện viên Hứa bên cạnh khẽ nhíu mày tên huấn luyện viên Lưu đang nghiêng ngả, đầu Lâm Sơ phía .

“Huấn luyện viên Lưu đây là huấn luyện viên phòng tập quyền , từng vô địch giải tỉnh. cho gọi Khương tỷ, chị là huấn luyện nữ duy nhất ở đây, cô chờ thêm chút nữa thôi.”

Lâm Sơ ý nhắc nhở, liền mỉm lịch sự.

“Cảm ơn huấn luyện viên Hứa nhắc, nhưng vẫn khiêu chiến huấn luyện viên Lưu.”

Mấy từ cuối cùng, cô thẳng mắt huấn luyện viên Lưu mà .

Hắn khoanh tay ngực, ung dung chờ đợi, tưởng khi thành tích của cô sẽ sợ xanh mặt.

Ai ngờ cô chỉ nhàn nhạt cảm ơn, vẫn một mực đòi đấu với .

“Tốt! Tốt! Tốt!” 

Huấn luyện viên Lưu vỗ tay dẫn đầu, trong mắt là ý giễu cợt.

“Tự tin là chuyện , để xem tự tin của cô từ .”

Đối phương càng ngông cuồng, Lâm Sơ càng bình tĩnh.

hình dung sức mạnh hiện tại của thế nào, chỉ thể cảm nhận rõ ràng cấp độ của đối thủ, đặc biệt là những kẻ yếu hơn nhiều… hoặc mạnh hơn nhiều.

Ví như con cá đen khổng lồ ở thế giới , chỉ cần nghĩ tới thôi là nổi da gà, từng lỗ chân lông gào thét “tránh xa nó ”.

Lại như mấy ngày nay đ.á.n.h với đám ký sinh thể bình thường, chúng yếu đến mức cô chẳng buồn nổi hứng chiến đấu.

Còn tên huấn luyện viên Lưu mặt … ừ thì mạnh hơn đám ký sinh thể thường một chút.

chỉ một chút thôi.

Sự điềm tĩnh của Lâm Sơ càng khiến thêm tức tối, nhưng đài vẫn còn đang thi, đài vẫn còn một hàng dài đang chờ.

Tất cả đều là hôm nay đến dự tuyển đội an ninh.

Vì sự xuất hiện của tiến sĩ Kiều, chính quyền điều nhiều nhà nghiên cứu từ các thành phố khác đến Hải Thành.

Mà đám nghiên cứu loại “gà yếu”, tay tấc sắt. Trong khi bên ký sinh thể xuất hiện “thủ lĩnh cấp cao”, ngay cả ký sinh thể bình thường cũng đang tiến hóa từng ngày.

Cấp bảo vệ an cho đám nghiên cứu , nên đội an ninh Hải Thành liên tục mở rộng biên chế, thu hút nhiều đến đăng ký.

Không chỉ mới khu trú ẩn, mà ngay cả dân sống sót cũ trong đây, bảo an lĩnh thêm lương thực, cũng ùa thi.

Vốn dĩ thấy một đám đàn ông gầy yếu vì kiếm thêm miếng ăn mà chạy đến thi, huấn luyện viên Lưu bực lắm , giờ còn cả phụ nữ chen ?

Thật sự coi chỗ là bãi rác ?

Hắn tức đến phừng phừng bước thẳng lên đầu hàng, vài câu với huấn luyện viên đang đó. Đối phương gật đầu, vẫy vẫy tay với Lâm Sơ.

“Ngẩn đấy gì? Còn mau lên!”

Nói tới đây, khóe môi nhếch lên khinh: “Sao? Sợ ?”

Lâm Sơ liếc đám đang xếp hàng, thong thả bước tới.

“Này, chen ngang thế…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-132-the-gioi-cuc-han-37.html.]

Trong hàng vài tiếng lẩm bẩm, nhưng chẳng ai dám phản kháng huấn luyện viên Lưu, chỉ dám thì thầm lưng cô.

Nghe thấy , huấn luyện viên Lưu lập tức nổi cáu, lườm cháy máy mấy lên tiếng: “Đàn ông con trai mà lằng nhà lằng nhằng, chen một hàng thì ? Một tay cũng hạ nó, chậm trễ mấy mấy giây?”

Mọi , thấy cũng lý, thêm sợ cái uy của , thế là im re.

tự nguyện dùng đặc quyền giúp nhanh chóng đạt mục đích, Lâm Sơ đương nhiên phản đối. Cô chỉ khẽ cong môi, liếc huấn luyện viên Lưu một cái đầy ý , bước chân nhẹ nhàng đến bên cạnh .

Trên đài, hai đối thủ cân sức cân tài sắp kết thúc.

Chẳng mấy chốc, mặc quần áo rách nát thua cuộc.

Bị huấn luyện viên đ.á.n.h ngã xuống đất, bẹp đài, mắt đỏ hoe: “Cho … thêm một cơ hội nữa ? Chỉ thiếu một chút thôi…”

Huấn luyện viên Lưu đang sốt ruột dạy dỗ cô gái trời cao đất dày , bèn trợn trắng mắt: “Cho thêm nữa, lát nữa khác cũng xin thêm nữa, chúng thi tới kiếp ? Thua thì cút xuống cho !”

Bị quát một câu, đàn ông ngượng ngùng dậy, lau nước mắt lẫn mồ hôi mặt, lủi thủi bước xuống.

Thấy đài trống, huấn luyện viên Lưu lập tức chống một tay lên mép đài, ngẩng đầu Lâm Sơ, nhếch môi tự cho là ngầu, mượn lực nhảy phóc lên.

Phía lập tức vang lên tiếng huýt sáo reo hò.

ngay giây tiếp theo, tất cả tiếng reo hò đều nghẹn trong cổ họng.

Chỉ thấy cô gái khiêu chiến huấn luyện viên Lưu cũng chống một tay lên mép đài, nhẹ nhàng lật nhảy lên.

Động tác còn dứt khoát hơn , còn…

Ngầu hơn.

Huấn luyện viên Lưu cố tình màu, động tác khoa trương, vẻ dọa cô.

Còn Lâm Sơ chẳng buồn một động tác thừa nào, gọn gàng, sạch sẽ, hình mảnh khảnh cực kỳ linh hoạt, độ mắt đè bẹp thương tiếc.

Huấn luyện viên Lưu lên đài lập tức cô, xem phản ứng của cô, ai ngờ bắt gặp đúng khoảnh khắc cô tung lên đài nhẹ tựa lông hồng.

Hắn khựng , nhíu mày, lập tức giãn .

Chỉ là hoa mỹ thôi.

Có thể thế chứng tỏ cánh tay cũng khỏe, pháp linh hoạt, mấy đứa nhảy street dance cũng , gì đặc biệt .

Huấn luyện viên Lưu cởi phăng áo bông ngoài, đến khi chỉ còn chiếc áo lót giữ nhiệt bó sát thì cởi thêm nữa. Hắn tại chỗ xoay cổ tay, phát tiếng “rắc rắc” giòn tan.

Lâm Sơ vẫn mặc nguyên chiếc áo phao đen ngắn, nhúc nhích.

Chiếc áo nhẹ, tiện hoạt động, mấy trận đ.á.n.h ký sinh thể cô cũng mặc thế, chẳng ảnh hưởng gì.

Cô chỉ đặt balo xuống góc đài, bước chính giữa.

“Bắt đầu .”

Thấy cô tùy tiện như , huấn luyện viên Lưu càng quyết tâm cho cô một bài học nhớ đời.

Hắn gật đầu với trọng tài bên cạnh.

Trọng tài bước tới, giơ ngang tay giữa hai . Xác nhận cả hai sẵn sàng, lập tức hô: “Bắt đầu!”

Ngay khoảnh khắc tiếng hô dứt, huấn luyện viên Lưu tung một cú đ.ấ.m thẳng tới , khóe môi nhếch lên nụ khẩy.

nụ còn kịp cong hết thì mắt hoa lên.

Chỉ một cái chớp mắt.

Đối thủ… biến mất ?!

Loading...