TÂN DUYÊN - 8 - HOÀN

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:40:40
Lượt xem: 135

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sau đó, ngươi nguyện ý theo rời .”

 

“Ta .”

 

“Ngươi là mềm lòng Nên âm thầm thề.”

 

“Sẽ bảo vệ ngươi cả đời.”

 

ngươi còn lợi hại hơn tưởng.”

 

“Ta tận mắt ngươi một gánh vác.”

 

“Trong lòng thật sự mừng cho ngươi.”

 

“Ta .”

 

“Tâm nguyện của ngươi.”

 

“Là mở một t.ửu lâu của riêng .”

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Từ nay.”

 

“Ngươi chính là đại chưởng quầy.”

 

Hốc mắt nóng lên.

 

Trong cổ họng như nghẹn một tảng đá.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Đau đến mức nước mắt cứ thế rơi xuống.

 

“Tâm nguyện chỉ là tâm nguyện.”

 

“Không nhất định thực hiện.”

 

“Ta một quán ăn nhỏ.”

 

“Còn ngươi.”

 

“Xuân Hạnh.”

 

“Và quản gia ở bên.”

 

“Ta thỏa mãn .”

 

“Ta nhất thiết mở t.ửu lâu!”

 

Thẩm Xác :

 

tâm nguyện của .”

 

“Chính là để ngươi việc gì cũng tròn vẹn.”

 

17

 

Từ t.ửu lâu trở về.

 

Xuân Hạnh thấy buồn bực vui, đến bữa tối cũng ăn.

 

Nàng lo lắng yên.

 

Còn tưởng nhiễm phong hàn.

 

Vội vàng tìm thiếu gia.

 

Ta bực bội gọi nàng .

 

“Ta bệnh thì cũng mời lang trung.”

 

“Tìm gì?”

 

Xuân Hạnh lúc mới phản ứng .

 

“Người với thiếu gia cãi ?”

 

Ta trừng nàng một cái.

 

“Ai cãi với chứ?!”

 

“Hắn là đại thiếu gia, thì .”

 

“Ta nào dám cãi với ?!”

 

Xuân Hạnh mím môi.

 

Trong lòng vẫn nguôi giận.

 

“Không đúng.”

 

“Sau là đại chưởng quầy Vạn Hương Lâu.”

 

“Ta sẽ còn giàu hơn .”

 

“Hắn chỉ là một thiếu gia sa sút.”

 

“Hắn dựa mà dám cãi với ?!”

 

Xuân Hạnh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

Ta vẫn xuôi cơn giận.

 

Bảo nàng đóng cửa .

 

Để một yên tĩnh trong phòng.

 

Ta vốn tưởng đến Dương Châu .

 

Bốn chúng thể an sống qua ngày.

 

Ai ngờ Thẩm Xác .

 

Còn gì mà sắp xếp thỏa cho .

 

Hắn yên tâm .

 

Ta thấy đúng là lương tâm.

 

Ba năm thủ hiếu còn qua.

 

Bạc tích cóp cũng đủ nhiều.

 

Không thể đợi thêm chút nữa ?

 

Ném cho một tờ khế đất.

 

Là đang khoe khoang cái gì?

 

Kiếm tiền nhanh hơn lắm ?

 

Ta hung hăng đ.ấ.m mấy cái gối.

 

Âm thầm hận nắm đ.ấ.m rơi lên mặt .

 

Sáng sớm hôm .

 

Lúc Thẩm Xác rời , tới gõ cửa phòng .

 

Ta giận dỗi trong lòng, đáp.

 

Hắn ngoài cửa một lúc.

 

Rồi thấp giọng :

 

“Tiểu Tửu, đây.”

 

“Tự chăm sóc cho .”

 

“Mọi việc Chu thúc.”

 

“Đừng một gánh vác.”

 

“Sau nếu cơ hội…”

 

“Ta sẽ về thăm nàng.”

 

Ta mà lửa giận bốc lên.

 

Lập tức kéo cửa .

 

Túm lôi trong.

 

“Họ Thẩm , ngươi cho rõ ràng!”

 

“Lúc ngươi đưa tới Dương Châu.”

 

“Ta đồng ý .”

 

“Giờ ngươi .”

 

“Ném đây một ý gì?”

 

Toàn Thẩm Xác mang theo lạnh.

 

Dưới mắt xanh thẫm.

 

Tựa như cả đêm ngủ.

 

Hắn mặc cho túm cổ áo.

 

Cúi mắt lặng lẽ .

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Nàng , ?”

 

Ta cố vẻ hung dữ:

 

“Phải!”

 

“Ngươi dám .”

 

“Ta lập tức ngoài nhờ Lưu thẩm sắp xếp hôn sự!”

 

Thẩm Xác do dự :

 

bên nàng.”

 

“Không danh phận.”

 

“Đối với nàng —”

 

“Hàng xóm láng giềng ai chẳng ngươi là biểu xa của ?!”

 

Thẩm Xác khẽ thở dài.

 

Ánh mắt thẳng thắn nóng bỏng.

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Đối với nàng.”

 

“Ta từ tới nay chỉ tình cảm nam nữ.”

 

“Không hề ý nghĩ nào khác.”

 

Ta cuống lên.

 

Một tay ôm c.h.ặ.t lấy eo .

 

Nhận mệnh .

 

“Vậy thì thành .”

 

“Đợi mãn hiếu.”

 

“Chúng thành .”

 

“Dù ngươi cũng .”

 

Ta áp sát n.g.ự.c .

 

Nghe nhịp tim dồn dập chẳng khác gì của .

 

Lần đầu tỏ tình.

 

Ta căng thẳng đến cứng đờ cả .

 

Cho đến khi Thẩm Xác đưa tay.

 

Ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Trên đỉnh đầu truyền tới giọng nghẹn ngào:

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Nàng hối hận chứ?”

 

Ta ôm c.h.ặ.t .

 

Kiên định :

 

“Ta, Lý Mộng Tửu.”

 

“Nói là .”

 

“Chưa từng hối hận.”

 

18

 

Cuối cùng Thẩm Xác vẫn .

 

Cùng dây dưa trong phòng tròn ba ngày.

 

Cuối cùng bẹp giường.

 

Bất lực :

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Ta thật sự .”

 

“Không .”

 

“Ta lên kinh thành.”

 

“Bàn một vụ ăn.”

 

“Bàn ăn gì chứ?”

 

“Ta nuôi ngươi.”

 

Thẩm Xác bật .

 

“Tuy cũng ăn cơm mềm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tan-duyen/8-hoan.html.]

vụ ăn mà thành.”

 

“Có thể mua thêm cho nàng hai t.ửu lâu nữa.”

 

Ta bỗng ngẩng đầu.

 

“Thẩm Xác.”

 

“Ta vẫn từng hỏi ngươi.”

 

“Sau lưng .”

 

“Ngươi nghề gì.”

 

“Sao kiếm tiền giỏi đến ?”

 

Khóe môi Thẩm Xác mang ý .

 

Chậm rãi thốt một chữ:

 

“Muối.”

 

Ta giấu nổi kinh ngạc.

 

“Ngươi sớm tính toán ?”

 

“Lão đầu c.h.ế.t.”

 

“Ngươi liền bung tay lớn?”

 

Thẩm Xác trần màn.

 

Không hề phủ nhận.

 

“Ừ.”

 

“Từ khoảnh khắc quyết định kéo nàng khỏi vũng bùn.”

 

“Ta định rời khỏi Thẩm gia.”

 

Hắn ngừng .

 

Quay đầu vuốt nhẹ mái tóc dài của .

 

Tiểu Tửu cần .”

 

“Nàng cũng thể tự gánh vác.”

 

“Quả là mắt .”

 

Bỗng nhiên khen.

 

Ta vỗ tay .

 

Mặt đỏ :

 

“Đương nhiên .”

 

“Chu thúc còn .”

 

“Gặp là phúc khí của ngươi đó!”

 

Thẩm Xác thành tiếng.

 

“Phải.”

 

“Ta đúng là gặp vận lớn.”

 

19

 

Ngày Thẩm Xác kinh thành.

 

Ta kịp tiễn .

 

Sau khi tiếp quản t.ửu lâu.

 

Ta cả đống việc .

 

Chỉ nhờ Chu thúc chuyển giúp một câu:

 

“Kinh thành mỹ nhân như mây.”

 

“Nếu dám trêu hoa ghẹo nguyệt.”

 

“Ta lập tức tìm Lưu thẩm.”

 

Sau khi Chu thúc trở về.

 

Đưa cho một phong thư.

 

Trên đó chỉ một dòng chữ —

 

“C.h.ế.t cũng dám.”

 

“Uổng Tiểu Tửu chịu ủy khuất.”

 

“Đợi về nhà.”

 

Ta mím môi.

 

Gấp thư .

 

Cất trong n.g.ự.c.

 

Xuân Hạnh đột nhiên ló .

 

“Chưởng quầy.”

 

“Thực đơn mới xong ?”

 

“Sao vui thế?”

 

“Đi!”

 

Thoắt cái hai năm.

 

Tên thất tín Thẩm Xác .

 

Cuối cùng cũng về.

 

Hai năm .

 

Thư từ qua .

 

Viết đầy nỗi nhớ dành cho .

 

Ban đầu còn hồi thư.

 

Kể cho chuyện trong tiệm.

 

Hắn thỉnh thoảng bảo gửi vài cái yếm qua.

 

Ta cũng theo.

 

về .

 

Đợi lâu quá.

 

Ta chẳng gửi gì nữa.

 

Chỉ hỏi một câu.

 

“Khi nào về nhà?”

 

Đợi mãi.

 

Mong mãi.

 

Cuối cùng cũng đợi .

 

Đã ở đường.

 

Từ sáng sớm, bồn chồn yên.

 

Trong tiệm qua nửa ngày.

 

Bị Chu thúc khuyên ngoài.

 

Về nhà tới lui nửa ngày.

 

Lại Xuân Hạnh đuổi .

 

Cuối cùng tự nhốt trong phòng.

 

Xuân Hạnh nổi nữa.

 

“Chưởng quầy.”

 

“Lông mày vẽ xóa.”

 

“Xóa vẽ.”

 

“Sắp thành Chung Quỳ !”

 

“Im miệng!”

 

“Ngươi vẽ giúp .”

 

“Tay run dữ quá.”

 

Xuân Hạnh khó hiểu:

 

“Chưởng quầy.”

 

“Người từng gặp thiếu gia.”

 

“Rốt cuộc đang căng thẳng cái gì?”

 

Phải .

 

Ta đang căng thẳng cái gì?

 

Chẳng qua chỉ là hai năm gặp.

 

Thế nhưng từ lúc nhận thư của Thẩm Xác.

 

Trong lòng luôn bất an.

 

Luôn cảm thấy.

 

Sắp chuyện gì đó xảy .

 

Quả nhiên ngoài dự đoán.

 

Vừa quá giờ Thìn.

 

Ta ngoài cửa trống chiêng rộn ràng.

 

Chân tay mềm nhũn.

 

Vội bảo Xuân Hạnh xem tình hình.

 

Nàng bao lâu.

 

Lại hớt hải chạy về.

 

“Chưởng quầy!”

 

“Không xong !”

 

“Thiếu gia tới cưới !”

 

20

 

Thẩm Xác nhất định là điên .

 

Từ kinh thành trở về.

 

Lại cưỡi tuấn mã cao lớn.

 

Dẫn theo tám khiêng kiệu.

 

Cùng vô sính lễ.

 

Muốn tới cưới .

 

Ta ngây trong phòng.

 

Phản ứng đầu tiên.

 

Là bảo Xuân Hạnh mau đóng cửa.

 

Trong thư chỉ sẽ về.

 

Không là sẽ cưới !

 

Ta chẳng chuẩn gì cả.

 

Ai ngờ lời còn dứt.

 

Thẩm Xác bước .

 

Hai năm gặp.

 

Lần nữa tương phùng.

 

Ta một câu cũng .

 

Vẫn là Thẩm Xác tiến lên một bước.

 

Nhẹ nhàng khẽ cạo mũi .

 

Cười rạng rỡ:

 

“Trang điểm như .”

 

“Là đoán đến cưới nàng ?”

 

“Quả nhiên.”

 

“Không giấu nàng điều gì.”

 

Chân mềm nhũn.

 

Suýt nữa vấp ngã nơi bậc cửa.

 

Thẩm Xác vững vàng đỡ lấy .

 

Ôm c.h.ặ.t lòng.

 

“Tiểu Tửu.”

 

“Ta đến cưới nàng .”

 

-Hoàn-

 

Loading...