TẮM TRONG ÁNH MẶT TRỜI - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:31:35
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lao tới nắm tay chị.
“Chị ? Sao điện thoại? Chị bệnh đúng ?”
Tần Phương sững rút tay , gượng.
“Bệnh gì chứ, trù chị ?”
“Vậy dọn nhà? Sao tránh em?”
chỉ đàn ông .
“Anh là ai?”
Người đàn ông lên cảnh giác .
“Phương, ai đây? Nhìn sang thế, đến kiểm tra vệ sinh ?”
Tần Phương cúi đầu.
“Bà con xa.”
Bốn chữ đó như con d.a.o đ.â.m thẳng tim .
kéo chị góc chợ.
“Chị theo em .”
nghiến răng.
“Em tiền , em nuôi chị. Mình cái nữa, bẩn lắm.”
Tần Phương hất tay .
Chị lấy t.h.u.ố.c lá châm lửa, rít một sâu.
Qua làn khói, ánh mắt chị trở nên lạnh lùng xa cách.
“Trần Tiểu Mãn, giờ em là luật sư lớn , đừng bám lấy chị nữa.”
“Chị cuộc sống của chị.”
Chị chỉ quầy cá.
“Người tên Đại Cương, , chịu việc, cũng chê chị từng ly hôn.”
“…”
“Không nhưng gì hết.”
Tần Phương cắt ngang.
“Chị thích mặc áo khoác đỏ, chỉ thích cái tạp dề da . Chị thích bít tết còn đỏ, chỉ thích lề đường ăn cơm hộp.”
“Thế giới của em, chị sống nổi.”
Chị , ánh mắt đầy nỗi buồn hiểu .
“Tiểu Mãn, em bay ngoài thì đừng .”
“Em kéo chị lên trời, chị sẽ rơi c.h.ế.t.”
“Đừng tưởng em là vì chị.”
“Em chỉ lương tâm dễ chịu thôi.”
Câu đó phá nát tất cả ảo tưởng của .
thà chị bệnh nan y.
Thà chị đang diễn kịch để gánh nặng cho .
sự thật là chị thật sự một cuộc sống tầm thường, vững vàng, .
“Thôi, về .”
Tần Phương dập tắt điếu t.h.u.ố.c.
“Sau ít tới, Đại Cương thấy vui.”
Nói xong chị quầy cá.
Cầm d.a.o, giữ con cá, c.h.é.m xuống.
Máu cá b.ắ.n .
Chị và Đại Cương gì đó lớn.
trong vũng nước bẩn bóng lưng chị.
Bóng lưng đó còn là nữ hiệp dám liều mạng vì nữa.
Chỉ là một bán cá bình thường, thô ráp.
cúi đầu đôi giày cao gót dính đầy vảy cá và bùn đất.
Như một trò .
13
Đêm đó .
cửa phòng trọ của chị như con ch.ó hoang bỏ rơi.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang hỏng , dậm chân thì sáng.
co ro trong bóng tối, tiếng Đại Cương ngáy rung cả tường.
Nửa đêm cửa mở.
Tần Phương khoác áo khoác nam, tay cầm cốc men.
“Vào , cho muỗi đốt ?”
Giọng chị khàn khàn.
Phòng nhỏ, giường đôi chiếm gần hết chỗ.
Đại Cương ngủ say, trở là giường kêu kẽo kẹt.
Tần Phương dẫn bếp nhỏ chỉ đủ một .
Đóng cửa gỗ , ngăn bớt tiếng ngáy.
Trên bàn là đồ ăn thừa: cá vụn kho đậu phụ.
Chị múc cho bát cơm.
Không gì.
cũng im lặng ăn.
Xương cá nhiều, ăn cẩn thận.
cổ họng nghẹn .
“Chị.”
đặt đũa xuống, kéo tay áo chị như hồi nhỏ.
“Em chị chịu khổ ở đây.”
Tần Phương rút tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tam-trong-anh-mat-troi/8.html.]
“Khổ?”
Chị châm t.h.u.ố.c.
“Có ăn uống, quan tâm. Thế là khổ ?”
“ chỗ bẩn, đàn ông …”
“Trần Tiểu Mãn.”
Chị ngắt lời.
“Nhìn em .”
Chị chỉ áo lụa mặc.
“Cái mấy nghìn tệ đúng ? Bẩn chút em cũng xót.”
“Nhìn chị .”
Chị giơ tay .
Đôi tay biến dạng, khớp to, móng tay đen.
Mu bàn tay đầy vết d.a.o và nứt nẻ.
“Chị đầy mùi cá, mở miệng là c.h.ử.i bậy, cãi vì vài hào với Đại Cương.”
“Em chê!”
bật .
“Chị, em chê chị!”
Tần Phương .
Không nụ cay đắng.
Mà là sự nhẹ nhõm mệt mỏi.
“Em chê.”
“ chị chê.”
Chị .
“Đứng cạnh em, chị thấy thoải mái.”
“Ngày xưa chị bảo vệ em vì chúng đều là cỏ dại trong bùn. Không ai cao quý hơn ai.”
“Bây giờ em thành cây lớn .”
“Em chuyện hợp đồng triệu tệ, điều khoản pháp luật.”
“Còn chị chỉ mổ cá.”
“Chúng … còn cùng một thế giới.”
“Chị thật lòng mong em sống .”
“Nói câu như trù em, nhưng nếu em bệnh, chị bán m.á.u cũng chữa cho em.”
“ chị cũng sống yên , kiễng chân với tới em. Mệt lắm.”
há miệng nhưng gì.
luôn nghĩ là cứu rỗi của chị.
Muốn kéo chị khỏi bùn, cho chị tắm rửa, mặc đồ .
từng hỏi chị .
Thứ gọi là “đàng hoàng”, với chị thể là cực hình.
đặt chị lên lửa hỏi chị ấm .
“Đừng nghĩ nhiều.”
Tần Phương rót nước cho .
“Chị bệnh, nỗi khổ nào cả.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Chỉ là mệt , sống cuộc đời bình thường.”
cốc nước.
Trên mặt nổi lớp dầu mỏng.
Đó chính là cuộc sống của chị.
Cuối cùng hiểu.
Con hẻm đó, ngôi nhà đầy mùi khói than đó…
bỏ phía từ lâu.
Còn Tần Phương thì cắm rễ ở đó.
Nếu cố nhổ cây mang , chỉ đứt rễ.
“Chị.”
run giọng.
“Vậy em còn gì cho chị ? Một việc cuối cùng.”
Tần Phương , ánh mắt mềm .
“Về .”
“Đừng ở đây chướng mắt nữa.”
“Để em một việc.”
thẳng chị.
“Xong việc đó em sẽ , bao giờ phiền chị nữa.”
14
Cuối cùng Tần Phương vẫn cứng đầu nổi với .
Sáng hôm , nhân lúc Đại Cương nhập hàng, hỏi bí mật mà chị giấu trong lòng hơn hai mươi năm.
“Em thể giúp chị tìm cha ?”
Tần Phương đang đ.á.n.h răng bỗng khựng .
Bọt kem chảy dọc khóe miệng, nhỏ xuống chiếc áo ba lỗ ngả vàng của chị.
Chị , súc miệng, dùng khăn lau mặt qua loa.
“Tìm họ gì? Chắc c.h.ế.t từ lâu .”
Chị cứng, nhưng tay run.
đó là nút thắt trong lòng chị.
Chị từng kể với , hồi nhỏ bắt cóc, chỉ nhớ cửa nhà một cây hòe lớn, còn thì gọi chị là “Niuniu”.
“Em cách.”