TẮM TRONG ÁNH MẶT TRỜI - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:30:51
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là vết thương ngày hôm đó.
nhưng dám.
Sáng hôm , ở ga tàu.
Đoàn tàu xanh cũ phì phò nhả khói trắng.
Tần Phương mua vé sân ga, chỉ ngoài hàng rào sắt.
Cô mặc chiếc áo sơ mi cũ bạc màu, trông nhỏ bé giữa đám đông.
Tàu chạy.
bám cửa sổ vẫy tay.
“Chị! Chị!”
Tần Phương chạy theo tàu vài bước.
Gió thổi tóc cô rối tung.
Cô dừng , hét lên:
“Đừng đầu! Trần Tiểu Mãn! Cứ chạy về phía ! Đừng đầu!”
đầu.
c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến khi nếm thấy vị m.á.u.
Phong cảnh ngoài cửa sổ lùi dần.
Thành phố nhỏ đổ nát đó, căn nhà đầy mùi cá và khói than, và phụ nữ trong gió … đều dần rời xa .
sống nên .
đón Tần Phương .
để cô mặc chiếc áo khoác đỏ nhất, đeo đôi bông tai vàng to nhất.
Để từ nay còn ai dám bắt nạt cô nữa.
9
Bắc Kinh thật lớn.
Những tòa nhà cao đến mức khiến choáng váng, xe cộ nhiều đến mức tai ù .
Đứng cổng đại học, những sinh viên mang giày thể thao hàng hiệu, kéo vali bóng loáng, vô thức rụt chân đôi giày vải do Tần Phương khâu.
nhớ lời chị: hèn.
thẳng lưng, vác cái túi hành lý may từ bao phân bón lên vai, bước thẳng cổng trường.
Cảm giác tự ti và kiêu hãnh trộn lẫn, như một ngọn lửa đốt cháy trong lòng.
Tháng đầu tiên, gọi điện cho Tần Phương.
Điện thoại công cộng.
tích cả bụng chuyện mới lạ kể.
“Chị ơi, thư viện trường em tám tầng! Toàn là sách!”
“Còn một giáo sư nước ngoài, mắt xanh, chuyện như chim hót!”
“Cơm thịt kho ở căn tin chỉ hai hào rưỡi, thịt nạc!”
hào hứng kể, như nhét cả thế giới mới ống gửi cho chị.
Bên điện thoại ồn.
Tiếng mạt chược lạch cạch, tiếng phụ nữ c.h.ử.i the thé, và thứ ồn ào quen thuộc bao giờ tan.
Giọng Tần Phương xa xăm, mệt mỏi.
“Ừ, đấy.”
“Ăn no ? Đừng tiết kiệm tiền.”
“Ông giáo sư Tây đó chuyện kỳ , em hiểu ?”
Chúng cách hơn ngàn cây , những câu chẳng ăn nhập.
kể về thế giới rực rỡ.
Chị hỏi chuyện gạo muối dầu mắm.
Cúp điện thoại, ánh nắng xuyên qua kẽ lá trong sân trường.
Trong lòng bỗng trống một mảng.
bắt đầu liều mạng thêm.
Phụ bếp căn tin, phát tờ rơi, dạy kèm.
Khi nhận tiền dạy kèm đầu, tay run lên.
Ba trăm tệ.
Ở quê, tiền đó đủ để Tần Phương mổ cá nửa tháng.
trung tâm thương mại mua một chiếc áo khoác.
Màu đỏ, vải , cổ vòng lông giả.
nhớ chiếc áo gió đỏ của Tần Phương năm xưa.
Chiếc còn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tam-trong-anh-mat-troi/6.html.]
gửi áo và tiền còn về nhà.
Trong thư :
“Chị, mặc áo chắc chắn .
Đừng mổ cá nữa, em thể kiếm tiền .”
Nửa tháng nhận thư hồi âm.
Chữ xiêu vẹo, là nhờ thằng Nhị Béo học tiểu học bên cạnh hộ.
“Tiền chị gửi tiết kiệm , để của hồi môn cho em. Áo lắm, nhưng màu sặc sỡ, chị mặc giống yêu tinh già nên cất đáy rương . Ở nhà vẫn , em lo học .”
Thật nhà .
Có gọi điện, tiếng đập cửa ở phía .
Tiếng đòi nợ.
Tần Phương giả vờ bình thản, che ống .
Khi tiếp, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
“Không gì , vợ chồng nhà Nhị Béo đ.á.n.h mà.”
Kỳ nghỉ đông năm nhất, về nhà.
Vé tàu cứng cũng xem xong.
Tần Phương ngăn qua điện thoại.
“Đừng về.”
Giọng chị gấp.
“Tiền tàu đắt lắm, về mấy trăm tệ. Ở đó tìm việc thêm, tiết kiệm chút tiền. Chị mà, đừng lo.”
“ em ăn mì chị nấu.”
“Ăn cái gì mà ăn, nước lèo nhạt thếch gì ngon. Bắc Kinh chẳng vịt ?”
Điện thoại cúp.
Năm đó Tết đến, ký túc xá trống trơn.
cuộn trong chăn, tiếng pháo ngoài trời.
Ngoài cửa sổ là pháo hoa rực rỡ của Bắc Kinh, sáng cả bầu trời.
trong đầu là căn nhà tối tăm .
Tần Phương một bếp lạnh, giữ lấy cái nhà chẳng bao giờ đủ đầy.
Chị đang đẩy .
Dùng hết sức lực đẩy thế giới hào nhoáng, còn thì mục nát trong bùn.
thấy bố bạn cùng phòng lái ô tô đến đón con.
Bạn nũng về nhà.
ghen tị đến phát .
cảm thấy Tần Phương như một con diều đứt dây.
Đang dần rời khỏi tay .
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
10
Kỳ nghỉ hè năm hai, nhận học bổng.
Không với Tần Phương, mua vé tàu, ghế cứng hai mươi tiếng về nhà.
cho chị bất ngờ.
dẫn chị ăn ngon, với chị rằng bây giờ năng lực .
Khi trở con hẻm quen thuộc, mới nhận đổi.
mặc áo sơ mi trắng, quần jean bạc màu.
Không đắt, nhưng giữa dãy nhà thấp xám xịt trở nên lạc lõng.
Bà hàng xóm bưng bô nước tiểu , sững .
“Ôi, Tiểu Mãn ? Sinh viên đại học về ?”
Ánh mắt đó tò mò ngưỡng mộ, nhưng cũng chút xa cách.
mở cánh cửa gỗ loang lổ.
Trong sân chất đầy thùng giấy và chai nhựa.
Tần Phương đang chiếc ghế nhỏ cãi với một bán than tổ ong.
“Năm hào? Sao cướp luôn ! Tháng còn bốn hào rưỡi!”
Chị mặc áo ba lỗ nam rộng thùng, cánh tay dính đầy bụi than.
Tóc b.úi qua loa, cắm một chiếc đũa.
Chiếc áo khoác đỏ gửi thấy .
“Chị.”
gọi.
Tần Phương phắt .