TẮM TRONG ÁNH MẶT TRỜI - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:29:33
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nhả một chiếc xương cá.

 

“Chồng chẳng c.h.ế.t trong hố phân , giờ chắc thận cũng giòi gặm nát . Bây giờ xác sống đội mồ về đòi tiền ?”

 

“Nói với Trần Gia Lạc, tiền thì , mạng thì một cái. Bảo mau c.h.ế.t , c.h.ế.t lo hậu sự. Lúc hỏa táng còn đổ xăng 98 cho cháy cho !”

 

Ngoài cửa im lặng vài giây, bùng lên một tràng c.h.ử.i rủa bẩn thỉu kèm tiếng đá cửa.

 

Cánh cửa gỗ cũ rung lắc dữ dội, then cửa kêu ken két.

 

run bần bật, theo bản năng dậy định giữ cửa.

 

Tần Phương kéo , sức mạnh kinh .

 

“Ngồi xuống, uống hết canh .”

 

, ánh mắt hung dữ.

 

“Không để sót một giọt.”

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Chị dâu…” nghẹn ngào.

 

“Khóc cái gì! Tao dạy mày thế nào? Không đồ hèn!”

 

dậy, từ cửa lấy một cái xẻng sắt chuẩn sẵn.

 

Cán xẻng sáng bóng vì dùng nhiều .

 

“Ở yên trong phòng, khóa cửa.”

 

Cô mặc áo len cũ và dép bông, nhưng bóng lưng giống một chiến sĩ chuẩn phá lô cốt.

 

cô mở cửa.

 

Ngay đó vang lên tiếng c.h.ử.i chua ngoa quen thuộc của cô, xen lẫn tiếng xẻng đập thịt và tiếng tru như heo chọc tiết của Cường.

 

ôm bát, nước mắt rơi bát canh cá.

 

Mặn.

 

nhớ năm mười tuổi từng sốt cao, mê man bất tỉnh.

 

Cũng là mùa đông như thế .

 

Nhà họ Trần tiền, ba và biến mất từ lâu.

 

Tần Phương cõng , bước sâu bước cạn chạy đến trạm xá.

 

Giày cô rơi mất, tất rách toạc, m.á.u thấm nền tuyết trắng đến rợn .

 

Khi đó cô mới hai mươi mốt tuổi.

 

Bác sĩ đặt cọc.

 

Cô lục khắp túi chỉ vài đồng lẻ.

 

Không hai lời, cô tháo sợi dây chuyền vàng cuối cùng cổ—

 

Đó là kỷ vật duy nhất cô để , cũng là thứ duy nhất Trần Gia Lạc kịp cướp.

 

“Bác sĩ… cứu .”

 

Sau khi khỏi bệnh, cô chỉ mũi mắng suốt ba ngày, là quỷ đòi nợ, sợi dây chuyền đó đổi bao nhiêu cân thịt heo.

 

tối hôm đó, nửa đêm tỉnh dậy, thấy cô bên giường, ánh trăng vá chiếc quần bông rách của .

 

Khóe mắt còn đọng nước mắt.

 

Tiếng đ.á.n.h ngoài sân dừng .

 

Tần Phương xách xẻng bước , tóc rối tung, mặt thêm một vết xước đỏ.

 

Cô nhổ một bãi nước bọt lẫn m.á.u xuống đất.

 

“Cái thứ gì cũng dám đến cửa nhà bà gây sự.”

 

bát trống, nhướng mày.

 

“Ăn xong ? Đi rửa bát .”

 

3

 

Anh Cường đ.á.n.h chạy.

 

Trần Gia Lạc thật sự về.

 

Chiều hôm , và Tần Phương đang thu quần áo ngoài sân thì một bóng lén lút trèo qua tường.

 

“Ôi, ngã c.h.ế.t bố …”

 

Người đó đất rên rỉ.

 

và Tần Phương .

 

Cô vẫn cầm nguyên cái móc áo, lạnh lùng cái như bùn nhão đất.

 

Trần Gia Lạc gầy rộc, mắt trũng sâu, chiếc áo da rách tả tơi.

 

Hắn ngẩng đầu Tần Phương, gương mặt vàng vọt nặn nụ nịnh nọt.

 

“Vợ về .”

 

Tần Phương gì.

 

Tay cầm móc áo khẽ run.

 

tưởng cô sẽ , hoặc xông lên đ.á.n.h .

 

.

 

Cô chỉ giũ tấm ga giường phơi khô còn mùi nắng, gấp gọn gàng đặt chậu giặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tam-trong-anh-mat-troi/2.html.]

 

Sau đó , chỉ tay cổng:

 

“Cút.”

 

Trần Gia Lạc bò dậy, mặt dày sán gần.

 

“Vợ , sai . Anh lừa… mấy năm nay mơ cũng nhớ em.”

 

Hắn đưa bàn tay bẩn thỉu định kéo tay áo cô.

 

“Chát!”

 

Chiếc móc áo nhựa quất mạnh mu bàn tay , lập tức nổi lên vệt đỏ.

 

“Trần Gia Lạc, cảnh cáo . Thằng Nhị Hắc bên cạnh tuần kết tội lưu manh, đừng sờ tay sờ chân.”

 

Giọng Tần Phương run lên.

 

Trần Gia Lạc ôm tay, ánh mắt lóe lên, về phía .

 

lùi .

 

Ánh mắt khiến buồn nôn, như con rắn độc đang quan sát con ếch.

 

“Ồ, đây là Tiểu Mãn ? Lớn thế .”

 

Hắn nhe răng vàng khè .

 

“Cũng xinh đấy, giống con hồ ly tinh nó.”

 

“Câm cái mồm ch.ó của !”

 

Tần Phương bước lên chắn mặt .

 

Trần Gia Lạc giả bộ nữa, phịch xuống bậc thềm, châm điếu t.h.u.ố.c nhàu nát.

 

“Đừng giả thanh cao nữa, Tần Phương. Căn nhà là của ba để , tức là của . ở thì ở, bán thì bán.”

 

Hắn nhả khói t.h.u.ố.c, ánh mắt u ám.

 

“Huống chi nợ tiền bên ngoài. Nếu tuần trả lãi, họ sẽ đến thu nhà. Lúc đó cô với con nhóc chỉ nước ngủ ngoài đường.”

 

Thân thể Tần Phương khẽ lung lay.

 

Căn nhà cũ tuy nát nhưng vẫn là mái che.

 

Nếu mất nhà, hai phụ nữ như chúng trong cái đời ăn thịt ?

 

Thấy cô im lặng, Trần Gia Lạc tưởng nắm thóp, đắc ý.

 

cũng cách.”

 

Hắn liếc .

 

mấy ông chủ trong thành phố thích loại non như Tiểu Mãn…”

 

“Rầm!”

 

Một cái chậu men bay thẳng đầu .

 

Đó là cái chậu đựng quần áo lúc nãy.

 

“Trần Gia Lạc! Anh còn là ? Nó là em gái ruột của !”

 

Tần Phương run lên vì giận.

 

“Ba tuy khốn nạn, nhưng từng bán con gái! Anh còn bằng súc sinh!”

 

Trần Gia Lạc đập cho choáng váng, m.á.u chảy từ trán.

 

Ánh mắt lóe hung quang, bật dậy đá đổ thùng nước bên cạnh.

 

“Đừng nhắc lão già đó với tao! Không ông thì tao thành thế !”

 

Hắn âm u đá cửa chính.

 

“Tối nay tao ở đây! Tao xem ai dám đuổi tao!”

 

4

 

Đêm đó, Tần Phương khóa trái và cô trong căn phòng nhỏ phía tây.

 

Cô chặn bàn cửa, giấu kéo gối.

 

Bên ngoài vang lên tiếng Trần Gia Lạc lục tung thứ tìm đồ đáng tiền.

 

trong nhà ngoài bốn bức tường dột gió thì chẳng còn gì.

 

Tần Phương ôm , hai chúng chen chiếc giường đơn hẹp.

 

Cơ thể cô lạnh buốt, tim đập nhanh.

 

“Chị dâu…” khẽ gọi.

 

“Đừng gọi là chị dâu.”

 

Giọng cô khàn khàn.

 

“Nghe ghê lắm.”

 

“Chị…” đổi cách gọi.

 

Cô im lặng một lúc, nhẹ nhàng vỗ lưng như dỗ trẻ con.

 

“Tiểu Mãn, em mười sáu .”

 

“Vâng.”

 

“Việc học thế nào?”

 

Loading...