Tâm loạn vì hồ, lòng thuần vì chàng - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:50:11
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tóm , hiểu ? Bây giờ, ngươi còn ở bên nữa ?"
Nữ t.ử uống một cạn chén xanh, với ánh mắt nóng bỏng.
"Ta..."
Ta đang , ở cửa giọng mang đầy vẻ trêu chọc vang lên.
"Sư tỷ, tỷ vẫn thích khác lưng như ?"
Cố Văn Tinh lười biếng dựa cửa, bao lâu.
Nữ t.ử lập tức rút kiếm, nhắm thẳng Cố Văn Tinh.
"Vậy xem, tỷ sai câu nào?"
Cố Văn Tinh để ý tới nàng mà về phía .
"Nàng tin lời của sư tỷ ?"
Ánh mắt khi luôn mang chút đùa cợt, như thể hề để ý đến điều gì. thể cảm nhận câu trả lời của vô cùng quan trọng với .
Có thể giữ Cố Văn Tinh là phụ thuộc ở hành động .
"..."
Ta nhẹ nhàng gật gật đầu.
Có vẻ như thấy một tiếng như như .
Cho nên khi chạy về phía , vẻ mặt của thoáng chốc hiện lên chút ngỡ ngàng.
" vẫn cho rằng là ."
Ta khẽ kéo kéo ống tay áo của .
"Nàng là đầu tiên là ."
Chàng trả lời vô cùng nghiêm túc.
Đại khái nữ t.ử mặc đồ tím thấy với lâu như đúng là phí lời, nên tức giận, là nàng vung tay một cái, lập tức mấy liều mạng tấn công về phía chúng .
Cố Văn Tinh giấu ở lưng.
"Ngoan, trốn kỹ ."
Dĩ nhiên sẽ bảo vệ thật .
Núp ở phía tủ, lặng lẽ vẽ lời chú cho , cũng xem chừng thế cục hiện tại.
Thật Cố Văn Tinh tay hờ hững, hơn nữa đối diện năm , cảnh của đang dần dần lắm.
Có điều...
Nữ t.ử mặc đồ tím chợt ngã xuống khi tụ khí.
Chắc là mê hồn tán bỏ trong hiệu quả.
Cố Văn Tinh cũng sững sờ, nghiêng đầu, mấy giây thì kịp phản ứng là .
"Chàng đ.á.n.h thắng họ ?"
Ta kéo tay áo của .
Chàng đột nhiên , mới phát hiện răng nanh, khá nhọn, nên lúc trông xa.
"Kẻ ngu mới đ.á.n.h với họ."
Những lời là ở bên tai .
Bởi vì ôm eo , đó, khói mù tràn ngập.
Kỹ năng chạy trốn của đúng là hơn đ.á.n.h nhiều.
Ta quá quen thuộc với chuyện vượt nóc băng tường, nhưng đây là đầu tiên ôm bay qua tường.
Cảnh vật chân đổi, thể cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của , thật khá là mất mặt, đường đường là hồ ly tinh, mà đây mới đầu tiên tiếp xúc mật với một như .
Ta lặng lẽ phép thần chú, đủ để đá bay đám đang đuổi theo.
Màn đêm buông xuống.
Chàng đáp xuống một bãi đất trống trong rừng, vận động chút cổ tay mới giật hoảng hốt.
"Làm đưa cô nương đến đây?"
...Vậy nghĩ đang ôm ai.
Lá bùa bốc cháy trong tay thắp sáng bóng tối chỉ trong tích tắc.
Hai hàng lông mày nhíu , như thể đang nghiêm túc suy nghĩ xem gì với .
"Nhắc mới nhớ, vẻ mỗi chúng gặp đều là tình cờ."
Chàng bắt đầu nhận rằng điều gì đó .
"Ta bao giờ cô nương nhắc đến nhà."
Ta sắp phát hiện .
"Hơn nữa, nữ nhân bình thường gì đồ như mê hồn tán như ?"
Chẳng lẽ thất bại trong cải trang đầu tiên ?
"A, !"
Chàng vỗ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tam-loan-vi-ho-long-thuan-vi-chang/3.html.]
Duyên Tròn Mộng Lành
"Cô nương ái mộ từ lâu ?"
"..."
Nếu thực sự nghĩ như , thì cứ cho là như .
"Cô nương thích ở điểm nào?"
Chàng hỏi càng lúc càng dồn dập.
"Công t.ử nhớ , đó là một đêm tuyết rơi lạnh giá, cứu ..."
Ta say mê bịa một câu chuyện cổ hủ về tình yêu sét đ.á.n.h từ nhiều năm .
"Ta bao giờ thấy tuyết."
Chàng với nụ môi.
... Thực cũng thấy tuyết.
"Vậy nên cô nương nhận sai ?"
Chàng nghiêng đầu, ánh lửa chiếu lên nửa khuôn mặt của , một lúc mới nhẹ nhàng .
"Ta ngay mà, gì ai thích như ."
"..."
Tim chợt chùng xuống.
Vì nghiêng về phía một chút, mắt một cách nghiêm túc.
" nghĩ là một ... Thật đó."
"Ồ?”
Chàng cũng nhích gần một chút, cách giữa bọn thu nhỏ .
Sống mũi cao của gần như cọ ch.óp mũi , đôi môi mỏng nhếch lên, ánh mắt mang theo vẻ tinh nghịch.
...
Chàng lùi .
"Trước đây, luôn là , lúc nào cũng tránh xa . Ta nghĩ nên lãng phí cái danh xưng nên thực sự nhiều điều ."
Ngọn lửa cháy bùng phản chiếu đồng t.ử của , đôi mắt lấp la lấp lánh như chứa cả vùng thiên hà.
"Vì cô nương cho rằng là , thì sẽ một ."
"Cố Văn Tinh."
"Hửm?"
Chàng bảo cứ tựa gốc cây nghỉ tạm một đêm. Màn đêm đen kịt, ánh sáng duy nhất là đống lửa đang cháy phía .
Mặc dù cũng chẳng sợ lắm, nhưng cũng cảm thấy là một cô gái phàm yếu đuối, lúc , nên sợ mới .
"Ta ngủ ."
Người cây ừ hử gì, gọi, vẫn đáp , là thò đầu sang. Chàng đang yên lặng .
Đêm tối, gió nhẹ, cô nam quả nữ.
Ta luôn cho rằng là một mị hồ, lúc nên gì đó. Ánh trăng rơi xuống một bên gò má của , ánh mắt đen lay láy, nhưng trong veo thấy rõ cả đáy.
"Huynh ?"
Ta hỏi .
"Muốn gì?"
Chàng nghiêng đầu, dứt khoát nhảy xuống từ cây.
Chàng từng là một đạo sĩ nghiêm chỉnh, .
Ta tự cổ vũ trong lòng, nhưng cánh tay vòng qua cổ bỗng run lên. Ánh sáng từ ngọn lửa chẳng soi rõ điều gì, chỉ tiếng thở đều đặn của .
Ta nhón chân, hạ quyết tâm, hôn tới.
... Hôn lệch .
Khó khăn lắm mới lướt qua cằm của , nhưng tiếng thích thú của trong nháy mắt khiến suy sụp.
Tay ôm eo , thổi tai .
“Không hôn , hửm?”
Chàng tiến lên một chút, gần như ôm lòng, đầu óc hỗn loạn, giọng vang lên rõ ràng bên tai .
“Đường đường là hồ ly mà đó hả?”
...!!
Chàng .
Ta lập tức đẩy , đó xù lông với .
"Huynh chơi ?"
"Phải."
Chàng yên tại chỗ, ánh trăng bao bọc cả cơ thể. Chàng chính là như thế, luôn cách khiến thứ trở nên lặng yên.
"Rất vui."
Chàng bỗng bật , một nụ quá mức mê .
Ta thật sự cào cho cái mặt đó nát bét !