Tâm loạn vì hồ, lòng thuần vì chàng - 2
Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:49:01
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Văn Tinh ban ngày sẽ ngoài việc, giúp khác trừ yêu, đây là công việc duy nhất của .
Ta thì ở trong phòng, nghĩ xem thế nào để tóm .
Hôm đó, Tiểu Thanh gõ cửa sổ của .
Tiểu Thanh là bán thần xà, trông coi việc mưa gió, mấy hôm nay mưa rơi liên tiếp chính là do nàng đang âm thầm giúp đỡ .
"Ôi trời, sắc mặt của ngươi trắng bệch như ?"
…
Mây ngày liên tiếp cho ăn bột phòng yêu quái, tu vi cao đến cũng chịu đựng nỗi.
Ta xua xua tay, tỏ ý đừng nhắc đến nữa.
"Ngươi chỉ quyến rũ một tên đạo sĩ thồi mà chậm chạp đến như ? Ngươi là một con mị hồ thuần chủng đó."
Duyên Tròn Mộng Lành
"Chàng giống với thường."
"Có gì giống? Nam nhân nhân gian ai mà chẳng là loại suy nghĩ bằng nửa chứ, ngươi bất chấp chui trong chăn là ."
"..."
Ta chỉ cảm thấy ở với mấy ngày hôm nay, đừng là quyến rũ , e là mới là sắp quyến rũ mất .
Hấp dẫn đến cả dày của luôn .
"Ngươi xem, trở về ."
Ta kéo nàng cùng ngoài cửa sổ, đúng lúc thấy Cố Văn Tinh cầm cái ô đang bước lên bậc thềm.
Chàng bước thong thả nhàn rỗi, cơn mưa nhỏ khiến bóng dàng mơ hồ, dường như tâm tình của lúc nào cũng như .
"Đừng để phát hiện ngươi, ngươi mau ."
Ta chọc chọc bên cạnh, nhưng nàng đáp, lúc đầu nàng , trong mắt nàng , tràn đầy kinh hoàng.
"Kể cũng lạ, cô nương , những ngày cô ở đây, trời cứ mưa mãi tạnh."
Cố Văn Tinh khoanh tay lưng , giọng vẫn chậm rãi như đây.
"Là ông trời để cô , là... Chính cô ?"
"Có lẽ là , đó ông trời thấy tiếng lòng của chăng."
Ta nở nụ giả tạo với , đồng thời nhét Tiểu Thanh biến thành rắn trong tay áo.
Sao tiếng động gì .
Chàng lặng yên ngắm .
Thật một đôi mắt đào hoa đa tình, nhưng khi khác sắc lạnh lãnh đạm.
Một hồi lâu , cuối cùng cũng .
"Cô nương cũng , dọc theo con đường núi là thể tới trấn, cô nương xinh như , chắc hẳn sẽ giúp đỡ cô nương."
Chàng đưa chiếc ô giấy dầu tay cho , cán ô nhẵn nhụi lạnh trơn.
Ta nhíu mày .
"Huynh đừng gọi là cô nương cô nương mãi , tên, tên là Yểu Chước."
"Tại bỗng dưng đuổi ?"
Ta nghĩ đóng vai một cô gái ấm ức, thế là mắt lập tức đỏ lên.
"Ta lòng ở cùng cô nương, chỉ là..." Chàng cụp mắt xuống, lời nửa thật nửa giả: "Nếu cô nương còn tiếp tục ở đây, sẽ bảo vệ cô nương."
"..."
Ai cần bảo vệ, mạnh.
"Ta ."
Lúc như , rõ ràng cảm thấy Tiểu Thanh đang quấn cổ tay chợt co .
Cố Văn Tinh phí lời khuyên , sẽ bao giờ chuyện tốn sức .
Chàng chỉ bước lên , như thể đang cho một lời khuyên chân thành.
"Tùy cô nương , tuy nhiên ..."
"Ta như cô nương nghĩ ."
"..."
Chàng vẫn gọi là "cô nương".
"Tại ngươi chứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tam-loan-vi-ho-long-thuan-vi-chang/2.html.]
Cuối cũng thể thở phào, Tiểu Thanh khàn giọng thở hổn hển với .
"Tại ? Lại , ngươi run rẩy như thế?"
Ta xoay xoay cây dù giấy Cố Văn Tinh đưa cho, gia công tỉ mỉ, vật tầm thường.
"Hắn là Cố Văn Tinh! Ngươi ?"
"... Bởi vì tay cầm của chiếc dù bằng xương rắn nên ngươi sợ lắm ?"
Cuối cùng cũng hiểu vì cán ô cầm mượt đến , còn vẫy vẫy nó mặt Tiểu Thanh.
"Không liên quan đến cái đó! Hắn là "khối u độc", trong giang hồ đều đồn là chổi đấy."
Ta cau mày.
"Chỉ cần là nơi từng đến, chỉ cần là quan hệ với , kết quả đều sẽ vô cùng thê t.h.ả.m."
Lúc đến đây, giọng nàng bắt đầu run run.
"Ngươi gần đây gì chuyện gì ? Hắn học trộm bí kíp của phái Thanh Nhai, đó lan truyền quyển bí kíp đó bên ngoài."
"Phái Thanh Nhai là sư môn của đó, cũng vì bí kíp tiết lộ mà giờ phái Thanh Nhai đang gặp nguy hiểm kìa."
"Mà ai cũng học quyển bí kíp , bây giờ giang hồ, đạo sĩ tẩu hỏa nhập ma vì nó càng lúc càng nhiều..."
Ta hăng say, Tiểu Thanh cũng ngừng lải nhải với cả một đoạn dài, tổng kết chính là Cố Văn Tinh là một trông vẻ đắn nhưng thích khắp nơi tác oai tác quái.
Hơn nữa còn là một kẻ thâm độc, thù tất báo.
Vậy nên giang hồ đều tránh còn kịp vì đúng là một ai dám chọc.
"À, hiểu ."
Ta gật đầu.
"Vậy ngươi còn chạy mau ?"
"Chạy gì chứ, chỉ tóm gọn thôi."
Ta l.i.ế.m môi.
"Chàng như càng khiến thấy hứng thú hơn."
Từ nhỏ đến lớn, từng thất bại.
Bây giờ, nếu dốc lòng tu hành mị thuật, thì chẳng lý do để từ bỏ Cố Văn Tinh cả.
Ta chuẩn chút kích thích ví như hạ một chút mê hồn tán cơm tối.
Sáng hôm , khi đang ở trong phòng nghiên cứu mê hồn tán dùng lượng nhiều một chút mới thì cửa phòng đá văng.
Người đầu là một cô gái mặc trường bào tím, toát khí chất thanh cao. Nhìn thấy , rõ ràng nàng cũng khá sửng sốt.
"Ngươi là ai?"
Nàng hỏi.
"Ta... Phụ của mới c.h.ế.t vì dịch tả, giờ đang sống lang thang, là Cố đạo trưởng bụng thu nhận ..."
Ta bịa chuyện, tay áo giơ lên che nửa gương mặt, cố hết sức khiến bản trở nên yếu đuối.
Rất lâu đó, đối diện vẫn đáp .
Ta đành trộm quan sát đám đó, ngoại trừ cô gái áo tím đầu, còn đều mặc đồ trắng, tóc buộc cao, bên hông treo đồng tiền.
Là đạo sĩ trừ yêu.
"Cố Văn Tinh... Làm mà tên tiểu t.ử Cố Văn Tinh dám chứ!"
Rõ ràng cô gái đó tức điên lên, vẫy vẫy ống tay áo, bước đến kéo .
"Muội , đừng mắc lừa ! Hắn chính là khối u ác tính của võ lâm bây giờ đấy!"
"... mà... Chàng đối xử với lắm..."
"Muội , đúng là khờ, đang thèm khát cơ thể đó!"
"..."
Nếu như thèm khát cơ thể thì tại đến tận giờ vẫn như ý ?
Cô gái nọ thấy khuyên nên thẳng thắn xuống mặt .
"Ta , Cố Văn Tinh ..."
Nếu như Cố Văn Tinh gặp là Cố Văn Tinh trong miệng nàng , thì nhất định sẽ tránh xa thật xa.
Nàng thực sự miêu tả Cố Văn Tinh như một ác ma cái thếchỉ thiếu mỗi ba đầu sáu tay nữa thôi.
Ta thấy cô gái đến khát khô cả cổ nên pha cho nàng một bình .
Nàng cứ thế uống, chẳng nghi ngờ chút nào.