Tâm loạn vì hồ, lòng thuần vì chàng - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:42:55
Lượt xem: 56
Ta là một con hồ ly thể tay đ.á.n.h gục một con gấu đen, lẽ nhược điểm duy nhất là cách quyến rũ con .
Nương hận thể đập một trận, thế là hạ quyết tâm biến trở thành một con hồ ly chân chính, còn lệnh nếu quyến rũ ai thì đừng hòng bước chân về nhà.
Thật là lấy mạng mà.
Sau khi đ.á.n.h bay con gấu đen bằng một cú đ.ấ.m, tên đó ôm đầu rên rỉ, hứa sẽ cùng diễn một vở kịch nhỏ.
"Này đại tỷ, nghĩ vở kịch hùng cứu mỹ nhân hết thời ..."
Ta giơ nắm đ.ấ.m lên dọa, thấy thế thì lập tức lời đuổi theo với bộ dạng hung dữ.
Ta đuổi theo cả tiếng đồng hồ trong rừng sâu, cuối cùng ngã vòng tay của Cố Văn Tinh.
Cố Văn Tinh một đôi mắt như chứa đầy những vì .
Động tác ném lá bùa của nhanh gọn, choàng một tay qua eo , tay còn đ.á.n.h con gấu đen khiến nó kêu oai oái.
Ta vội lục lọi trong đầu, cố nhớ xem trong mấy vở hí khúc, mấy vai nữ yếu ớt thường diễn . Đợi đến khi cứu xong, lập tức nắm lấy tay áo , nhỏ giọng nghẹn ngào:
"Tiểu nữ gì báo đáp, chỉ thể thôi."
"Được thôi."
Chàng nhanh ch.óng đáp .
Đến mức ngẩng đầu ngơ ngác , chỉ thấy một đôi mắt đầy dịu dàng mà đào hoa, trong đáy mắt còn ẩn chứa một chút ý .
Đạo sĩ ngày nay đều đoan chính như ư?
Ta dọn ở trong nhà Cố Văn Tinh.
Bởi vì sắc trời dần tối, mà ngoài cửa sổ một cơn mưa nhỏ tí tách, đóng vai một nữ t.ử nhà để về, tính cũng hợp tình hợp lý.
Ban đầu định một bàn cơm ấm bụng để lấy lòng , nhưng tài nấu nướng của thì thực sự vô cùng thê t.h.ả.m.
May , tài nấu nướng của .
Chàng cũng nhà để về, đuổi khỏi sư môn , lúc như ánh nến phản chiếu góc nghiêng của , lộ chút gì đó phảng phất u sầu.
Ngay khoảnh khắc đó, bỗng thấy tất cả đều là do sư môn của .
Huống chi… Ta còn sắp bắt tay hút tinh khí của , càng thêm đáng thương .
Đêm xuống, chính là lúc hành động.
Ta đại khái ngủ ở gian phòng nào, nên âm thầm bò dậy, rón rén bước , nhưng bởi vì tấm ván bằng chất gỗ cũ kỹ nên khó tránh khỏi việc phát tiếng cót két khi di chuyển.
Ta đến mái hiên, mặt trăng đêm nay vô cùng sáng ngời, đến nỗi thể thấy rõ, sớm mặt từ bao giờ, khóe môi cong cong, là đang .
Một tấm bùa trong nháy mắt lập tức đập gáy .
...
Chỉ là, qua một lúc lâu , chỉ gió nhẹ nhàng thổi bay sợi tóc của , cũng còn động tĩnh gì khác.
Lần đầu thấy vẻ "nghi hoặc" trong mắt .
Mà mồ hôi lạnh của rơi xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tam-loan-vi-ho-long-thuan-vi-chang/1.html.]
Thật may quá, mặc dù mị thuật của , nhưng ở phương diện tu luyện thì từng lười biếng, lúc nãy tốc độ thu yêu khí chỉ nhanh hơn một chút.
"A... Ta hiểu lầm cô nương ."
Chàng nhẹ nhàng tháo bỏ lá bùa trán , ánh trăng trong vắt đầy dịu dàng rơi trong mắt .
"Không trách công t.ử, đề phòng khác là chuyện nên …"
Lời còn hết, đột nhiên xoay dán lá bùa lên .
...
Duyên Tròn Mộng Lành
Vẫn động tĩnh.
Ta dường như thấy, hứng thú mà một tiếng.
"Xem là thật sự... Hiểu lầm cô nương ."
"..."
Ta gượng một cái, trong lòng thầm mắng mục tiêu đầu tiên khó giải quyết đến , hành lễ với một cái, mượn cớ để lui .
"À, quên hỏi cô nương , cô nương nửa đêm đến mái hiên để gì thế?"
Chưa hỏi ư? Chứ chẳng đang sẵn ở đây chờ đấy ?
"Ta..."
Ta xoay , lúc , cái bụng cũng việc mà phối hợp kêu lên một tiếng.
"Ta đói bụng."
Ánh trăng sáng tỏ, và cùng quanh chiếc bàn nhỏ, lặng lẽ nồi canh đang sôi ùng ục mặt.
Miếng đậu hũ trắng nõn nổi lên, mặc dù vẫn là nồi canh cá bữa tối khi nãy, nhưng mùi canh thơm phức khiến suýt chút nữa hiện yêu hình.
Bàn tay xương khớp rõ ràng gắp một miếng đậu hũ, chấm một ít gia vị, đó đưa tới mặt .
Đậu hũ đưa miệng là tan ngay, vị rượu nấu ăn càng nổi bật vị tươi ngọt của nồi canh cá, mặt chỉ chống cằm chăm chú ăn, khóe miệng cong.
Khi ăn một nửa, mới chậm rãi mở miệng.
“Chỉ sợ cô nương chê , trảm yêu trừ ma suốt nửa đời , khó tránh khỏi việc dễ yêu quái ghi hận, canh rắc một ít bột phòng yêu quái, cô nương chẳng yêu, chắc nhỉ?”
Bột phòng yêu quái, vô hại với nhưng với yêu thì là độc chí mạng.
Miếng đậu hũ ăn suýt nữa nghẹn nơi cổ họng.
“Cô nương thế?”
Chàng nhướng mày.
“Không… gì, chẳng qua là… nghẹn chút thôi.”
“À, còn tưởng….”
Chàng khẽ nghiêng đầu, ánh trăng như lọt mắt , nở một nụ cực kỳ dịu dàng.
“Cô nương đang giấu chuyện gì đó chứ…”