Kể từ khi Công ty Công nghệ Hưng Nông chính thức hoạt động, Giang Hân dường như biến thành một con , xoay vòng ngừng nghỉ giữa hàng tá công việc. Cô đổ dồn bộ tâm huyết và sức lực dự án , giống như dùng sự bận rộn để lấp đầy những trống trong tâm hồn. Mỗi buổi sáng, khi ánh bình minh còn kịp xua tan màn sương sớm, Giang Hân luôn là đầu tiên bước văn phòng. Và khi thành phố chìm sâu giấc ngủ, cô là cuối cùng rời khỏi tòa nhà. Thậm chí, tần suất cô thêm giờ đến hai, ba giờ sáng trở nên thường xuyên đến mức cô mua sẵn một chiếc giường gấp, đơn giản giải quyết giấc ngủ ngay tại văn phòng để tiết kiệm thời gian . Sự liều mạng của cô khiến ngay cả Tần Vũ – một kẻ vốn nổi danh là "nghiện công việc”
trong giới – cũng cảm thấy sợ hãi khi thấy tư thế việc vô hồn của cô. Đôi khi, Tần Vũ nhịn mà chạy sang văn phòng cô, chân thành khuyên nhủ:
“Giang Hân, nên nghỉ ngơi . Công ty thể sụp đổ trong một ngày, nhưng cơ thể thì thể đấy. Đừng bản kiệt sức như thế.”
Giang Hân chỉ mỉm nhạt, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u vì thiếu ngủ nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định:
“Tớ mà, việc khiến tớ thấy thực sự đang sống.”
Thực tế, sự thư giãn duy nhất của Giang Hân trong suốt thời gian bão táp chính là những hiếm hoi gặp gỡ Lâm Kiến Sơ. Vào ngày hôm đó, tâm trạng của Giang Hân đặc biệt . Được gặp bạn thiết giữa bộn bề lo toan giúp cô lấy chút sinh khí, khiến cả con cô trông rạng rỡ hơn hẳn thường ngày. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi rời khỏi quán cà phê cuộc hẹn với Kiến Sơ, Giang Hân bất ngờ khựng . Ở phía đối diện đường, một dáng cao ráo, quen thuộc đến mức khiến tim cô thắt đang đó. Là Phó Tư Niên. 1. Cuộc chạm trán định Phó Tư Niên vẫn , vẫn mang vẻ đạo mạo, phong trần nhưng đôi mắt hằn sâu những nét u buồn mà đây từng . Anh tựa chiếc xe đen bóng, ánh mắt dán c.h.ặ.t Giang Hân như thể sợ rằng nếu chớp mắt, cô sẽ tan biến mất. Giang Hân cố giữ cho đôi chân run rẩy. Cô định lướt qua như hai xa lạ, nhưng giọng trầm thấp của giữ cô :
“Giang Hân, chúng ... chuyện một chút ?”
Giang Hân hít một thật sâu, bằng ánh mắt xa xăm:
“Phó , nghĩ giữa chúng còn gì để cả. còn nhiều việc xử lý ở công ty.”
"Chỉ mười phút thôi,”
Phó Tư Niên khẩn cầu, bước lên một bước. "Anh chỉ em dạo sống thế nào. Tần Vũ em việc đến quên ăn quên ngủ, thực sự lo.”
Giang Hân bật , một nụ pha chút mỉa mai:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-toi-tu-bo-tra-nam-cuoi-an-nhan-cuu-mang-lam-kien-so-ke-han-gian/chuong-1679-ngoai-truyen-pho-tu-nien-giang-han-khi-tinh-yeu-tim-ve.html.]
“Lo lắng ?
Chẳng lúc chính là nên thực tế một chút, đừng mơ mộng về những dự án nông nghiệp tương lai ?
Bây giờ Hưng Nông đang phát triển, thấy lo cho ?”
2. Những góc khuất của quá khứ Phó Tư Niên im lặng. Anh sai. khi dùng cái thương trường lạnh lùng để đ.á.n.h giá ước mơ thuần khiết của cô. khi để cái quá lớn đẩy cô xa. Trong suốt thời gian họ xa , nhận rằng tiền bạc danh vọng mà theo đuổi bấy lâu chẳng là gì nếu cùng chia sẻ. "Anh thấy báo cáo tài chính quý của Hưng Nông. Em ,”
Phó Tư Niên trầm giọng. "Anh đến đây để khoe khoang can thiệp, chỉ xin . Xin vì tin tưởng em lúc em cần nhất.”
Giang Hân cảm thấy sống mũi cay. Những uất ức dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Cô gồng để chứng minh cho cả thế giới thấy cô thể thành công, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn là cô gái từng yêu bằng cả trái tim vụng dại. "Xin bây giờ thì ích gì chứ?”
Giang Hân mặt , giấu giọt nước mắt trực trào. "Phó Tư Niên, chúng hai con đường khác .”
3. Sự bảo vệ thầm lặng Điều mà Giang Hân là, trong suốt những đêm cô việc muộn, luôn một chiếc xe đen lặng lẽ đỗ tòa nhà công ty. Phó Tư Niên thường trong xe, lên ô cửa sổ duy nhất còn sáng đèn của cô cho đến khi nó vụt tắt. Anh chính là thầm lặng dàn xếp để các đối tác cung ứng giống cây trồng uy tín nhất chủ động tìm đến Hưng Nông. Anh cũng chính là bỏ một khoản tiền lớn để mua những bài bôi nhọ công ty cô mạng xã hội ngay khi chúng xuất hiện. Anh yêu cô theo cách của riêng – một cách bảo vệ thầm lặng và đầy tội . "Anh mong em tha thứ ngay lập tức,”
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Phó Tư Niên , giọng chân thành đến mức khiến Giang Hân sững . "Anh chỉ mong em hãy giữ gìn sức khỏe. Nếu em ngã xuống, Hưng Nông sẽ ?
Và ... sẽ sống thế nào?”
Giang Hân đàn ông mặt, thấy sự tiều tụy trong ánh mắt . Cô nhận rằng, dù cô cố gắng trốn chạy đến , cái tên Phó Tư Niên vẫn luôn là một mảnh ghép thể thiếu trong cuộc đời . "Được , mười phút hết,”
Giang Hân lau khô nước mắt, lấy vẻ chuyên nghiệp thường ngày. " về công ty. Cảm ơn vì sự quan tâm của .”
Cô lưng , nhưng bước chân nhẹ nhàng hơn. Phía cô, Phó Tư Niên vẫn đó, theo bóng lưng cô khuất dần. Anh , hành trình tìm tình yêu của còn dài, nhưng ít nhất, hôm nay cô chịu .