Tái sinh, tôi từ bỏ tra nam, cưới ân nhân cứu mạng - Lâm Kiến Sơ + Kê Hàn Gián - Chương 1675: Ngoại truyện 6: Hoắc Chính và Đường Hy Hy – Lấy thân báo đáp (2)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:07:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn hình điện thoại sáng lên, Đường Hy Hy chộp lấy như bắt vàng. Dòng tin nhắn ngắn gọn của Hoắc Chính hiện : [Xin nhé, bận nhiệm vụ liên miên, mới nhận điện thoại.] Mọi bực dọc, lo âu trong lòng Hy Hy tan biến sạch sành sanh. Đôi mắt cô sáng rực, ngón tay thoăn thoắt gõ phím: [Nhiệm vụ gì mà lâu thế ?

Có nguy hiểm ?

Anh thương ở ?] Đối phương phản hồi gần như tức khắc, điều khiến tim cô đập nhanh thêm một nhịp: Hoắc Chính: [Chắc từ nay về sẽ như nữa.] Hoắc Chính: [Anh chuyển công tác , lẽ tham gia mấy nhiệm vụ sinh t.ử nữa.] Đọc đến đây, Đường Hy Hy phấn khích đến mức bật dậy khỏi ghế. Cô thừa công việc đây của là "đầu sóng ngọn gió", mỗi bặt vô âm tín là cô mất ăn mất ngủ vì lo sợ. Giờ chuyển sang vị trí an hơn, cô mừng đến phát , vội nhắn: [Thế thì tuyệt quá !

Chúc mừng nha, từ giờ em thon thót lo thương nữa!] Thế nhưng, câu đó, đầu dây bên im bặt. Đường Hy Hy đợi mãi thấy phản hồi, lòng bắt đầu nóng như lửa đốt. Cô tự trách : Liệu "tuyệt quá”

tổn thương lòng tự trọng của một lính đặc nhiệm ?

Anh nghĩ là hạng con gái chỉ hưởng thụ, hiểu cho lý tưởng của ?

Mãi đến chập tối, điện thoại mới rung lên: Hoắc Chính: [Không . Anh đang chuyển nhà, dọn xong nên bận quá.] Đường Hy Hy sốt sắng: [Anh chuyển thế?] Hoắc Chính: [Dưới chân núi Thương Long Lĩnh.] Một tháng , kỳ thi cuối kỳ kết thúc, Đường Hy Hy lập tức xách vali lao thẳng tới Thương Long Lĩnh. Cô tính toán sẽ "chiếm địa bàn”

gần đó để ngày ngày chặn đường giống như hồi ở Nam Cảng. Thế nhưng, khi bước xuống xe taxi, tiểu thư họ Đường ngơ ngác. Trước mắt cô là khu phố sầm uất nào, mà là một căn cứ quân sự biệt lập với hàng rào kẽm gai quây kín, canh phòng nghiêm ngặt. Xung quanh chỉ rừng núi và những nòng s.ú.n.g đen ngòm của lính gác. Chẳng khách sạn, cũng lấy một cửa hàng tiện lợi. Trời sập tối nhanh, nhiệt độ vùng núi hạ xuống thấp khiến cô run rẩy. Đáng sợ nhất là lũ muỗi rừng to như hạt đậu, cứ thế nhắm đôi chân trần trắng trẻo của cô mà tấn công. Đường Hy Hy c.ắ.n đến mức chân sưng vù, ngứa sợ. Cô gọi liên tục cho Hoắc Chính nhưng máy chỉ đổ chuông bắt. Tiếng dã thú xa xăm trong rừng sâu khiến cô tủi đến mức sụp xuống cột đèn đường mà . lúc cô định bỏ cuộc, một chiếc xe địa hình quân đội phanh két ngay mặt. Hoắc Chính bước xuống, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, giọng đầy nghiêm nghị:

“Nửa đêm nửa hôm, em chạy tới cái nơi đồng m.ô.n.g quạnh gì?”

Vừa thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc, bao nhiêu uất ức vỡ òa, Hy Hy nức nở:

“Em tới tìm mà!

Sao máy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-toi-tu-bo-tra-nam-cuoi-an-nhan-cuu-mang-lam-kien-so-ke-han-gian/chuong-1675-ngoai-truyen-6-hoac-chinh-va-duong-hy-hy-lay-than-bao-dap-2.html.]

Ở đây em chẳng quen ai, muỗi rừng còn sắp tha em đây ...”

Hoắc Chính cô gái nhỏ sướt mướt, bàn tay thô ráp định đưa lên lau nước mắt cho cô nhưng lúng túng rút về. Anh sực nhớ để quên điện thoại ở nhà vì nghĩ cô đang bận thi cử. Nhìn đôi chân cô chi chít những vết muỗi đốt đỏ ửng, trái tim sắt đá của bỗng thắt một cái. Anh chẳng chẳng rằng, một tay xách vali, tay bế thốc cô lên đặt ghế phụ lái:

“Về nhà , bôi t.h.u.ố.c cho.”

Anh lái xe vượt qua trạm gác, đưa cô về dãy nhà công vụ đơn sơ. Hoắc Chính ấn cô xuống ghế, còn thì quỳ một gối sàn, dùng ngón tay tẩm t.h.u.ố.c nhẹ nhàng xoa lên bắp chân cô. Cảm giác mát lạnh và ấm từ bàn tay khiến Đường Hy Hy nín , cô chằm chằm đỉnh đầu , tim đập thình thịch. Hoắc Chính ngẩng lên, thấy ánh mắt đắm đuối của cô thì hắng giọng, vành tai bỗng đỏ rực:

“Ở đây khách sạn. Tối nay em ngủ giường , phòng trực ngủ.”

Đường Hy Hy chớp mắt, nén nụ ranh mãnh, cố tình bộ sợ hãi:

nhỡ nửa đêm con gì bò thì em sợ lắm... Hay là cứ ở đây bảo vệ em ?”

Hoắc Chính sững , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Anh mặt chỗ khác, giọng khàn đặc:

“Nói bậy bạ gì đó, ngủ mau !”

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, cuống quýt thu dọn đồ đạc "chạy trốn”

Truyện nhà Hoa Anh Đào

sang phòng trực, để Đường Hy Hy chiếc giường đơn tràn ngập mùi hương nam tính đặc trưng của , môi khẽ nở một nụ đắc thắng. Cô , "tảng băng”

sắp tan .

Loading...