TÁI SINH TÔI GẢ THAY, EM GÁI TRỞ THÀNH BIA ĐỠ ĐẠN - Tô Thanh Diên + Lăng Nghiên Châu - Chương 46: Ai trước ai sau, dựa vào bản lĩnh

Cập nhật lúc: 2026-01-19 18:56:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lăng Chính Úc đỡ hai con Lăng Phong dậy, trừng mắt Thẩm Mạn Khanh: "Bà đang cái trò gì hả? Đã đồng ý đón họ về thì đừng ghen tuông vớ vẩn! Nhìn cái bộ dạng cay nghiệt, hằn học của bà bây giờ xem!"

Những lời chỉ trích chút nể nang khiến mặt Thẩm Mạn Khanh đỏ bừng: "Ông trách ? Cái

nhà thành thế đều tại ông !"

Bà chỉ tay Lăng Phong: "Nếu để ngoài ông một đứa con riêng trạc tuổi Mặc Trầm, chẳng khác nào ném thể diện của nhà họ Lăng xuống đất mà chà đạp!"

Chát!

 

Tiếng tát tay vang lên ch.ói tai. Một bên má Thẩm Mạn Khanh sưng đỏ, bà mở to mắt chồng đầy kinh ngạc.

Kết hôn bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên Lăng Chính Úc động thủ đ.á.n.h bà.

"Ông đ.á.n.h ?"

 

Thẩm Mạn Khanh : "Vì con nó mà ông tiếc tay với vợ tào khang của . Lăng Chính Úc, thật hối hận vì lấy ông!"

Lăng Chính Úc ngỡ ngàng bàn tay . "Chính Úc..."

Một giọng nhẹ nhàng vang lên, Liễu Uyển - ruột của Lăng Phong - kéo góc áo ông : "Con trai quỳ cả ngày , nó sắp chịu nổi nữa."

"Được! Chúng về ngay đây."

Tâm trí Lăng Chính Úc lập tức con Liễu Uyển thu hút, ông chẳng thèm đoái hoài đến Thẩm Mạn Khanh nữa, dẫn hai rời .

Sân vườn rộng lớn chỉ còn những giúp việc đang ái ngại và nữ chủ nhân thất sủng.

Người giúp việc lặng lẽ lui xuống.

 

Thẩm Mạn Khanh ngã xuống chiếc ghế dài bên cạnh, như điên dại.

Két ——

 

Một đôi giày thể thao xuất hiện mắt bà.

Thẩm Mạn Khanh ngẩng đầu lên: "Sao cô đến đây? Đến giờ ăn tối ?"

Bà vội vàng lau nước mắt. Sự tao nhã và lòng tự trọng mấy chục năm qua khiến bà mất phong độ mặt Tô Thanh Diên.

"Mẹ, dạo với con một lát nhé." Giọng Tô Thanh Diên bình thản, chủ động đỡ lấy cánh tay bà về phía vườn hoa nhà.

Thẩm Mạn Khanh như mất hồn, ánh mắt trống rỗng hiếm thấy: "Lời cô còn nhớ ? Đừng bao giờ đặt hết hy vọng đàn

ông, một khi đàn ông đáng tin, chịu bi kịch chỉ phụ nữ thôi."

"Cho dù thì ? Bây giờ thua ."

 

"Vậy thử đổi suy nghĩ xem . Có giúp phục vụ chồng, sẽ vô khối thời gian để chính , mua sắm, , đ.á.n.h bài, nâng cao bản . Mẹ cần giữ vẻ đoan trang mặt ba nữa, chẳng là chuyện ?"

Tô Thanh Diên nhạt, chằm chằm Thẩm Mạn Khanh: "Thay vì đấu đá tranh giành trong cái nhà cũ , chi bằng ngoài chơi nhiều hơn.

Mẹ cứ giữ vững vị trí hiện tại, tiêu tiền nhà họ Lăng, cho bản vui vẻ."

Lời của cô mở một hướng mới cho cuộc đời Thẩm Mạn Khanh.

Thẩm Mạn Khanh sững sờ hồi lâu mới hồn, ánh mắt Tô Thanh Diên mang theo sự tán thưởng: "Cô thông minh hơn tưởng tượng, đây là do quá cổ hủ."

"Nếu con là , con sẽ giữ c.h.ặ.t vị trí Lăng phu nhân, sống cuộc sống của , khiến bản ngày càng giá trị. Không con cái thì đợi thời cơ đến ly hôn, nếu con cái, con sẽ trù tính

cho con của , chứ để con riêng cướp tài sản của con ruột!"

Thẩm Mạn Khanh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt u ám bỗng sáng rực: " còn Nghiễn Chu và Mặc Trầm, tương lai cũng sẽ cháu nội. tuyệt đối sẽ để hai con c.h.ế.t tiệt đó cướp tài sản nhà họ Lăng."

" , cứ coi như nuôi họ trong nhà cũ thôi. Người phạm , phạm , cứ nghĩ thoáng ."

Tô Thanh Diên bà là lắng , tuy truyền thống nhưng ngốc, chỉ là nhất thời

chấp nhận sự thật mà thôi.

 

Hai đến sảnh , phát hiện đến đông đủ.

Thẩm Mạn Khanh mà chủ động kéo Tô Thanh Diên cùng .

Lăng lão gia gật đầu hài lòng.

 

Bữa cơm còn khí căng thẳng như buổi sáng nữa.

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-toi-ga-thay-em-gai-tro-thanh-bia-do-dan-to-thanh-dien-lang-nghien-chau-shbw/chuong-46-ai-truoc-ai-sau-dua-vao-ban-linh.html.]

 

Đêm khuya.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

 

Tô Thanh Diên tắm xong bước , máy tính lau những giọt nước còn vương tóc.

Cốc cốc cốc ——

 

Tiếng gõ cửa vang lên, cô ngước mắt: "Vào ."

 

Cửa phòng đẩy , Lăng Nghiễn Chu từ bên ngoài bước : "Cảm ơn."

Xem chuyện buổi tối .

 

Tô Thanh Diên đáp: "Chuyện nhỏ thôi, cũng thấy chính thất tiểu tam ức h.i.ế.p."

"Cô sợ cũng sẽ trở thành như ?" Lăng Nghiễn Chu dựa khung cửa, giữ cách chừng mực, tiến gần.

Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c: "Hút một điếu ?"

Tô Thanh Diên gật đầu, ném chiếc khăn dùng xong sang một bên: " sẽ trở thành như ."

Cô nhoẻn miệng : " sự nghiệp, sự tự tin, về mặt tình cảm cũng chẳng kỳ vọng gì ở , thể thất vọng suy sụp chứ?"

Lời của cô khiến Lăng Nghiễn Chu khẽ nhíu mày.

Hồi lâu , bất chợt cúi đầu khẽ: "Phải , thông minh như cô thể rơi cảnh đó ."

Anh đặt một tấm thẻ đen lên bàn trang điểm: "Năm triệu, phí cảm ơn."

"Lăng tổng hào phóng thật." Tô Thanh Diên vui vẻ cầm lấy tấm thẻ đen, khoản tiền cô nhận chút áy náy.

Bỏ công bỏ sức thì đương nhiên nhận thù lao .

Trước khi , Lăng Nghiễn Chu cô với ánh mắt phức tạp, cuối cùng nuốt những lời định trong.

Phòng ngủ chính chỉ còn cô.

 

Tô Thanh Diên váy ngủ lên giường.

Rè rè ——

 

Điện thoại đột nhiên rung lên, là tin nhắn của Lăng Mặc Trầm: [Chị dâu, một dự án chị hứng thú .]

Tô Thanh Diên khẽ nhíu mày. Chưa kịp trả lời, tin nhắn của Đàm Tranh cũng hiện lên phía màn hình: [Tiến sĩ Tô, Lăng Mặc Trầm liên lạc với cô ?]

do dự nữa, gọi thẳng cho Đàm Tranh: "Đàm tổng, tình hình thế nào?"

"Lăng Mặc Trầm một dự án mới, vì sự cố nên thể triển khai tiếp , hỏi

hứng thú ."

 

"Là 'Đại thanh trừ tế bào u.n.g t.h.ư' ?"

 

"Tiến sĩ Tô , giới thiệu nữa. Kỹ thuật của Lăng Mặc Trầm chỉ cần nghiên cứu thành công thì thể sánh ngang với 'Tái sinh thần kinh'. thực sự hứng thú, chỉ là hợp tác với . nếu Tiến sĩ Tô tham gia, cũng sẽ tham gia." Giọng Đàm Tranh trầm xuống.

Kể từ khi màn kịch tự biên tự diễn của Lăng Mặc Trầm tại buổi hội thảo, ấn tượng của ông về đổi.

Đừng là hợp tác, ngay cả thêm một cái ông cũng thấy ghét.

"Kỹ thuật quả thực mạnh, là phát minh vĩ đại tạo phúc cho nhân loại. theo , Lăng Mặc Trầm gặp nút thắt trong nghiên cứu, cho dù vốn hỗ trợ cũng chắc chắn sẽ thành công." Giọng Tô Thanh Diên lạnh lùng, khóe môi khẽ nhếch: " sẽ hợp tác với ."

"Đã thì cũng từ chối luôn." Đàm Tranh dứt khoát : "Tô tổng nếu dự án thì nhất định gọi nhé, thực sự nhờ cô ."

"Trong tay quả thực một dự án , Đàm tổng hứng thú ."

"Ồ? Dự án gì? Nói thử xem." "Đại thanh trừ tế bào u.n.g t.h.ư."

Lời thốt , đầu dây bên rơi tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc, chỉ còn tiếng nuốt nước bọt của Đàm Tranh.

Tô Thanh Diên ung dung chiếc giường êm ái.

Hồi lâu , giọng khàn khàn của Đàm Tranh mới vang lên: "Tiến sĩ Tô... cô định trộm thành quả nghiên cứu của đấy chứ? So

với , thực sự hợp tác với cô hơn, nhưng Đàm Tranh việc nguyên tắc, trộm cắp thành quả nghiên cứu của khác chấp nhận !"

"Đàm tổng, trong ấn tượng của ngài thiếu đạo đức nghề nghiệp đến ?" Tô Thanh Diên khẽ: " chỉ là nghiên cứu cùng một dự án với thôi, ai ai , dựa bản lĩnh."

 

Loading...